Chương 69: Phát hiện chiếc vòng cổ của mẹ
Vị tiến sĩ không lớn tuổi lắm, khoảng hơn bốn mươi. Nghe nói ông có một cô con gái, chắc cũng phải hai mươi rồi, nhưng hai người đi lạc nhau, đến giờ vẫn chưa tìm thấy.
Tiến sĩ cũng từng nhờ Lục Dao để ý giúp bên ngoài, nhưng Lục Dao tạm thời vẫn chưa tìm được.
“Lâu rồi không gặp.” Tiến sĩ cười nói: “Lần trước gặp nhau chắc cũng nửa năm trước nhỉ?”
Lục Dao gật đầu.
Hai người hàn huyên vài câu đơn giản, rồi tiến sĩ lấy cánh tay máy mà anh cần ra.
“Cậu cần gấp, hiện tại chỉ có thể làm được thế này thôi, cậu xem có ổn không.”
Lục Dao quan sát cánh tay, đúng là rất giống thật, nhưng cánh tay này rõ ràng là nhỏ hơn cánh tay vốn có của Lôi Hướng Vũ một chút.
Xem ra về phải bảo Lôi Tử giảm cân, không thì hai cánh tay to nhỏ không đều nhau mất.
Kiểm hàng xong, Lục Dao hài lòng đặt ba lô lên bàn.
“Đây là thuốc anh cần, với một ít đồ ăn…”
Tiến sĩ nhìn đống đồ đầy bàn cũng vô cùng hài lòng, ông biết trong thời mạt thế này kiếm được những thứ này khó khăn thế nào, bèn gật đầu nói: “Cảm ơn.”
Sau đó, Lục Dao cẩn thận nhét cánh tay vào ba lô.
Tiến sĩ nhìn động tác của anh, chợt nhớ ra điều gì, vỗ trán một cái.
“À, tôi có thứ này muốn đưa cho cậu…”
Mắt Lục Dao vẫn dán trên cánh tay, thuận miệng hỏi.
“Thứ gì thế?”
“Tôi từng thấy trong điện thoại của cậu có ảnh chụp chung của bố mẹ cậu, trên cổ mẹ cậu có đeo một sợi dây chuyền lam bảo thạch phải không?”
Động tác của Lục Dao khựng lại, cổ họng bất giác thắt chặt.
Anh tháo mặt nạ xuống, nhìn thẳng vào tiến sĩ, “Đúng vậy.”
Lục Dao đeo mặt nạ là để phòng người ở khu ổ chuột dưới lòng đất ở lối vào, chứ không phải để phòng tiến sĩ.
Hai người gần như hiểu rõ mọi chuyện của nhau, chuyện Lục Dao tìm bố mẹ mất tích của mình từ lâu đã không còn là bí mật.
Nên tiến sĩ cũng biết.
Ông trầm ngâm nói: “Sợi dây chuyền xuất hiện ở buổi đấu giá khu A, tôi thấy rất quen nên đã mua lại, tôi lấy cho cậu xem, có phải của mẹ cậu không.”
Trong thời mạt thế, có được người như tiến sĩ thật khó. Nhưng liệu tiến sĩ có phải là người tốt không? Thực ra cũng chưa hẳn. Ông làm vậy cũng là vì bản thân, hy vọng Lục Dao cũng sẽ để ý đến con gái mình nhiều hơn.
Hơn nữa, sợi dây chuyền trong thời mạt thế hầu như chẳng có giá trị gì, mua lại chỉ là tiện tay thôi.
Lục Dao gật đầu, giọng hơi khàn.
“Đồ ở đây ạ?”
Tiến sĩ lắc đầu, “Ở chỗ tôi ở. Nếu cậu gọi sớm hơn thì tôi đã mang đến rồi. Bây giờ tôi về lấy, hay cậu đợi một lát?”
Việc bố mẹ mất tích gần như đã trở thành ám ảnh của Lục Dao, anh không muốn đợi thêm nữa.
“Tôi đi cùng anh.”
Tiến sĩ do dự hai giây, “Cũng được, nhưng đi qua đó sẽ phải ngang qua khu C, hơi hỗn loạn, cậu phải cẩn thận ba lô đấy.”
Khu ổ chuột dưới lòng đất được chia làm ba khu vực.
Khu A là nơi dành cho những người có quyền có tiền, sạch sẽ và vệ sinh. Khu B là khu giao dịch, cũng là nơi tiến sĩ làm việc. Còn khu C mới thực sự là khu ổ chuột dưới lòng đất, hỗn loạn, phức tạp, mục nát, như một cái trại tị nạn khổng lồ.
Chỗ ở của tiến sĩ cách khu C không xa, nhưng được ngăn cách với khu C. Các bác sĩ, kỹ sư, thợ máy khác cũng ở đó.
Ngoại trừ lúc tan ca đi ngang qua khu C, tiến sĩ hầu như không bao giờ đến đó, dù sao khu C nổi tiếng nhất là khu đèn đỏ.
Tiến sĩ vào phòng trong thay quần áo, bước ra với bộ đồ công nhân có dải phản quang.
Bộ đồ này chính là bùa hộ mệnh của ông khi đi lại trong khu ổ chuột dưới lòng đất. Có bộ đồ này, thái độ của lính gác sẽ không quá gay gắt, đi lại cũng tiện hơn.
Tiến sĩ dẫn đầu đi ra ngoài, Lục Dao theo sau, con xác em gái xinh cũng lon ton chạy theo sau, dường như tò mò về mọi thứ ở đây.
Tiến sĩ không hỏi nhiều về thân phận của con xác em gái xinh, chỉ dặn Lục Dao trông chừng nó. Lục Dao lơ đãng gật đầu, không biết có nghe lọt hay không.
Thấy vậy, tiến sĩ nhìn con xác em gái xinh trạc tuổi con gái mình, dịu giọng nói.
“Lúc đó ai nói chuyện với cháu cũng đừng để ý, cũng đừng đi theo ai hết.”
Con xác em gái xinh chớp mắt, cũng không rõ có hiểu không.
Tiến sĩ nhìn hai người đều thất thần, không khỏi thở dài.
Chỗ làm việc của ông không cố định, thỉnh thoảng bị gọi đến phòng giám sát sửa chữa, thỉnh thoảng lại đến khu cải tạo xe cộ, thi thoảng lại chạy sang khu vũ khí. Hôm nay ông rảnh, lại vừa nhận được tin nhắn của Lục Dao, nên đến phòng máy móc.
Phòng máy móc cách chỗ ông ở hơi xa, quanh co, qua một khu, xuống vài tầng, mất khoảng hơn nửa tiếng.
Thế là tiến sĩ dẫn mấy người rời khỏi phòng máy móc.
Mở mấy cánh cửa ra, dường như bước vào một thế giới khác.
Hết xưởng này đến xưởng khác, có xưởng sản xuất thực phẩm, có xưởng cải tiến súng đạn, có xưởng nghiên cứu sinh vật biến dị. Người mặc đồng phục qua lại tấp nập, không ngừng làm việc.
Ngoại trừ không gian chật hẹp, vị trí nhỏ hơn, mọi thứ ở đây chẳng khác gì viện nghiên cứu của căn cứ.
Người đi ngang thấy tiến sĩ đều gật đầu chào hỏi.
Nếu không phải địa vị của tiến sĩ ở đây khá cao, thì ông cũng không thể dẫn Lục Dao và những người kia đường hoàng vào như vậy được.
Băng qua khu làm việc, đến một hành lang giống như phòng thí nghiệm, ở đây cũng rất sạch sẽ, hành lang vắng vẻ.
Hai bên hành lang là thang máy, có thể xuống ba tầng dưới lòng đất.
Nhưng thang máy có người canh gác, dù là tiến sĩ cũng không có quyền sử dụng.
Quanh co mất khoảng mười phút, tiến sĩ đứng trước một cánh cửa lớn.
Mở cánh cửa ra, một trận nhạc ầm ĩ xộc vào tai mấy người.
Cùng với ánh đèn và âm nhạc, một mùi nước hoa pha lẫn mùi khói thuốc và rượu xông vào mũi họ.
Đây chính là khu C, một nơi có thể giúp người ta trốn tránh hiện thực.
Tiến sĩ bình thản bước vào.
Có người rao bán rượu, có người bày hàng bán quần áo trang sức rẻ tiền, có người ăn mặc hở hang vẫy tay, có người nghe nhạc nhảy múa, mặt mày đắm đuối.
Cũng có người ôm chặt phần thức ăn hiếm hoi có được, bước nhanh thoăn thoắt, cũng có kẻ săn mồi rình rập đằng sau.
Tiến sĩ không khỏi bước nhanh hơn.
Trong đó quanh co thêm khoảng mười phút nữa, cuối cùng tiến sĩ cũng đến khu nghỉ ngơi của mình.
Nhân viên canh gác xác minh thông tin xong, thả tiến sĩ vào, nhưng Lục Dao và con xác em gái xinh chỉ có thể ở lại bên ngoài.
Tiến sĩ vào trong lấy đồ, Lục Dao lặng lẽ dựa vào tường chờ đợi. Rất nhanh, tiến sĩ cầm một cái hộp bước ra.
“Chính là sợi dây chuyền này.” Tiến sĩ đưa đồ cho anh.
Lục Dao từ từ mở ra, đồng tử chấn động!
Chính là nó!
Trên cổ mẹ anh đeo chính là sợi dây chuyền này.
Anh ngẩng phắt đầu lên, mắt đỏ hoe, “Có thể tìm được người phụ trách buổi đấu giá không?”
Tiến sĩ không trả lời câu hỏi của anh, ngược lại lo lắng nhìn xung quanh.
“Cô gái đi cùng cậu đâu rồi?”
