Chương 15: Phải quản giáo cô nhóc không nghe lời này thật tốt
Bọn người hầu đều thích Tri Chiêu vô cùng, ai mà lại không thích một cục bông nhỏ trước mặt mình vừa làm nũng vừa lăn lộn chứ?
Nhưng điều đó chỉ giới hạn trong giờ ăn.
Bọn họ chưa từng thấy con vật nào ham ăn đến vậy, chỉ cần gõ vào tủ đồ ăn vặt, tiểu gia hỏa liền chạy tới, quấn lấy người ta đòi ăn.
Còn những lúc bình thường thì chẳng thấy bóng dáng con hồ ly nào cả.
Nhưng dù sao đây cũng là hồ ly do Bùi Trì Diệu nuôi, bọn họ không dám tùy tiện sờ vào.
Người hầu cẩn thận chia thịt gà và khoai tây, bỏ vào bát của Tri Chiêu.
Nhưng Tri Chiêu lại không muốn giống như một con vật, cúi đầu liếm ăn, như vậy quá thiếu ưu nhã. Cô chính là người sẽ trở thành Tô Đát Kỷ mà!
Cô không nghĩ ngợi gì, một phát giật lấy cái nĩa của Bùi Trì Diệu, thế nhưng móng vuốt của cô thật sự quá nhỏ, căn bản không cầm nổi cái nĩa. Động tác này ngược lại làm cái nĩa của Bùi Trì Diệu rơi xuống đất.
Bùi Trì Diệu thở dài, “Em lại nghĩ ra trò quỷ gì thế?”
Tri Chiêu giơ tay lên, còn chưa kịp bắt đầu ra hiệu, thì giây tiếp theo, cả con hồ ly đã bị Bùi Trì Diệu xách qua.
“Anh đút em.”
Bùi Trì Diệu đút rất cẩn thận, Tri Chiêu thoải mái đến mức đôi mắt cũng nheo lại.
Đây thật sự quá hạnh phúc!
Làm hồ ly ngay cả ăn cơm cũng không cần tự mình động tay, cô đột nhiên không muốn biến thành người nữa!
Dường như cảm ứng được suy nghĩ của Tri Chiêu, khối ngọc đeo trên ngực cô đột nhiên lóe lên một cái thật nhanh, nhưng không có ai phát hiện ra.
Người hầu kia thấy Tri Chiêu cuối cùng cũng chịu ăn cơm, lúc này mới thở dài một hơi nhẹ nhõm nói: “Đại thiếu gia, ngài không biết đâu, lúc ngài không có ở nhà, con hồ ly nhỏ này nhớ ngài đến mức nước cũng không uống, cơm cũng không ăn, buổi chiều bọn tôi lo lắng muốn chết, chỉ sợ đói chết nó. Thì ra là phải có ngài đút nó mới chịu ăn. Ngài xem, con hồ ly nhỏ này quấn quýt ngài biết bao nhiêu.”
Bùi Trì Diệu nghe vậy, cười lạnh một tiếng.
Nào phải nó nhớ anh đến mức không ăn không uống đâu.
Bất quá……
Nhìn Tri Chiêu quấn quýt lấy mình như vậy, tâm trạng của Bùi Trì Diệu vẫn không thể tránh khỏi trở nên tốt hơn.
Tốt nhất là cả đời này nó đừng bao giờ rời xa anh.
Anh dùng ngón tay trỏ nhẹ nhàng chấm vào chiếc mũi nhỏ của Tri Chiêu nói: “Đã nhớ anh như vậy, vậy sau này vẫn nên cùng anh đến đoàn phim đi.”
“Grừ?” Tri Chiêu nghiêng nghiêng đầu.
Thế nhưng cô không dậy nổi mà QAQ! Hơn nữa ở đoàn phim phải nắng gió.
Nhưng mà……
Cô cũng không muốn mãi không gặp được Bùi Trì Diệu.
Nghĩ đến đây, con hồ ly nhỏ cân nhắc qua cân nhắc lại, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn gật gật đầu hồ ly.
Bộ dạng ngoan ngoãn đó làm trái tim Bùi Trì Diệu tan chảy.
Sau bữa tối, Bùi Trì Diệu liền phân phó người hầu bên dưới chuẩn bị hơn mười bộ đồ nữ, đặt trong phòng thay đồ của anh.
Tri Chiêu nhìn những chiếc váy xinh đẹp vô cùng kia, thật sự yêu thích không rời móng được.
“Ưm ưm ưm!” Đẹp quá! Là cho cô sao!
Cô xoay vòng vòng bên chân Bùi Trì Diệu.
“Muốn mặc không?”
Tri Chiêu điên cuồng gật đầu, “Ưm!”
Muốn! Đương nhiên là muốn rồi!
“Vậy thì mau nghĩ cách biến thành người đi, nghe thấy chưa?” Anh nhẹ giọng dụ dỗ.
Nhìn những chiếc váy đẹp đẽ trước mắt, con hồ ly nhỏ nắm chặt móng vuốt, trong lòng nhất thời dấy lên chí khí hùng tâm.
“Ưm!”
Cô nhất định sẽ nghĩ cách, sớm biến thành người!
Tri Chiêu vui vẻ xoay vòng vòng trong phòng thay đồ, Bùi Trì Diệu thấy cô chơi vui vẻ, cũng không ngăn cản, đúng lúc này, điện thoại của anh reo lên, Bùi Trì Diệu bèn ra ngoài nghe điện thoại.
Một lúc lâu sau, anh mới trở lại.
“Anh phải ra ngoài một chuyến, em ở nhà, hay là đi cùng anh?”
Tri Chiêu đương nhiên lựa chọn cái sau.
Cô ở nhà sắp buồn đến mọc mốc rồi.
……
Một giờ sau, Bùi Trì Diệu liền mang theo Tri Chiêu đi tới một câu lạc bộ giải trí.
Bùi Trì Diệu đến hơi muộn, vừa mới bước vào cửa, mấy ánh mắt trong phòng liền đồng loạt dừng trên người anh.
Anh cũng lười nói nhảm, trực tiếp ngồi xuống vị trí chính, “Chuyện tôi bảo cậu tra xét có manh mối gì chưa?”
Anh gõ gõ mấy ngón tay lên mặt bàn, phát ra âm thanh giòn giã.
Tri Chiêu trốn trong túi áo của Bùi Trì Diệu, lộ ra hai cái tai nhọn và một đôi mắt, hiếu kỳ quan sát bốn phía.
Mỗi người ở đây, cô đều chưa từng gặp qua.
Dường như cảm nhận được bầu không khí ở đây ngưng đọng khác thường, Tri Chiêu chỉ nhìn một lúc, lại rụt về.
Không ai nhìn thấy, trong túi áo của Bùi Trì Diệu, có một cục nhỏ vẫn luôn động đậy.
Mãi cho đến——
“Xin lỗi, tôi đến muộn.”
“Đại thiếu gia, đây là thứ anh muốn tôi tra, tôi đã tra rõ ràng, năm đó ở nhà cũ họ Bùi để lại……”
Những lời phía sau, Tri Chiêu không thể nghe lọt nữa.
Âm thanh này……
Âm thanh này là……!
Cô vĩnh viễn sẽ không quên!
Chính là người này, đã bắt đi rất nhiều tộc nhân của cô!
Cô đột nhiên chui ra khỏi túi áo Bùi Trì Diệu, khi nhìn thấy khuôn mặt của người đó, Tri Chiêu triệt để xác định!
Đúng vậy, chính là hắn!
Chính là hắn đã bắt A Nương! Chính là hắn!
Cô nghiến răng nghiến lợi, không thể nhịn thêm được nữa.
Nhân lúc người đó tới đưa tài liệu cho Bùi Trì Diệu, Tri Chiêu từ trong túi áo Bùi Trì Diệu nhảy ra.
“Véo” một tiếng, cô duỗi ra móng vuốt sắc bén của mình, hung hăng lưu lại ba bốn vết thương trên mu bàn tay người đó, lập tức máu chảy ròng ròng.
Tri Chiêu cong lưng lên, bày ra tư thế phòng bị, trong miệng cũng phát ra âm thanh “gừ gừ gừ”!
Mọi người đều bị sự biến cố bất ngờ này dọa cho nhảy dựng, không ai biết từ đâu xuất hiện một con hồ ly.
Có người phản ứng đầu tiên, “Cố tiên sinh, ngài không sao chứ?”
Người đó đột nhiên rút đao ra, “Tôi giết con súc sinh này ngay!”
Chỉ là, mũi đao của hắn còn chưa kịp nhắm vào Tri Chiêu, giây tiếp theo, hổ khẩu của hắn đột nhiên tê rần, ngay sau đó, thanh đao kia liền bay thẳng ra ngoài.
Bùi Trì Diệu cười nhẹ một tiếng, “Không cần khẩn trương, chỉ là tiểu bằng hữu nhà tôi hơi nghịch ngợm thôi.”
Anh giơ tay ôm Tri Chiêu về, nhìn bộ lông trắng muốt của cô dính máu đỏ tươi, Bùi Trì Diệu có chút bất đắc dĩ chấm vào trán cô nói: “Không phải đã nói với em rồi sao, không được dùng móng vuốt cào người, làm bẩn lông, về nhà anh sẽ không tắm cho em đâu.”
Anh thản nhiên ngẩng mắt nhìn Cố Hành Chi đang đứng bên cạnh, “Cố tiên sinh, thật ngại quá. Chờ tôi về nhất định sẽ hảo hảo quản giáo tiểu bằng hữu không nghe lời này.”
Nhưng Cố Hành Chi lại chẳng nghe thấy gì cả.
Hắn nhìn chằm chằm con hồ ly trong lòng Bùi Trì Diệu, thần sắc điên cuồng.
Hồ ly…… hồ ly……
Con hồ ly này phẩm tướng tuyệt hảo! Là tuyết hồ khó mua được bằng ngàn vàng.
Hắn lúc này cũng không quan tâm đến bàn tay đang chảy máu không ngừng của mình nữa, ánh mắt chưa từng rời khỏi Tri Chiêu, “Bùi thiếu, con hồ ly này, anh ra giá đi, tôi muốn nó!”
Hắn đã bắt nhiều hồ ly như vậy, nhưng chưa từng có con nào có thể so sánh với con hồ ly trước mắt này!
Tri Chiêu vốn đã giận dữ, nghe hắn nói câu này, càng thêm tức giận!
Kẻ xấu xa này! Hại nhiều tộc nhân của cô như vậy, bây giờ ngay cả cô cũng không buông tha sao?!
Cô hận chính mình, vì sao không thể nói chuyện, nếu không, cô nhất định sẽ lớn tiếng chất vấn người này đã đưa A Nương của cô đi đâu!
