Chương 51: Hồ Ly Cầu Hoan
Còn Tri Chiêu là một tờ giấy trắng, là một tia sáng.
Người như vậy, không thể nào ở lại bên cạnh anh.
Nếu muốn ở bên cô lâu dài, thì anh nhất định phải tự tay hủy diệt tia sáng này.
Nhưng mãi đến vừa nãy...
Bùi Trì Diệu nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, nghiêm túc nhìn cô gái nhỏ đang ngồi trên đùi mình, khẽ đặt lên trán cô một nụ hôn rồi nói: "Chiêu Chiêu, xin lỗi em."
Lại là một câu xin lỗi.
Anh xin lỗi Tri Chiêu vì những suy nghĩ vừa rồi của mình.
Tri Chiêu không thể tin nổi nhìn Bùi Trì Diệu, ngay cả cái đuôi cũng dựng thẳng lên, không còn vẫy nữa.
Cô giơ tay sờ trán Bùi Trì Diệu, lẩm bẩm: "Cũng đâu có sốt đâu!"
Cô gái nhỏ ngẩn người một lúc, rồi lại vẫy đuôi, thử áp cái đuôi vào mặt Bùi Trì Diệu, khẽ cọ cọ, như đang an ủi.
Sau đó lại ngoan ngoãn đưa đuôi vào tay Bùi Trì Diệu, rộng rãi nói: "Cho anh chơi này."
Cái đuôi là thứ quý giá nhất của cô, còn quý hơn cả mạng sống của cô.
Người có thể khiến cô dễ dàng giao ra cái đuôi, ngoài mẹ cô ra, chính là Bùi Trì Diệu.
Bùi Trì Diệu khép bàn tay lại, nắm lấy cái đuôi to lông xù của Tri Chiêu, tay còn lại mò mẫm trên đó. Lông mềm mại lướt qua lòng bàn tay, đầu ngón tay anh, khiến anh nheo mắt lại.
Trong khoảnh khắc, Tri Chiêu chỉ cảm thấy cả người tê dại, nửa người mềm nhũn, chân cũng không ngừng run rẩy.
Cô cố chịu đựng, không lộ ra vẻ gì.
Đột nhiên, Bùi Trì Diệu ngẩng mắt nhìn cô, nói: "Chiêu Chiêu, anh nhớ là hồ ly lúc cầu hoan, sẽ dùng đuôi cọ vào bạn đời của mình."
Anh đột ngột nghiêng người tới, giọng nói khàn khàn vang lên bên tai Tri Chiêu: "Em, có ý đó sao?"
Tri Chiêu đột nhiên trợn to mắt.
Dù cô có ngốc đến đâu, cũng không thể không biết ý nghĩa của "cầu hoan"!
Dù sao cô cũng là hồ ly sống mấy nghìn năm, không phải hồ ly con nữa.
Tri Chiêu vội vàng muốn rút đuôi ra, nhưng Bùi Trì Diệu không cho cô cơ hội đó, mà một tay nắm chặt lấy, giây tiếp theo, Tri Chiêu chỉ cảm thấy trước mắt trời đất quay cuồng.
"Suỵt, đừng nói gì cả."
Bùi Trì Diệu giật phăng cà vạt, đè cả người lên cô gái nhỏ.
Dưới người Tri Chiêu là ghế ngồi mềm mại trên xe, cô bối rối nhìn Bùi Trì Diệu, hai cúc áo trước ngực anh đã bị kéo ra, lộ ra xương quai xanh tinh xảo.
Ánh mắt nhìn xuống, là lồng ngực anh.
Chỉ liếc một cái, Tri Chiêu liền không dám nhìn nữa.
Cô giơ tay muốn đẩy anh ra, nhưng tay vừa đưa ra, đã bị Bùi Trì Diệu một tay nắm lấy giơ lên quá đầu.
Động tác đầy áp bức như vậy khiến Tri Chiêu căng thẳng đến nghẹt thở.
"Anh... anh muốn làm gì?"
Cô gái nhỏ trợn to mắt, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.
Anh lại cúi xuống, trực tiếp chặn môi Tri Chiêu.
Chuyện hôn môi này, Tri Chiêu không xa lạ gì.
Nhưng rất nhanh, cô đã bị hôn đến mơ màng, mất đi khả năng suy nghĩ.
Trong mơ màng, cô thấy Bùi Trì Diệu cúi xuống dần dần, đột nhiên—
Một cơn đau nhói khiến Tri Chiêu bừng tỉnh, thì ra là Bùi Trì Diệu cắn lên vai cô.
Vai trắng nõn đau nhức không thôi, nhưng rất nhanh sau đó lại truyền đến một cảm giác tê dại.
Giữa lúc mơ mơ màng màng, cô nghe thấy giọng Bùi Trì Diệu vang lên bên tai: "Mau lớn lên nhé, Chiêu Chiêu."
Anh thật sự, không đợi được nữa rồi.
...
Sau đó Tri Chiêu về nhà bằng cách nào, cô cũng không nhớ rõ.
Chỉ nhớ lúc sau bản thân như thể vừa được vớt từ dưới nước lên, Bùi Trì Diệu không làm gì cả, nhưng sự xâm lược phủ khắp trời đất của anh, cộng với câu "cầu hoan" kia, trong khoảnh khắc khiến Tri Chiêu hiểu ra điều gì đó.
Hình như từ trước đến nay, cô vẫn luôn bỏ qua điều gì đó.
Là điều gì nhỉ?
Ngay tại khoảnh khắc đáp án sắp hé lộ, Tri Chiêu tỉnh dậy.
Cô xoa đầu mình, đau như muốn nứt ra.
Sao lại thế này...
Cô gái nhỏ bị tiếng chuông đánh thức.
Cô cầm chiếc điện thoại đang kêu không ngừng lên, nhìn một cái, thì ra weibo của cô đã nổ tung!
Cô gái nhỏ vội vàng cầm điện thoại lên xem kỹ.
Xem xong mới biết, thì ra chuyện ngày hôm qua vẫn bị người ta đăng lên mạng.
Nhưng lại là do studio của Bùi Trì Diệu tự mình phát đi.
Trong nhất thời, trên mạng đều lên án fan cuồng và kẻ tâm thần kia.
Studio đã báo cảnh sát, đưa người phụ nữ đó đến bệnh viện làm giám định, kết quả phát hiện cô ta mắc chứng tâm thần phân liệt và hoang tưởng rất nặng.
Vô số phóng viên nghe tin kéo đến đồn cảnh sát phỏng vấn, người phụ nữ đó từ đầu đến cuối chỉ biết nói một câu: "Hồ ly tinh, cô ta là hồ ly tinh, cô ta câu dẫn Bùi Trì Diệu... hồ ly tinh, hồ ly tinh... hồ ly tinh..."
Tri Chiêu nhìn video đó, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Cô gái nhỏ sờ sờ cái đuôi to và đôi tai của mình, nhìn chính mình đang bối rối trong gương, cô hoàn toàn sững sờ.
Nếu... người khác biết tai và đuôi của cô là thật, nếu... fan của cô cũng biết tất cả những chuyện này, liệu có còn ai thích cô nữa không?
Tri Chiêu cố gắng gạt ý nghĩ này ra khỏi đầu, sau đó, cô đột nhiên chạy vụt ra ngoài.
Vì Tri Chiêu rất ghét đi giày, nên Bùi Trì Diệu đã trải một lớp thảm dày trong nhà.
Từ phòng ngủ, đến phòng khách, đến phòng ngủ, đều trải một lớp thảm cực kỳ mềm mại.
Tri Chiêu giẫm lên đó sẽ không thấy lạnh nữa.
Cô gái nhỏ chạy "thình thịch" xuống lầu, không tìm thấy Bùi Trì Diệu, lại lên lầu đẩy cửa phòng sách, quả nhiên thấy anh.
Một chuỗi ngôn ngữ cô không hiểu lọt vào tai Tri Chiêu, hình như... là tiếng Anh?
Cô gái nhỏ chạy nhanh tới, mặc kệ Bùi Trì Diệu đang gọi điện, trực tiếp nhào vào lòng anh, hai chân quấn chặt lấy eo anh.
Động tác đột ngột này khiến giọng Bùi Trì Diệu khựng lại.
Ngay sau đó, anh lại tiếp tục: "nothing, that’s my bad puppy."
Đó là giọng London cực kỳ chuẩn, nghe thật êm tai.
Tri Chiêu tuy không hiểu, nhưng cũng cảm thấy rất hay.
Cô vùi đầu vào lòng Bùi Trì Diệu, vòng ôm ấm áp của anh đã xua tan đi phần nào sự bất an trong lòng Tri Chiêu.
Cho dù... cho dù người khác không thích cô, cho rằng cô là yêu quái, thì Bùi Trì Diệu vẫn sẽ thích cô, đúng không?
Khoảng năm phút sau, Bùi Trì Diệu cúp máy.
Anh giơ tay vỗ vỗ mông Tri Chiêu, hỏi: "Sao thế?"
Anh nhìn ra được, tâm trạng cô gái nhỏ không tốt lắm, cả người đều ỉu xìu.
Tri Chiêu lắc đầu: "Em không sao, chỉ là muốn anh ôm em thôi."
Nói xong câu này, cô cũng cảm thấy hơi ngại.
Đột nhiên, Bùi Trì Diệu chỉ cảm thấy trọng lượng trong tay nhẹ hẳn đi, giây tiếp theo, Tri Chiêu đã biến thành một con hồ ly nhỏ lông xù.
Bùi Trì Diệu nhướng mày, tiểu gia hỏa đắc ý cười nói: "Bùi Trì Diệu, bây giờ em có thể tự mình biến thành hồ ly nhỏ rồi đấy!"
Đây cũng là điều Tri Chiêu mới phát hiện gần đây, chỉ cần cô có ý muốn biến thành hồ ly, thì ngay sau đó, cô sẽ biến thành hình dáng hồ ly.
