Chương 93: Khinh ai đấy hả?
“Chẹp, đừng xô, Tiểu Bạch mày đừng xô, kính tao bị mày xô rơi rồi…” Hướng Dương nheo mắt, trong bóng tối luống cuống tay mò kính rơi dưới đất.
Tô Trạch Bạch dịch ra một chút, nhỏ giọng phản bác.
“Không, không phải tao xô mày đâu, tao ở trong cùng rồi, có đụng gì mày đâu, là Lôi Tử xô đấy.”
Hướng Dương mò được kính đeo lên, cuối cùng cũng thở phào.
“Lôi Tử, mày dịch qua tí, nhường tao tí chỗ.”
Lôi Hướng Vũ không tình nguyện động đậy cơ thể, “Mày nghe cái gì, mày có nghe thấy đâu.”
Hướng Dương không phục, chửi thề một câu.
“Xì, rõ ràng tao vừa nghe thấy mà, không phải, đây là cái gì thế? Cấn tao quá.”
Tô Trạch Bạch nghe vậy, cũng tò mò đưa tay sờ thử.
“Cái gì thế?”
Lôi Hướng Vũ kéo phắt tay Tô Trạch Bạch ra, “Mày sờ mông tao làm gì?”
Tô Trạch Bạch: “…”
Không ngờ mông Lôi Tử lại cứng đơ như thế.
Đồ vật cấn khiến Hướng Dương rất khó chịu, thế là anh móc điện thoại ra soi.
“Lôi Tử, mày bị bệnh à? Sắp ngủ rồi sao cánh tay mày chưa tháo? Tao cứ tưởng cái gì cấn thế.”
Lôi Hướng Vũ đưa tay trái ra, rắc một tiếng, tháo cánh tay máy bên phải xuống.
Mấy người cuối cùng cũng yên tĩnh, lại cùng nhau áp tai vào cửa nghe.
Nhưng mấy phút trôi qua, bên ngoài không một động tĩnh.
Sao thế nhỉ?
Tô Trạch Bạch gãi tai, “Lôi Tử, mày nghe thấy gì không? Hỷ Dương Dương mở cửa, rồi sao nữa?”
Lôi Hướng Vũ nghi hoặc: “Không, chẳng nghe thấy gì, không ai nói chuyện nữa.”
Lại qua mấy phút, mấy người ngồi xổm mỏi cả chân.
Thấy bên ngoài vẫn không động tĩnh, đành đứng dậy.
Lôi Hướng Vũ sờ cằm ngồi bên giường: “Thật muốn ra ngoài xem thử.”
Hướng Dương dựa vào ghế sofa nhỏ trong phòng, “Tao đã bảo tối nay Ân Nhiễm sẽ có hành động mà, không thì cô ta đã không nói mấy câu đó trên bàn ăn, cô ta là người tao thấy biết kiên nhẫn nhất rồi.”
Tô Trạch Bạch nằm sấp trên giường, cũng như Lôi Hướng Vũ, muốn ra ngoài xem thử.
“Không biết em gái xinh ra ngoài rồi có chuyện gì, đúng là tò mò chết đi được.”
Đang nói, cửa bị Lục Dao đẩy ra, mấy người đồng loạt quay sang nhìn.
Lục Dao kẹp điếu thuốc trên tay, lặng lẽ nhìn mấy người, giọng trầm thấp.
“Không ngủ được? Không ngủ được thì đổi phiên canh gác đi.”
Tô Trạch Bạch không thể đổi ra canh gác lúc này được, hắn còn có việc phải làm, thế là vù một cái chui vào chăn.
Hướng Dương cũng nhanh nhẹn lên giường.
Lôi Hướng Vũ nhìn Lục Dao mấy giây, quyết đoán chui luôn vào chăn.
Rồi sau đó, Lục Dao đóng cửa.
Mười mấy giây sau, ba người trên giường bắt đầu chen lấn.
“Lôi Tử, mày dịch qua tí, tao hết chỗ rồi.”
Lôi Hướng Vũ cười lạnh một tiếng, “Tao vốn không ở phòng này, nếu không phải hai thằng gà mờ chúng mày nghe không được tin đồn gọi tao qua, thì tao có ở đây không?”
“Sao, lúc cần người thì gọi người ta là cục cưng, lúc không cần thì gọi là Lôi Tử à?”
Tô Trạch Bạch: “…”
“Không phải, tao gọi mày qua, nhưng bao giờ tao gọi mày là cục cưng?”
“Hừ.”
“…”
Ban ngày ngủ rồi, tối đến Hề Ương Ương nằm trên giường không ngủ được.
Cô nhớ lại lời Tiểu Bạch nói với cô, nói Lục Dao không phải như cô nghĩ, nói Lục Dao là người đàn ông tốt.
Cô chỉ hứ, người đàn ông tốt? Trên đời này có người đàn ông tốt sao?
Người đàn ông tốt nào vừa tán tỉnh mình, vừa đi gần gũi với cô gái khác?
Người đàn ông tốt gì? Chỉ là thằng đàn ông chó má thôi!
Nói không chừng là vừa thèm khát nhan sắc của mình, nhưng lại để ý việc mình là zombie!
Cho nên mới làm ra mấy chuyện mập mờ như thế!
Em gái xinh lại nổi khùng lên rồi.
Đang định uống vài ngụm nước cho bình tĩnh, thì nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài.
Giờ này còn ai nói chuyện nữa?
Cô bèn ôm bình nước áp tai vào cửa nghe trộm.
Cô nghe thấy Ân Nhiễm nói cô là zombie, nói Lục Dao và cô không thể ở bên nhau.
Tuy trong lòng em gái xinh đều rõ, nhưng câu này do Ân Nhiễm nói ra, thế nào cũng thấy khó chịu, cứ cảm giác cô ta nói có gai.
Nói ra thì cô với Ân Nhiễm cũng có mâu thuẫn gì đâu, sao lại nói về cô rồi?
Em gái xinh lại nhẫn nại nghe tiếp, lần này, cô nghe thấy Ân Nhiễm nói cô mặc váy bồng bềnh buồn cười, đeo dây chuyền vàng quê mùa?
Em gái xinh nổ tung tại chỗ!
Cô mặc thế nào? Có đụng chạm ai không?!
Cô tức giận đặt mạnh bình nước xuống, đùng một tiếng đẩy cửa ra!
Cô lạnh lùng nhìn hai người, thần thái kiêu ngạo không ai bì nổi!
Cô thấy mặt Ân Nhiễm trắng bệch, thấy Lục Dao ngơ ngác.
Thấy hai người vì sự xuất hiện của cô mà hoảng loạn.
Thế là em gái xinh hài lòng đóng cửa lại.
Dù cô không nói câu nào, vẫn có thể dọa người!
Nhưng ngồi xuống ghế sofa nhỏ, thần sắc cô lập tức ảm đạm.
Cô ngước nhìn mình trong gương toàn thân.
Từ trong gương, cô thấy móng tay trắng nõn thon dài được sơn bóng lấp lánh, thấy những ngón chân tròn trịa, thấy gương mặt xinh đẹp và xương quai xanh tinh tế.
Rõ ràng mọi thứ trông đều giống người.
Nhưng tại sao lại là zombie chứ?
Cô rõ ràng khác xa zombie.
Hề Ương Ương cúi đầu, nước mắt rơi từng giọt lớn.
Cô không khỏi đưa tay hứng lấy giọt lệ của mình, long lanh trong suốt.
Xem này, ngay cả nước mắt cũng giống người thường, có zombie nào biết khóc đâu?
Hề Ương Ương vừa lau nước mắt xong, định đứng dậy.
Cửa không biết từ lúc nào đã được mở ra.
Một bóng dáng cao lớn thẳng tắp xuất hiện ngay trước cửa, giữa những ngón tay thon dài của hắn kẹp một điếu thuốc đang cháy, đầu lửa lập lòe.
Hề Ương Ương ngây người nhìn Lục Dao đang đến trong bóng tối.
Nhìn hắn chậm rãi bước tới trước mặt mình.
Cô ngước đầu lên, nhìn sống mũi cao thẳng của hắn, cằm hơi gầy, nhìn đôi mắt hắn dù trong bóng tối vẫn không mất đi sự dịu dàng…
Hề Ương Ương cay sống mũi, hơi thở không còn ổn định, mắt mờ mờ lại một màn nước.
Cô chỉ thấy ấm ức, một nỗi ấm ức dâng lên từ tận đáy lòng.
“Anh vào làm gì?”
Cô hít hít mũi, mắt chớp một cái, một giọt nước mắt không kìm được lăn dài trên má, kéo theo cả hàng mi cũng run lên.
Lại khóc, Hề Ương Ương thầm mắng mình vô dụng, bèn quay mặt đi không nhìn Lục Dao.
Cô không muốn phơi bày sự yếu đuối trước mặt hắn, cũng không muốn bị một con người cười nhạo.
Đã người với xác chết khác đường, vậy từ nay cô sẽ…
Một cánh tay đột nhiên vươn tới, nắm lấy cằm cô, lau đi nước mắt.
“Sao lại có zombie thích khóc thế nhỉ?”
Hề Ương Ương đẩy mạnh hắn ra.
“Kéc kéc kéc!” Phải, cô là zombie thì sao? Khóc thì sao? Khinh ai đấy hả?
Lục Dao: “Đừng kéc nữa, nghe không hiểu.”
Hề Ương Ương: “…”
Đệch! Tức chết zombie rồi!
