Chương 45: Anh biết tết bím không?
Cô còn chẳng thèm đi dép, cẩn thận từng bước tiến lại gần Bùi Trì Diệu, vừa định ôm lấy anh thì ngay giây tiếp theo, sau lưng Bùi Trì Diệu như mọc mắt, anh tránh sang một bên.
Lần này, con hồ ly nhỏ thật sự không vui nữa rồi.
“Bùi Trì Diệu, em tắm xong hết rồi mà, sao anh vẫn không cho em chạm vào người anh vậy!”
Tri Chiêu đặc biệt thích được Bùi Trì Diệu ôm, không biết vì sao, ở trong lòng anh lại khiến cô cảm thấy vô cùng vô cùng an toàn.
Bùi Trì Diệu thờ ơ quay lại, “Sấy khô tóc đi.”
Vừa dứt lời, anh lại nói: “Thôi bỏ đi.”
Dù biết Tri Chiêu nên tự học làm những việc này, nhưng anh vẫn cảm thấy con hồ ly vụng về này chắc chắn không làm được.
Anh nhìn Tri Chiêu chân trần giẫm trên sàn, không nhịn được mà cau mày, “Lại không đi dép.”
“Có lạnh đâu.”
Tri Chiêu ngoài miệng nói vậy, nhưng đã tự động dang rộng vòng tay ra. Không ngờ giây tiếp theo, Bùi Trì Diệu bỏ qua cô, đi thẳng về phía phòng tắm.
Tri Chiêu: “???”
Bùi Trì Diệu làm vậy thật sự sẽ làm mất cô đấy, anh biết không?!
Anh cầm máy sấy tóc bước ra, “Lại đây, anh sấy cho.”
Tri Chiêu thận trọng quan sát vẻ mặt của Bùi Trì Diệu, không biết có phải ảo giác của cô không, cô luôn cảm thấy hình như Bùi Trì Diệu không được vui lắm?
Cô vừa định giơ tay kéo tay áo Bùi Trì Diệu thì anh đã bật máy sấy.
Bị thổi tóc bay đầy mặt, Tri Chiêu: “…”
Bên tai là tiếng máy sấy ầm ầm, lúc này, dù Tri Chiêu có nói gì, e rằng Bùi Trì Diệu cũng chẳng nghe thấy.
Cô đành ngậm miệng lại, toàn tâm toàn ý tận hưởng sự phục vụ của Bùi Trì Diệu.
Vừa nhắm mắt, ngay sau đó, Tri Chiêu cảm thấy cả người nhẹ bẫng, cô gái nhỏ vội mở mắt nhìn xuống, thì ra là Bùi Trì Diệu bế cô lên một chút, để cô giẫm lên mu bàn chân anh, thế là lòng bàn chân không còn thấy lạnh nữa.
Cô gái nhỏ thấy vậy, không kìm được nữa, một tay ôm chầm lấy Bùi Trì Diệu, dụi tới dụi lui trong lòng anh, “Bùi Trì Diệu, em thích anh lắm!”
Giọng cô hoàn toàn bị tiếng máy sấy che lấp, Bùi Trì Diệu chỉ có thể thấy con hồ ly ngốc nghếch trong lòng đang nhe răng cười ngốc nghếch.
Anh cũng không nhịn được mà khẽ cong khóe môi.
Sấy tóc xong, Bùi Trì Diệu lại cầm lấy chiếc lược bên cạnh, có phần vụng về chải tóc cho Tri Chiêu.
Tóc cô gái nhỏ vừa mềm vừa mảnh, cảm giác rất tốt, chỉ là dễ rối.
Bùi Trì Diệu kiên nhẫn chải một lúc lâu mới gỡ hết được.
Tri Chiêu chợt nảy ra ý tưởng, “Bùi Trì Diệu, anh biết tết bím không?”
“Không biết.”
Trước đó anh chưa từng nghĩ có ngày sẽ chải tóc cho người khác.
Cô gái nhỏ đảo mắt nhìn quanh một vòng, rồi nói: “Nhưng, nhưng em thấy tết hai bím trông đẹp lắm.”
Ám hiệu trong lời nói của cô, Bùi Trì Diệu sao có thể nghe không ra.
“Anh không biết làm.”
“Không biết thì học đi!”
Tri Chiêu xoay người nhìn Bùi Trì Diệu, “Anh học trước đi, học xong rồi dạy em nhé?”
Cô mới không thèm học đâu, dụ anh học trước, sau này cô khỏi cần tự chải tóc nữa.
“Đừng tưởng anh không nhìn ra em đang tính toán gì.” Bùi Trì Diệu chọc chọc vào đầu Tri Chiêu, “Tự mà học.”
Tri Chiêu nhăn mũi, vừa định nài nỉ thì chợt phát hiện môi Bùi Trì Diệu bóng loáng.
Cô không dám tin mà mở to mắt, cô nhớ lúc ở trường quay môi Bùi Trì Diệu cũng có màu này!
Cô vội vàng nhào tới, cắn không biết nặng nhẹ, trực tiếp cắn rách môi Bùi Trì Diệu.
Mùi tanh nhàn nhạt của sắt lập tức lan ra trong khoang miệng Tri Chiêu, cô gái nhỏ chợt buông Bùi Trì Diệu ra, lúc này mới ý thức được mình đã gây họa.
Cô mở to mắt nhìn Bùi Trì Diệu nói: “Em, em xin lỗi, anh có đau không?”
Cô luống cuống không biết làm sao.
Bùi Trì Diệu khẽ “suýt” một tiếng, đầu ngón tay nhẹ lau qua khóe môi.
Tri Chiêu nhất thời nhìn đến ngẩn người.
Bùi Trì Diệu vốn đã đẹp trai, nhưng khí chất anh quá lạnh lùng, như đóa hoa trên đỉnh núi cao không thể với tới, khiến người ta nhìn mà e dè. Nhưng lúc này, trên môi anh vương chút máu tươi, ngược lại khiến anh thêm vài phần yêu mị.
Có cảm giác như tiên nhân bị kéo xuống khỏi bệ thờ.
“Bùi Trì Diệu… anh, anh đẹp trai quá.”
Cô gái nhỏ ngây ngốc nhìn Bùi Trì Diệu.
Người ta nói tộc hồ ly bọn họ có vẻ ngoài đẹp nhất, nào ngờ con người cũng có người đẹp như Bùi Trì Diệu.
Cô ôm chặt lấy Bùi Trì Diệu, ngẩng mắt lên cẩn thận nhìn anh, “Em, em thổi cho anh nhé?”
Vừa dứt lời, không đợi Bùi Trì Diệu lên tiếng, cô đã nhón chân, cẩn thận thổi nhẹ vào môi anh.
Bùi Trì Diệu bất lực, “Anh không sao.”
Vết thương nhỏ như vậy, ngày mai là lành.
Anh vỗ đầu Tri Chiêu, “Buông tay.”
Tri Chiêu vừa làm Bùi Trì Diệu bị thương, nhất thời cũng không dám tiếp tục vô lễ, ngoan ngoãn buông tay.
Bùi Trì Diệu vốn định xuống lầu lấy mật hoa quế cho Tri Chiêu nếm thử, kết quả giữa đường như nhớ ra điều gì, đột ngột quay lại.
Vừa quay người, liền thấy cô nhóc cúi đầu, vẻ mặt ủ rũ không vui.
Bộ dáng đó khiến tim Bùi Trì Diệu như thắt lại.
“Chiêu Chiêu, lại đây.”
Anh đưa tay về phía Tri Chiêu.
Tri Chiêu nghe vậy, lập tức không dám tin ngẩng đầu lên, vui mừng khôn xiết chạy về phía Bùi Trì Diệu.
Cô gái nhỏ nắm lấy tay Bùi Trì Diệu, “Anh, anh không giận nữa à?”
Bùi Trì Diệu véo mũi cô, ánh mắt đầy cưng chiều, “Anh nào dám giận em chứ.”
Tri Chiêu ngại ngùng cúi đầu, cô đâu có vô lý đến vậy.
“Xin lỗi nha Bùi Trì Diệu.” Cô gái nhỏ vẫn quyết định phải nghiêm túc xin lỗi anh.
Cô lúc nào cũng hấp tấp như vậy, may mà Bùi Trì Diệu không chê cô.
“Ra phòng khách ngồi chờ đi, anh đi lấy mật hoa quế cho em nếm thử.”
Mật hoa quế đó được làm bởi một cửa hàng lâu đời trăm năm, mỗi ngày chỉ bán giới hạn mười phần, và chỉ bán vào mùa này.
Qua mùa rồi, dù có bỏ ra số tiền lớn cũng không mua được.
Cũng khó trách Tri Chiêu thích ăn đến vậy.
Bùi Trì Diệu vốn không mấy hứng thú với mấy món ngọt này, là Tôn Ca thấy Tri Chiêu thích đồ ngọt nên mới mua về.
Phải nói, con hồ ly nhỏ này đúng là rất được lòng người.
Bùi Trì Diệu vào bếp lấy mật hoa quế ra, vừa bước ra phòng khách đã thấy một con hồ ly trắng muốt đang ngồi trên ghế sofa.
Bùi Trì Diệu: “…”
Tri Chiêu ngơ ngác nhìn Bùi Trì Diệu, vẫy vẫy cái đuôi.
Đến giờ rồi, cô lại biến trở về rồi.
Con hồ ly nhỏ liếc một cái đã thấy mật hoa quế trong tay Bùi Trì Diệu, nhớ đến hương vị độc đáo đó, cô lập tức không kìm được nữa, trực tiếp nhảy xuống ghế sofa lao về phía Bùi Trì Diệu.
Cô nhanh nhẹn thoăn thoắt, giờ đã có thể tự động bám lấy ống quần Bùi Trì Diệu trèo lên.
“Cho em nếm thử đi, cho em nếm thử đi.”
Bùi Trì Diệu một tay túm lấy cô, vừa đi đến ghế sofa ngồi xuống.
