Chương 13: Cô Ấy Muốn Ăn Thịt
“Còn đứng ngây ra đó làm gì?” Bùi Ninh lập tức lên tiếng nhắc nhở.
Cô giúp việc lúc này mới hoàn hồn, vội vàng nói: “Xin lỗi cậu chủ, tôi không biết đây là hồ ly của cậu. Xin lỗi bé hồ ly, tôi không cố ý, tôi tưởng cậu từ ngoài chạy vào ăn vụng.”
Tri Chiêu lập tức vẫy vẫy chân, ra hiệu không sao.
Cô biết mà, cô là một bé hồ ly siêu rộng lượng! Làm sao có thể so đo với chuyện nhỏ nhặt này được.
“Ưm ưm ưm!”
Tri Chiêu nhún một cái, nhảy tót vào lòng Bùi Trì Diệu, giơ một chân lên xoa bụng.
Hồ ly đói bụng, muốn ăn cơm QAQ.
“Biết rồi.”
Bùi Trì Diệu không thèm nhìn cô giúp việc thêm lần nào nữa, bế Tri Chiêu xoay người đi về phía phòng ăn.
Bùi Ninh thấy vậy lập tức đi theo sau.
“Anh họ... Anh họ...”
Cô rụt rè lên tiếng hỏi: “Anh nuôi hồ ly từ khi nào thế?”
Phải biết rằng, đám em trong nhà họ Bùi bọn họ sợ nhất là Bùi Trì Diệu, bình thường nhìn thấy anh ấy tránh còn không kịp.
Nhưng không còn cách nào, bé hồ ly đáng yêu quá.
Bùi Ninh rất muốn xin con hồ ly này từ tay Bùi Trì Diệu.
Bùi Trì Diệu mí mắt cũng không thèm nhấc lên, nói: “Gần đây.”
“Ồ...” Bùi Ninh đang nghĩ xem nên mở lời thế nào, không ngờ Bùi Trì Diệu đã nhìn ra suy nghĩ trong lòng cô.
“Bùi Ninh, con hồ ly này là của anh, em hiểu chứ?”
Rõ ràng chỉ là một câu nói nhẹ nhàng, nhưng Bùi Ninh lập tức hiểu ý Bùi Trì Diệu.
Bùi Trì Diệu đang cảnh cáo cô!
Đây là đồ của anh ấy, ai cũng đừng hòng mà mơ tưởng.
Bùi Ninh lập tức ỉu xìu, cô chưa từng thấy bé hồ ly nào đáng yêu như vậy...
“Vậy anh họ, sau này em có thể đến thăm nó không? Em muốn làm cho nó mấy bộ quần áo được không?”
Làm quần áo?
Tai Tri Chiêu lập tức động đậy, “Ưm ưm ưm?”
Thật sao?
Cô cũng muốn mặc quần áo đẹp!
Nhìn mấy chị em mặc váy đẹp như vậy, cô thèm chảy nước miếng!
Đặc biệt là cô gái xấu xa hôm đó, mặc dù người cô ta xấu, ném sô cô la của cô đi, nhưng cái váy hai dây của cô ta trông thật đẹp!
Giá mà cô cũng có thể mặc thử...
Tri Chiêu nghĩ vậy mà thích chí, lập tức nhảy ra khỏi lòng Bùi Trì Diệu, chạy quanh chân Bùi Ninh, vừa kêu ưm ưm vừa dùng chân chỉ trỏ.
Bùi Ninh nghe hồi lâu vẫn không hiểu.
Đúng lúc này, chiếc TV trong phòng khách đang chiếu buổi trình diễn thời trang, Tri Chiêu lập tức chạy tới, chỉ vào người mẫu mặc váy hai dây trong đó, “Chíp chíp chíp!”
Chính là cái này!
Cô lại giơ cái chân mũm mĩm lên, vỗ vỗ vào bộ ngực đầy lông của mình.
Cả đại sảnh chìm vào im lặng.
Bùi Ninh không thể tin nổi nhìn Tri Chiêu, nói: “Cậu... cậu cũng muốn mặc váy hai dây?”
“Ưm!”
Đúng vậy!
Cô chính là bé hồ ly xinh đẹp nhất trên thế giới này.
“Phụt...”
Bùi Ninh không nhịn được, bật cười.
“Ha ha ha ha... Cười chết tôi mất!”
Cô tưởng tượng cảnh bé hồ ly mặc váy hai dây, cười đến mức nước mắt sắp chảy ra.
Bùi Trì Diệu cũng không nhịn được mà cười, giọng nói không giấu nổi ý cười: “Đồ nhóc con, ai dạy em mấy thứ này thế?”
Tri Chiêu không hiểu chỗ buồn cười ở đâu!
Tổ tiên của cô chính là Tô Đát Kỷ phong tình vạn chủng! Mặc váy hai dây thì làm sao chứ?!
Cô tức giận chạy tới, giẫm lên chân Bùi Trì Diệu một cái, “Ưm!”
Nhóc con hung dữ trừng mắt nhìn hai người bọn họ mỗi người một cái,
Không được cười! Không được cười!
Chẳng buồn cười chút nào!
Năm phút sau, Bùi Ninh cuối cùng cũng cười đủ, “Được rồi được rồi, tôi biết rồi, về tôi sẽ làm cho cậu một cái váy hai dây. Phụt... ha ha ha ha...”
Tri Chiêu: “...”
Chán thật đấy.
Rốt cuộc thì buồn cười ở chỗ nào!!
Hồ ly không hiểu! Hồ ly rất bất lực!
Bùi Trì Diệu một tay bế bé hồ ly từ dưới đất lên, “Thôi được rồi, trưa nay muốn ăn gì?”
Bé hồ ly ngẩng đầu lên “ưm ưm” hai tiếng.
Cô muốn ăn thịt, muốn ăn thịt!
Vừa nãy ăn được một nửa đã bị người ta bắt lên, cô khó chịu muốn chết!
Không lâu sau, tất cả người hầu trong biệt thự đều biết, Bùi Trì Diệu nuôi một bé hồ ly, cưng như trứng mỏng.
Không ai dám trêu chọc con hồ ly đó.
Biệt thự cách phim trường cũng khá gần, Bùi Trì Diệu ở không quen khách sạn, mấy ngày nay vẫn luôn ở nhà.
Bé hồ ly được người hầu hầu hạ, cuộc sống sung sướng khỏi phải bàn, bộ lông cũng ngày càng bóng mượt.
Bùi Ninh rảnh là lại chạy tới đây, mục đích là nhân lúc Bùi Trì Diệu không có nhà để vuốt lông hồ ly thêm mấy cái.
Cô không phải không biết Bùi Trì Diệu không thích người khác động vào đồ của anh ấy, nhưng không còn cách nào, bé hồ ly đáng yêu quá!
Cô có cách gì đây? Chỉ có thể lén lút tới vuốt thôi!
Hôm nay, Bùi Ninh ôm Tri Chiêu trong lòng, bỗng nhiên cảm thấy...
“Bé hồ ly, cậu có phải mập lên rồi không?”
Tổng cảm giác sờ vào mềm mại hơn, thịt nhiều hơn, cầm trên tay cũng thấy nặng hơn.
Mập? Mập!
Hai chữ này giống như một tiếng sét giữa trời quang, bổ thẳng vào trái tim bé hồ ly.
Cô không có mà!
“Gâu!”
Tri Chiêu lập tức giãy khỏi tay Bùi Ninh, chạy thẳng vào nhà vệ sinh soi gương.
Quả nhiên, giống như Bùi Ninh nói, cả người cô đã to lên một vòng.
Hồ ly to lên thì không sao, nhưng... nếu như khi cô biến thành người cũng mập lên một vòng thì sao?
Nghĩ đến dáng vẻ mập lên của mình, Tri Chiêu cảm thấy da đầu tê dại.
Không... Không được!
Tộc hồ ly bọn họ nổi tiếng là có nhiều mỹ nhân, làm sao có thể phá lệ ở chỗ cô được!
Nhưng... nhưng... thịt thật sự thơm quá, ngon quá, ăn hoài không chán.
Làm sao bây giờ hu hu hu...
Tri Chiêu ỉu xìu nhảy từ trên lầu xuống, Bùi Ninh vội vàng đón lấy cô, thấy vẻ mặt cô đầy vẻ không vui, cũng không khỏi lo lắng hỏi: “Cậu làm sao vậy bé hồ ly?”
Tri Chiêu không muốn nói chuyện.
Cô ỉu xìu nằm bò lên đùi Bùi Ninh, nhưng ngẩng mắt lên, lại vừa vặn nhìn thấy chiếc TV màn hình lớn trước mặt đang chiếu một quảng cáo giảm cân.
“Bạn vẫn còn đang phiền não vì béo phì sao?”
“Bạn vẫn muốn tiếp tục có đôi chân voi, vòng eo bánh mì sao?”
Không!!
Không—
Tri Chiêu tức giận hú lên một tiếng, quyết định, từ hôm nay bắt đầu, tuyệt thực!!
Tuyệt thực!!!
Đến bữa tối, tất cả người hầu trong nhà họ Bùi đều phát hiện ra một chuyện.
Bé hồ ly bắt đầu không chịu ăn gì.
Điều này làm bọn họ sốt ruột vô cùng.
“Làm sao bây giờ, bé hồ ly mà đói hỏng, cậu chủ nhất định sẽ trách tội chúng ta.”
“Hay là bị bệnh rồi? Có cần gọi bác sĩ thú y đến xem không?”
Những lời thì thầm dưới lầu Tri Chiêu đều mặc kệ.
Cô nằm trên giường của Bùi Trì Diệu, cả người ỉu xìu không còn chút sức sống nào.
Đói quá... đói quá...
Trong phòng Bùi Trì Diệu, ánh mắt nhìn thấy đâu cũng là ngọc khí, đá quý.
Chính là mấy thứ mua hôm đó.
Đối với Tri Chiêu mà nói, nơi này chẳng khác gì thiên đường, cả người được ngâm trong linh khí.
Nhưng mà, linh khí cũng không thể thay cơm được!
Cô nhắm mắt lại, định dùng giấc ngủ để tự thôi miên mình, nhưng Tri Chiêu không hề nhìn thấy, trong tấm gương soi đứng, có một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, đang nằm trên giường...
