Chương 71: Hồi tưởng
Đám người đó im lặng. Thời mạt thế, ai mà quan tâm nhiều thế? Kẻ nào sống sót mà tay chưa từng dính máu? Huống chi là bọn chúng.
Tên cầm đầu cười khẩy, hỏi lại.
“Mày chưa từng giết người à?”
Tô Trạch Bạch mím môi, không sợ hãi: “Chưa từng giết người vô tội.”
Đám người kia chẳng có thời gian căng thẳng với Tô Trạch Bạch ở đây, hỏi thẳng.
“Trên lầu có cô gái chừng hai mươi tuổi không?”
Tô Trạch Bạch theo phản xạ lắc đầu, rồi mới nhớ ra trong phòng Lục Dao còn có người đang ngủ.
Ân Nhiễm.
Bọn chúng tìm Ân Nhiễm?
Phản ứng của Tô Trạch Bạch đều lọt vào mắt đám người đó.
“Phiền anh tránh đường, chúng tôi tìm cô ta, không muốn xung đột với anh.”
Thái độ tên cầm đầu còn khá khách sáo.
Không đoán được bọn chúng muốn làm gì, Tô Trạch Bạch đứng yên: “Không có.”
Tên cầm đầu lặng lẽ nhìn hắn, khóe miệng lộ ra nụ cười chế giễu, hất cằm ra hiệu cho Tô Trạch Bạch nhìn phía sau.
Tô Trạch Bạch vừa quay đầu đã thấy khuôn mặt tái nhợt của Ân Nhiễm.
Ân Nhiễm không ngờ mình bị đám người này tìm thấy nhanh như vậy, trong mắt thoáng hiện sự hoảng sợ.
Sau cơn hoảng sợ, cô nhớ đến Lục Dao và những người khác, liền nắm chặt tay, cắn răng nói.
“Các người biết Lục Dao không? Tôi bây giờ là bạn gái anh ấy, nếu các người bắt tôi đi, anh ấy nhất định sẽ trả thù các người!”
Cái tên Lục Dao vừa thốt ra, ánh mắt Tô Trạch Bạch nhìn Ân Nhiễm lập tức trở nên lạnh lẽo.
Thêm vào những lời sau đó của cô, trong lòng càng dâng lên sự chán ghét.
Mượn danh ông trùm để dọa người, cô gái này xem ra không đơn giản như vẻ ngoài.
Hướng Dương không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh Ân Nhiễm, anh ta lén lắc đầu với Tô Trạch Bạch, Tô Trạch Bạch đành phải kìm nén bất mãn trong lòng.
Đám người kia không xa lạ gì với Lục Dao, đã từng gặp vài lần ngoài tường rào, tuy chưa giao thủ nhưng cũng biết thực lực của hắn.
Nghe lời Ân Nhiễm, bọn chúng thực sự do dự.
Nếu chuyện này là thật, Lục Dao đối phó bọn chúng quả thực dễ như trở bàn tay.
Tên cầm đầu nhìn sâu vào Ân Nhiễm mặt mày tái nhợt, cuối cùng quay đầu.
“Đi!”
Tô Trạch Bạch quay người, lạnh lùng liếc Ân Nhiễm một cái rồi lướt qua cô.
Hướng Dương nhẹ nhàng nói với Ân Nhiễm: “Đi thôi, vào nhà.”
Mấy người về phòng, Tô Trạch Bạch cười lạnh một tiếng.
“Nói đi, chuyện gì thế? Những người đó là ai?”
Ân Nhiễm đỏ hoe mắt, từ từ lên tiếng.
“Tôi trốn khỏi buổi đấu giá ở thành phố ngầm…”
Đám người kia rời biệt thự lên xe, tên cầm đầu lập tức gọi điện.
Giọng hắn lạnh lẽo: “Cô ta nói bây giờ là bạn gái của Lục Dao, nên…”
Giọng người đàn ông đầu dây không vui không giận, chỉ nhàn nhạt nói.
“Thôi, chạy thì chạy, lần này các cậu cũng may mắn, dưới đó vừa gửi lên một món hàng, chắc bán được giá tốt.”
Người đàn ông cúp máy, hài lòng đá vào cái lồng dưới chân.
Trong lồng, xác em gái xinh bị động tĩnh đánh thức, ngồi bơ vơ trên mặt đất nhìn quanh cảnh vật xa lạ.
*
“Cũng đừng lo lắng quá, tôi sẽ cho người xem camera xung quanh.”
Sau khi phát hiện xác em gái xinh biến mất, Lục Dao sững sờ một hồi lâu. Giáo sư chưa từng thấy vẻ mặt như vậy của Lục Dao.
Trong mắt đầy sự hung tàn và hối hận.
Hai thần sắc phức tạp đan xen, khiến Lục Dao trông như bị tâm thần phân liệt.
Giáo sư tiếp tục an ủi: “Biết đâu cô ấy đi vệ sinh cũng nên.”
Lục Dao mặt lạnh, siết chặt chiếc hộp trong tay.
Đi vệ sinh?
Xác em gái xinh ngày nào cũng chỉ uống nước, có thấy cô ấy đi vệ sinh bao giờ đâu? Cô ấy vào nhà vệ sinh làm gì, tham quan à?
“Phòng camera ở đâu?” Hắn hỏi thẳng.
Giáo sư do dự. Khu C là khu vực khó quản lý nhất thành phố ngầm, nói đến phòng camera, ông cũng không rõ vị trí cụ thể.
Ông bước về phía cuối hành lang, nơi có nhân viên vũ trang canh giữ thang máy.
Hai người đó nhìn thấy phù hiệu cấp bậc trên áo giáo sư, liền nói ra vị trí đại khái của phòng camera.
Cách chỗ họ khá xa.
Hai người đi về phía phòng camera, không ngờ mọi hành động của họ đều bị người trong phòng camera theo dõi.
“Cô gái này đi theo hắn vào à?”
Người đàn ông ngồi trên ghế nhìn Lục Dao trong màn hình camera, vừa xoa cằm vừa cầm ly rượu vang đỏ bên cạnh nhấp một ngụm.
Người đàn ông trung niên bên cạnh cúi người lo lắng đáp: “Vâng.”
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
“Thú vị đây. Vừa chạy mất một món hàng, tìm thấy thì bảo là bạn gái Lục Dao, khó khăn lắm mới chộp được một mỹ nhân, lại là đi theo Lục Dao vào. Lục Dao này, hồng phúc chẳng cạn nhỉ.”
Người đàn ông trung niên không đoán được ý hắn, dò hỏi: “Vậy lát nữa họ tìm đến, tôi nên nói thế nào?”
Người đàn ông liếc hắn, khẽ nhếch mép giễu cợt: “Mày nghĩ sao?”
Người đàn ông trung niên liên tục gật đầu, ra hiệu đã biết phải làm gì.
Người đàn ông đứng dậy, vừa nghĩ đến tuyệt sắc giai nhân trong phòng, lòng đã không kìm được nóng bừng.
Mấy hôm trước mất một món hàng phẩm chất khá, vốn chuẩn bị cho buổi đấu giá tối mai, cấp trên chỉ thị muốn ‘thanh đạm’ một chút, vì thế hắn đã phái không ít người đi tìm.
Nhưng hắn nghĩ chắc không còn hy vọng, nên đến khu C để kiếm hàng mới, chỉ tiếc hàng ở đây chất lượng quá kém, hắn không hài lòng bước vào thang máy định rời đi.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc cửa thang máy chuẩn bị đóng lại, một tuyệt sắc giai nhân đột nhiên lọt vào tầm mắt hắn.
Cô mặc bộ váy áo hoa lệ rườm rà, khuôn mặt tinh xảo không một tì vết, quan trọng hơn, cô gái không trang điểm, trông thực sự trong trẻo đáng yêu, như con búp bê trưng bày trong tủ kính.
Người đàn ông bị choáng ngợp, lập tức không rời mắt nổi.
Khu C toàn là lũ yêu nghiệt, vì miếng ăn mà bán thân đã thành chuyện thường, dù có nổi dục vọng, hắn cũng chẳng thèm đến khu đó.
Lần đầu thấy một mỹ nhân thanh thoát thoát tục như vậy, hắn phản ứng mạnh mẽ, thầm nghĩ nhất định bán được giá cao!
Hắn còn có thể tưởng tượng ra cảnh con búp bê ấy xuất hiện thế nào: nhốt trong lồng, đeo vòng cổ đen quanh cổ…
Chỉ nghĩ đến cảnh đó, hơi thở người đàn ông đã trở nên gấp gáp.
Hắn lập tức ra hiệu cho nhân viên vũ trang canh thang máy, giây tiếp theo, cô gái đã bị lừa vào thang máy.
Có thể nói, chỉ trong chớp mắt, xác em gái xinh đã bị người ta lừa mất!
Còn Lục Dao, người đàn ông chẳng thèm để ý.
Chẳng qua là đội trưởng một đội dị năng trong căn cứ Hoa Đông, đến thành phố ngầm, hắn còn lật trời được chắc?
