Chương 90: A Đẩu Không Phò Nổi
Cách âm của khách sạn khá tốt, nhưng Lục Dao để ý đến Hề Ương Ương nên nhanh chóng nhận ra động tĩnh trong phòng.
Tiếp theo là Lôi Hướng Vũ và Tô Trạch Bạch.
Hướng Dương ngơ ngác nhìn Lục Dao đột nhiên đứng dậy khỏi sofa, bước nhanh đến gõ cửa phòng xác em gái xinh.
Giọng không còn dịu dàng như trước, mà mang vẻ gấp gáp.
“Ương Ương, mở cửa đi.”
Hướng Dương đi về phía Tô Trạch Bạch, hiếm khi ngơ ngác hỏi: “Sao thế?”
Tô Trạch Bạch lục từ ba lô ra một gói khoai tây chiên, không ngẩng đầu lên: “Hình như con cừu vui vẻ khóc rồi.”
Khóc rồi?
Tô Trạch Bạch gật đầu: “Ừ, nghe không rõ lắm.”
“Ương Ương, không mở cửa là anh phá cửa vào đấy.” Lục Dao lại nói.
Sau đó điện thoại mấy người reo lên.
Xác em gái xinh gửi tin nhắn trong nhóm.
Xinh: Lục Dao, mày dám phá cửa, phá cửa vào là tao cắn chết mày!
Câu nói nghe có vẻ dữ dằn, nhưng thực ra chẳng có sát thương gì.
Thấy tay Lục Dao đã chạm vào tay nắm cửa, giây sau điện thoại lại réo lên.
Xinh: Tao không đùa đâu!
Xinh: Bây giờ tao không muốn thấy mặt mày!
Xinh: Mày dám vào thử xem!
Xinh: Lục Dao, đừng để tao ghét mày!
Thấy câu này, đồng tử Lục Dao co lại, rút tay về.
Trong phòng, Hề Ương Ương thở phào, nghĩ đến cảnh mình vừa khóc lóc thảm thiết, thấy xấu hổ vô cùng.
Cô ta lại vì một con người mà suy sụp thế này sao?
Một xác em gái xinh tung hoành thế giới zombie lại đi khóc vì một thằng đàn ông?
Đúng là đầu óc có vấn đề.
Còn bây giờ, cô ta, Nữu Hỗ Lộc · Xinh, đã hoàn toàn nghĩ thông suốt!
Cô thừa nhận, có lẽ khoảnh khắc nào đó cô đã động lòng, thiện cảm với Lục Dao tăng lên một tẹo, nhưng đã người ta có người trong lòng rồi, thì cô nên rộng lượng, nhìn thoáng ra!
Thả cái móng giò to về chuồng của nó đi!
Hề Ương Ương tung chăn ngồi trước bàn trang điểm, xoa mặt, thoa tinh chất, phủ phấn, kẻ lông mày, tô son, thay một chiếc váy bồng bềnh xinh xắn.
Ra ngoài hóng gió!
Hề Ương Ương mở cửa, Lục Dao không còn ở phòng khách.
Hướng Dương vẫn giữ thái độ ôn hòa với xác em gái xinh.
“Xinh, cô đi đâu thế?”
“Kéc.” Đi dạo.
“Đi dạo?” Tô Trạch Bạch nghe tiếng bước ra.
“Tôi đi với cô, qua đường bên kia có cái trung tâm thương mại, đến đó!”
Hề Ương Ương liếc nhìn Tô Trạch Bạch, khôi phục phong thái nữ hoàng.
“Kéc.” Đi thôi.
Lúc hai người rời đi, Lục Dao vừa ở trong nhà vệ sinh. Biết xác em gái xinh và Tô Trạch Bạch ra ngoài dạo phố, môi hắn mím chặt, đen mắt híp lại, giữa lông mày thoáng vẻ không vui.
Hướng Dương cũng bất lực.
Đúng lúc cần thì không hợp, không cần lại hợp, chỉ trách anh Dao và Xinh không có duyên.
Một người một xác đi gần hai tiếng mới về.
Vừa về Tô Trạch Bạch đã ồn ào, phấn khích: “Dương ơi, tao với con cừu vui vẻ phát hiện trong trung tâm thương mại có một kho hàng, đồ nhiều vãi…”
Hề Ương Ương cũng gật đầu, vẻ thỏa mãn.
Lúc này Lục Dao từ trong phòng bước ra, đôi mắt u ám dừng trên người xác em gái xinh.
“Sao lại thay quần áo?”
Vì đi với Tiểu Bạch nên cố tình thay đồ à?
Nghĩ vậy, trong lòng Lục Dao bỗng dâng lên một luồng khí nóng.
Hề Ương Ương gật đầu đáp lời Lục Dao.
“Kéc?” Ừ, thay đồ, sao nào?
Mắt Hề Ương Ương đối diện với Lục Dao bình tĩnh không gợn sóng, như đang trả lời một người xa lạ.
Cảm giác này khiến khí chất của Lục Dao trở nên cực kỳ lạnh lẽo.
Hắn thậm chí không nhịn được lấy từ túi ra một điếu thuốc châm lên ngậm.
Dù là người mù cũng thấy không khí giữa hai người có vấn đề, thế là Hướng Dương và Tô Trạch Bạch thức thời cúi đầu rời phòng khách vào phòng.
Lôi Hướng Vũ vừa ngủ một giấc ngắn từ phòng bước ra, chưa đi được hai bước đã bị Hướng Dương kéo lại.
“Ơ ơ, làm gì thế, tao mới ngủ dậy, không ngủ với chúng mày đâu…”
Tô Trạch Bạch hạ giọng: “Lôi ơi, bây giờ là thời khắc quan trọng nhất của đại ca và con cừu vui vẻ, có thành hay không là nhờ bây giờ!”
Lôi Hướng Vũ chợt hiểu, gật đầu tỏ vẻ đã biết.
Sau đó đóng cửa, ba người đồng loạt áp tai vào cửa.
Ngoài cửa, Lục Dao hút thuốc lặng lẽ nhìn Hề Ương Ương, khói thuốc che khuất đôi mắt đen khiến hắn trông thâm sâu khó lường.
Hề Ương Ương thản nhiên ngồi trên sofa mặc hắn ngắm nghía.
Cuối cùng, Lục Dao không nhịn được lên tiếng trước.
“Ương Ương.” Giọng hắn khàn đục, như đang cân nhắc cách mở lời.
“Anh…”
“Đội trưởng Lục…”
Lục Dao vừa mới mở đầu, Ân Nhiễm không biết từ lúc nào đã lặng lẽ xuất hiện bên cạnh hắn.
Từ góc nhìn của Hề Ương Ương, đúng là một cặp trai tài gái sắc.
Quả nhiên, người thì nên đi với người, ít nhất về nguồn gốc, chủng tộc phù hợp.
Cô không khỏi thu hồi ánh mắt, ngay cả bản thân cũng không phát hiện ánh sáng trong mắt đã phai nhạt vài phần.
Ân Nhiễm mỉm cười nhìn Lục Dao.
“Cảm ơn anh vì cái kẹo.”
Không nói thì thôi, vừa nhắc tới mặt xác em gái xinh càng đen hơn.
Ân Nhiễm ném bom thật chuẩn, nổ phát nào là vang phát ấy.
Cuối cùng, Hề Ương Ương không thể ở lại phòng khách thêm nữa, đùng một tiếng về phòng.
Phía bên kia, ba người nghe lén, ngoại trừ Lôi Hướng Vũ, Tô Trạch Bạch và Hướng Dương đều sốt ruột đến mức gãi tai gãi má.
Trong ba người, chỉ có Lôi là dị năng giả cấp hai, chỉ mình cậu ta nghe được, còn Tô Trạch Bạch nghe lõm bõm, Hướng Dương hoàn toàn như người điếc chẳng nghe thấy gì.
Hai người chỉ có thể dựa vào Lôi Hướng Vũ.
Sắc mặt Lôi Hướng Vũ từ ngạc nhiên lúc đầu, đến kinh ngạc, rồi cuối cùng là tiếc nuối thông cảm, nói chung biểu cảm rất phong phú, không loại trừ khả năng cố tình trêu Tô Trạch Bạch và Hướng Dương.
Tô Trạch Bạch không phân tích được thông tin gì, sốt sắng hỏi.
“Lôi, rốt cuộc thế nào rồi? Họ đến đâu rồi? Tỏ tình chưa? Hôn chưa?”
Lôi Hướng Vũ nhướng mày lắc đầu.
“Chưa.”
“Thế đến đâu rồi?”
Lôi không nói nữa.
Hướng Dương sờ cằm suy nghĩ.
Nhớ lại những sự trùng hợp kỳ lạ xảy ra giữa Lục Dao và Xinh mấy ngày nay.
Và tiếng mở cửa vừa nghe được.
Cậu ta chậm rãi lên tiếng.
“Ân Nhiễm ra ngoài rồi à?”
Lôi Hướng Vũ búng tay.
“Chuẩn!”
Hướng Dương chậm rãi đứng dậy, lắc đầu, không có lời nào có thể diễn tả tâm trạng hiện tại của cậu ta.
Tô Trạch Bạch còn chẳng muốn lắc đầu nữa, mấy ngày nay lắc không biết bao nhiêu lần, đầu sắp gãy rồi.
“Đại ca đúng là A Đẩu không phò nổi mà.”
Hướng Dương hiếm khi gật đầu tán thành.
Giây sau, cửa bị đẩy ra, nhân vật chính của câu chuyện, A Đẩu, bước vào.
A Đẩu mặt mày âm trầm.
A Đẩu tâm trạng không tốt.
A Đẩu còn không thèm ăn tối.
