Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Mỹ Thi Nhỏ Của Đại Đội Trưởng > Chương 64

Chương 64

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 64: Lấy chủng nấm biến dị

 

Từ lúc mấy người rơi xuống ao, trên người bốc lên một mùi tanh tưởi khó chịu, hăng đến nỗi ai cũng nhăn mặt. Xác em gái xinh cứ như tránh ôn thần, lảng xa mấy người.

 

Bây giờ cả đám ở trong một phòng, mùi không thoát đi đâu được, càng nồng nặc đến buồn nôn.

 

Hướng Dương: “Nhìn vẻ mặt cô ta, chắc còn chẳng biết chúng ta đang nói gì.”

 

Tô Trạch Bạch cũng chán nản, xụ mặt xuống, quay người vứt cái áo khoác hôi thối ra ngoài cửa sổ, miệng lẩm bẩm: “Giá mà Hỉ Dương Dương ở đây thì tốt, không những lấy được chủng nấm biến dị, mà còn có nước để tắm nữa.”

 

Lôi Hướng Vũ chẳng thèm hy vọng gì, chỉ nằm thẳng cẳng trên giường, quay mặt đi nín thở.

 

Thối quá đi mất.

 

Lục Dao trầm tư hai giây, nếu xác em gái xinh có thể hiểu được ý hắn, thì cánh tay của Hướng Vũ có lẽ còn cứu được.

 

Hắn thử tiến về phía xác em gái xinh, kết quả cô ta lập tức ghét bỏ lùi lại một bước, không chút do dự hay ngập ngừng, hoàn toàn trái ngược với cái dáng vẻ bám dính ban ngày ở biệt thự nhỏ.

 

Lục Dao suýt thì tức cười, người ôm hắn không buông là cô ta, giờ tránh như tránh tà cũng là cô ta.

 

Nhướng mày, hắn cố tình dồn cô ta vào góc tường.

 

Xác em gái xinh ghét bỏ kêu “kéc kéc”, nhìn trái nhìn phải, thấy không còn đường lui, cô ta hung hăng nhe răng với Lục Dao.

 

“Kéc!”

 

“Xấu chết đi được.” Lục Dao lạnh nhạt nói, rồi lại thêm một câu, “Ương Ương, lấy chút nước ra đây.”

 

“Kéc kéc!”

 

Xác em gái xinh vẫn nhe răng trợn mắt, như thể hoàn toàn không hiểu hắn nói gì.

 

Lục Dao hơi cau mày, Hướng Dương bỗng thăm dò nói một câu.

 

“Anh Dao, có khi nào cô ta còn chưa biết ‘nước’ là gì không?”

 

Mạc Duy nói xác em gái xinh bây giờ như cái xác rỗng, đương nhiên không có khả năng hiểu biết gì.

 

Tô Trạch Bạch nghĩ ngợi, từ trong túi lấy ra mấy chai nước khoáng, đưa cho Hướng Dương, cũng đưa cho xác em gái xinh một chai.

 

“Này, em gái xinh, đây là nước.”

 

Xác em gái xinh ngờ vực cầm lấy chai, lắc lắc, lại đưa lên mũi ngửi.

 

Lục Dao cầm lấy chai nước, vặn nắp, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô ta, đổ thẳng lên tay cô ta, để cô ta cảm nhận dòng nước chảy.

 

Đổ gần nửa chai, Lục Dao dừng lại.

 

Xác em gái xinh vẫn ngơ ngác.

 

Cả đám đồng loạt thất vọng quay mặt đi.

 

Tô Trạch Bạch: “Xem ra cách này không được.”

 

Hướng Dương: “Khó thật đấy.”

 

Lôi Hướng Vũ: “Mấy cậu đừng phí tâm tư nữa, sống được tới hôm nay tôi cũng chẳng còn gì phải hối tiếc, ngoại trừ chưa tìm được người đẹp, chuyện này thì nhờ mấy cậu…”

 

Hướng Dương & Tô Trạch Bạch lập tức quay đầu: “Câm mồm!”

 

Tô Trạch Bạch ngồi bên giường nhìn cặp đôi người-xác trước mặt, nhớ lại việc xác em gái xinh mê mùi trên người ông anh, hắn nảy ra một cách.

 

Hắn đứng dậy bước tới trước mặt một người một xác, rồi cầm nửa chai nước còn lại, trước mặt xác em gái xinh, cẩn thận rửa sạch nửa cánh tay của Lục Dao.

 

Trong ánh mắt khó hiểu của cả người lẫn xác, hắn giơ cánh tay Lục Dao lên, đặt thẳng dưới mũi xác em gái xinh.

 

Xác em gái xinh theo bản năng lùi lại, nhưng ngay sau đó, cô ta ngửi thấy mùi hương quen thuộc ngọt ngào ấy.

 

Mắt cô ta sáng lên, lập tức muốn lại gần.

 

Tô Trạch Bạch thấy cách này có hiệu quả, bèn đổ nốt chút nước còn lại dưới đáy chai, rồi lắc lắc cái chai rỗng trước mặt cô ta.

 

“Em gái xinh, này, em thấy không, hết nước rồi.”

 

Mắt xác em gái xinh đảo qua đảo lại giữa cái chai và Lục Dao.

 

Lục Dao cũng chẳng ôm hy vọng gì, thời tận thế mà còn bị con người bắt nạt, thì zombie có thông minh đến đâu chứ.

 

Kết quả giây tiếp theo, chỉ thấy xác em gái xinh vẫy tay một cái, tại chỗ bỗng xuất hiện một vại nước lớn.

 

Đúng là vại thật, loại vại đồng cổ, cao nửa người, nước bên trong trong vắt không tì vết.

 

Xác em gái xinh đầy mong đợi nhìn Lục Dao, hy vọng cái thứ hôi thối trước mắt có thể sớm được tắm rửa thơm tho.

 

Đối diện với bộ mặt si tình của xác em gái xinh, Lục Dao bật cười khẽ trong lồng ngực.

 

Hướng Dương thấy vậy, vội lấy máy tính từ trong túi ra, ngón tay gõ lóc cóc trên bàn phím.

 

Chẳng mấy chốc, hắn xoay màn hình về phía mọi người.

 

Trên màn hình hiện rõ hình ảnh của chủng nấm tái sinh biến dị.

 

Một chủng nấm biến dị hình nấm màu tím.

 

Tô Trạch Bạch nóng lòng cầm máy tính đưa đến trước mặt xác em gái xinh.

 

“Em gái xinh, xem cái này đi, nhìn kỹ xem trong không gian của em có thứ này không, cánh tay của Lôi Tử trông cậy vào em đấy!”

 

Xác em gái xinh không động đậy, mắt cứ dán chặt vào Lục Dao.

 

Nếu là người thường, Tô Trạch Bạch đã sớm mắng là vô dụng, nhưng trước mặt hắn lại như một vị tổ tông, hắn còn chẳng dám nói to.

 

Để xác em gái xinh lấy đồ ra, hắn đành phải dỗ dành cô ta.

 

“Anh Dao, hay là anh vào vại tắm đi?” Tô Trạch Bạch do dự.

 

Ông anh tắm sạch sẽ, dỗ xác em gái xinh vui vẻ, biết đâu cô ta chịu lấy đồ ra.

 

Sống mấy chục năm, Lục Dao chưa từng bị ai yêu cầu thế này, mặt hắn hơi tái đi.

 

Nhưng hắn cũng hiểu ý của Tiểu Bạch, bèn vất vả đẩy vại vào phòng tắm, rồi đóng cửa tắm.

 

Cửa phòng tắm đã hỏng, không đóng kín được.

 

Lục Dao cởi quần áo, tay vừa đặt lên thắt lưng, đã cảm thấy sau lưng có một ánh mắt nóng rực đang nhìn chằm chằm mình.

 

Quay đầu lại, hắn thấy qua khe cửa, xác em gái xinh đang chảy nước dãi.

 

Lục Dao: “…”

 

Ngoài cửa, Tô Trạch Bạch đang vất vả kéo xác em gái xinh ra.

 

“Em gái xinh, ông anh đang tắm, em đừng có nhìn trộm, nhịn đi…”

 

“Tôi biết em nhịn không nổi, nhưng cái dáng vẻ nhìn trộm của em mất mặt xác lắm…”

 

“Em có thể cố gắng lên được không? Lát nữa ông anh tắm xong, tôi để ảnh cho em sờ một cái…”

 

Lục Dao: “…”

 

Sống lâu vậy rồi, một con zombie còn đi nhìn trộm người ta tắm, nói ra không biết ai mới là người mất mặt hơn.

 

Nửa giờ sau, Lục Dao ướt nửa người trên từ phòng tắm bước ra.

 

Những giọt nước trên tóc nhỏ xuống cằm hắn, từ cằm lại chảy xuống ngực, lăn vào eo kín đáo.

 

Xác em gái xinh phốc một tiếng lao tới trước mặt Lục Dao, mê mẩn hít một hơi thật sâu.

 

Tất cả mọi người trong phòng: “…”

 

Lôi Hướng Vũ nằm trên giường quay mặt đi, không biết nói gì.

 

Hướng Dương che mặt không dám nhìn.

 

Tô Trạch Bạch đã quen, miệng phát ra tiếng “eo”.

 

Lục Dao nằm mơ cũng không ngờ một ngày mình lại bị một con zombie trêu ghẹo.

 

Lục Dao sạch sẽ có sức hút khó cưỡng với xác em gái xinh.

 

Thậm chí không đợi Lục Dao mở miệng, cô ta đã ôm chặt lấy hắn, công khai ăn đậu hũ.

 

“Kéc kéc kéc!” Thơm, thơm quá!

 

“Kéc kéc!”

 

“Kéc kéc kéc!”

 

Cả phòng đầy tiếng kéc kéc.

 

Lục Dao kéo cằm xác em gái xinh quay về phía máy tính, chỉ vào hình trên đó.

 

“Có không?”

 

Ngón tay Lục Dao cứng rắn mạnh mẽ, giọng nói cũng mang chút xa cách nhàn nhạt.

 

Xác em gái xinh hơi sợ, nhìn màn hình một lúc, rồi lại vẫy tay một cái.

 

Một chủng nấm biến dị bất ngờ xuất hiện trên bàn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn