Chương 55: Em... Em không mặc quần áo
Tiểu gia hỏa đang kinh ngạc không yên, thì bên phía Bùi Trì Diệu đã nhanh chóng hoàn tất thủ tục bàn giao.
Nhìn cái hộp gấm nhỏ xíu kia mà có giá tận năm trăm triệu, Tri Chiêu lập tức cảm thấy thật không công bằng.
Phải biết rằng năm trăm triệu có thể mua thật nhiều thật nhiều thật nhiều ly trà sữa!
“Về nhà đeo cho em.”
Hoàn thành giao dịch này, Bùi Trì Diệu nhanh chân bước ra ngoài.
Nhưng còn chưa kịp rời khỏi nơi này, Tri Chiêu đột nhiên toàn thân co giật.
Ngay sau đó, cái cảm giác quen thuộc lại ập đến.
Cô vội vàng cắn chặt tay áo Bùi Trì Diệu, cái dáng vẻ đó, chỉ cần liếc mắt một cái là Bùi Trì Diệu biết ngay chuyện gì đang xảy ra.
“Làm... làm sao bây giờ... Bùi... Bùi Trì Diệu...”
Tri Chiêu nói nhỏ, nếu biến thành người ở chỗ này, cô... cô chắc chắn sẽ bị mọi người vây xem mất!
“Đừng sợ.”
Bùi Trì Diệu trấn an: “Anh quen chủ du thuyền này, anh sẽ bảo anh ấy mở một phòng.”
Nói xong, Bùi Trì Diệu liền gọi người phục vụ, rất nhanh người phục vụ đã đưa cho anh một chiếc thẻ phòng.
Anh nhấc chân định đi lên lầu, ai ngờ Cố Xương Lâm vẫn chưa chịu từ bỏ.
“Cậu Bùi...”
Anh ta còn chưa nói hết câu, đã bị Bùi Trì Diệu cắt ngang: “Tránh ra! Tôi không có thời gian nói nhảm với anh!”
“Cậu Bùi!”
Cố Xương Lâm quát lên một tiếng: “Hôm nay nếu cậu không để lại khối ngọc bội này, thì đừng hòng rời khỏi đây!”
Chẳng qua chỉ là một nhà họ Bùi đã suy tàn thôi sao? Có gì mà anh ta không dám đắc tội!
Vì con gái nhỏ, liều mạng vậy đó!
Tri Chiêu đã khó chịu đến cực điểm, tại sao... tại sao không biến sớm không biến muộn, lại đúng lúc này mới biến?
Cô cố gắng nhẫn nhịn, chờ một chút... chờ thêm một chút nữa...
Tiểu gia hỏa cắn chặt tay áo Bùi Trì Diệu, sợ rằng giây tiếp theo sẽ bật ra tiếng kêu.
Nhưng Cố Xương Lâm vẫn không có ý định tránh đường.
Sắc mặt Bùi Trì Diệu đột nhiên trầm xuống.
Nhưng anh còn chưa kịp lên tiếng, Cố Xương Lâm đã rút khẩu súng trong túi ra, lên đạn, chĩa thẳng vào đầu Bùi Trì Diệu: “Cậu Bùi, đắc tội! Tôi đếm đến ba, nếu cậu giao ngọc bội ra, thì sau này coi như nhà họ Cố chúng tôi nợ cậu một ân tình, cậu cứ việc đến đòi, năm trăm triệu kia chúng tôi cũng sẽ dâng lên, còn nếu cậu không giao ra... thì hôm nay, e là cậu phải để mạng lại đây.”
Cố Xương Lâm ngông cuồng đến cực điểm!
Bùi Trì Diệu nghe vậy, cuối cùng cũng ngẩng mắt lên ban cho anh ta một ánh nhìn.
“Đe dọa tôi?” Anh cười lạnh một tiếng: “Anh tính là thứ gì?”
Cố Xương Lâm: “Tôi nợ con gái tôi rất nhiều, dù có liều mạng vì nó, cũng không tiếc!”
“Ba...”
“Hai!”
“Một!”
“Cậu Bùi!”
Thấy Bùi Trì Diệu đã lâu không có động tĩnh, Cố Xương Lâm thật sự không nhịn được nữa.
Ngay lúc này, Bùi Trì Diệu đột nhiên bộc phát.
Một tay anh ôm lấy Tri Chiêu, tay còn lại nhân lúc Cố Xương Lâm đang phân tâm, đột ngột giơ chân đá thẳng vào cổ tay anh ta.
Trong khoảnh khắc, Cố Xương Lâm hoảng hốt bóp cò, nhưng vẫn quá muộn, ngay tại khoảnh khắc viên đạn bắn ra, khẩu súng cũng rơi xuống.
Bùi Trì Diệu xoay người một cái là tránh được viên đạn đó.
Anh không có thời gian nói nhảm với Cố Xương Lâm, nhìn cũng không thèm nhìn một cái, ôm Tri Chiêu nhanh chóng đi lên lầu.
Tri Chiêu đã chống đỡ đến giới hạn.
Vừa đóng cửa lại, cô gái nhỏ đã lập tức nhảy lên giường chui vào trong chăn, cuộn mình thật kỹ.
Bùi Trì Diệu lấy khối ngọc bội từ trong hộp ra, vén chăn lên, đeo cho Tri Chiêu, hai khối ngọc bội hợp làm một trong khoảnh khắc, đột nhiên phát ra tiếng “răng rắc” giòn giã.
Cũng chính trong khoảnh khắc đó, trước mắt Bùi Trì Diệu bị một luồng ánh sáng trắng bao phủ, anh không nhìn thấy gì nữa.
Khi tầm nhìn trở lại rõ ràng, con hồ ly nhỏ trước mắt đã hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó, là Tri Chiêu.
Ngay khi nhìn rõ cô gái nhỏ, Bùi Trì Diệu hoàn toàn sững sờ tại chỗ.
Tri Chiêu... đã thay đổi...
Rõ ràng vẫn là khuôn mặt như trước, nhưng trên người cô lại có một cảm giác khó tả.
Càng thuần khiết, càng quyến rũ, càng xinh đẹp.
Ánh mắt lưu chuyển, tựa như có thể câu hồn đoạt phách.
Đây là một vẻ đẹp động lòng người! Đẹp đến nghẹt thở.
Nếu như trước đây cô còn là một thiếu nữ trong sáng, thì lúc này, Tri Chiêu giống như đã trưởng thành vậy.
Tai và đuôi cũng đều biến mất.
Đặc biệt là giữa chân mày có một đóa hoa, giống như vết bớt vậy.
Bùi Trì Diệu không kìm được giơ tay nhẹ nhàng chạm vào đóa hoa giữa trán Tri Chiêu, đột nhiên, trong đầu anh dường như có thứ gì đó lóe lên...
Anh chỉ cảm thấy trái tim như bị thứ gì đó nắm chặt, muốn nổ tung ra.
Tri Chiêu nhìn vẻ mặt đau đớn của Bùi Trì Diệu, vốn còn có chút ngại ngùng, nhưng lúc này cũng chẳng còn tâm trí nào mà quan tâm, vội vàng tiến lại gần, ôm chầm lấy Bùi Trì Diệu: “Anh làm sao vậy?”
Lời vừa thốt ra, chính Tri Chiêu cũng ngẩn người.
Giọng cô... sao lại biến thành như thế này?
Hình như... nghe hay hơn?
Ngọt ngào nhưng không ngấy, mà nghe xong lại khiến người ta mềm nhũn cả nửa người.
Cô hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi của mình.
Bùi Trì Diệu hoàn hồn lại, liền thấy cô gái nhỏ đang ôm chặt lấy mình.
Hai khối mềm mại như mây kia, vô cùng mềm mại, đang áp sát vào lồng ngực anh.
Vì quá gấp gáp, Tri Chiêu không ngừng cọ xát trên người anh.
Bùi Trì Diệu hít sâu một hơi: “Chiêu Chiêu, đừng nháo.”
Thấy sắc mặt anh đã dịu lại, Tri Chiêu mới nói: “Anh không sao chứ? Lúc nãy trông anh có vẻ rất khó chịu.”
Bùi Trì Diệu: “...”
Bây giờ anh khó chịu hơn đấy.
“Không sao, bây giờ anh không sao rồi.”
Gân xanh trên mu bàn tay Bùi Trì Diệu nổi lên, trông có vẻ thật sự rất khó chịu.
“Chiêu Chiêu, em buông tay ra trước đi.”
Tri Chiêu lắc đầu, càng trở nên dính người: “Không. Em... em không mặc quần áo...”
Nói ra câu này, Tri Chiêu vẫn còn chút ngại ngùng.
Lúc nãy cô vội quá, nên không để ý. Nếu bây giờ buông tay ra, vậy... vậy chẳng phải là để Bùi Trì Diệu nhìn thấy hết sao?
Thật là ngại quá đi.
Bùi Trì Diệu không dám đưa tay chạm vào Tri Chiêu, anh biết, chỉ cần anh hơi giơ tay lên một chút, là có thể chạm đến làn da trơn mịn của Tri Chiêu, giống như ngọc dương chi thượng hạng vậy.
Cúi mắt nhìn, làn da thiếu nữ trắng như tuyết, dường như được phủ một lớp ánh sáng, hai người bốn mắt nhìn nhau, Bùi Trì Diệu thấy trong mắt Tri Chiêu dường như có những vụn sáng long lanh.
Yết hầu anh không kìm được khẽ lăn lên xuống, đột nhiên cúi người, đè Tri Chiêu xuống dưới thân mình...
“Chiêu Chiêu...”
Bùi Trì Diệu khẽ gọi, anh hình như... thật sự không đợi được nữa rồi.
Lời vừa dứt, anh liền chặn lấy đôi môi của Tri Chiêu.
Cô gái nhỏ đã không còn xa lạ với việc hôn môi, thậm chí cô còn mơ hồ học được cách đáp lại.
Chỉ là lần này, Bùi Trì Diệu hôn say đắm, men theo đôi môi cô đi xuống, cổ, xương quai xanh, thậm chí là...
Hai khối mềm mại kia làm Bùi Trì Diệu hoa cả mắt, nếu như lúc này bảo anh giao mạng cho Tri Chiêu, e rằng Bùi Trì Diệu cũng cam lòng.
“Được không? Chiêu Chiêu?”
Giọng anh đã khàn đến mức không ra hồn, Tri Chiêu lại có chút mơ màng: “Được gì cơ?”
Cô gái nhỏ giơ tay lên, muốn che đi thân thể mình.
