Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Đại Lão Bệnh Kiều Cấm Dục Nuôi Hồ Ly Nhỏ Thành Vợ > Chương 66

Chương 66

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 66 có bản audio.

Chương 66: Lần sau vẫn dám

 

“Nhưng em cũng đụng vào người anh rồi, theo cách nói của em, chẳng phải anh cũng nên giận sao?” Bùi Trì Diệu nhướng mày, cười nhìn Tri Chiêu.

 

Tri Chiêu ấm ức giải thích: “Em không cố ý mà!”

 

Cô thật sự không cố ý!

 

“Thôi nào, đừng giận nữa, em đụng anh một cái, anh đụng em một cái, như vậy chẳng phải là huề nhau rồi sao?”

 

Nghe Bùi Trì Diệu nói vậy, không hiểu sao Tri Chiêu lại cảm thấy có vẻ đúng.

 

Cô suy nghĩ một chút, nhưng vẫn chưa đồng ý: “Muốn em hết giận cũng được, trừ khi…”

 

Cô cố ý ngừng lại.

 

“Trừ khi gì?” Bùi Trì Diệu liếc mắt một cái đã nhìn ra con hồ ly này đang có chủ ý xấu.

 

“Trừ khi anh giúp em buộc tóc!” Tri Chiêu thèm thuồng những kiểu tết tóc xinh xắn của mấy chị em trên mạng, nhưng móng vuốt hồ ly của cô quá vụng về, hoàn toàn không làm được, lần nào tết cũng không thành, ngược lại còn làm rụng cả một mảng tóc.

 

Cô vội vàng lấy điện thoại của mình, tìm một video hướng dẫn kiểu tết tóc đuôi sam cho Bùi Trì Diệu xem: “Em muốn buộc kiểu tóc này.”

 

Bùi Trì Diệu biết, Tri Chiêu muốn anh buộc tóc cho cô đã lâu rồi.

 

Cô gái nhỏ nhìn video, thích không rời mắt: “Trên mạng nói, chỉ cần ngủ một đêm với kiểu tóc này, sáng hôm sau dậy, tóc sẽ trở nên rất xoăn, đẹp như uốn sóng lớn vậy đó!”

 

Cô thèm chảy nước miếng.

 

Tri Chiêu quay đầu lại, nhìn Bùi Trì Diệu, không nhịn được ôm lấy cánh tay anh làm nũng: “Được không, em xin anh đấy, em biết anh giỏi nhất mà.”

 

Nếu Tri Chiêu không nài nỉ như vậy, có lẽ Bùi Trì Diệu sẽ từ chối.

 

Nhưng khi đối diện với đôi mắt long lanh của cô, anh hoàn toàn không thể xuống tay.

 

“Không có lần sau đâu.”

 

Tri Chiêu lập tức gật đầu như giã tỏi: “Vâng vâng vâng!”

 

Cô mặc kệ chuyện không có lần sau, dù sao câu “không có lần sau” mà Bùi Trì Diệu nói, ở chỗ Tri Chiêu luôn được cô ngầm hiểu là lần sau vẫn dám!

 

Cô nằm trên đùi Bùi Trì Diệu, tận hưởng sự phục vụ dịu dàng của anh. Được một lúc, cô gái nhỏ cảm thấy hơi chán, liền lôi ngọc bội từ trong áo ra, nheo mắt nhìn hai miếng ngọc bội ấy.

 

Đột nhiên, Tri Chiêu sợ hãi hét toáng lên.

 

Cô trực tiếp lăn khỏi đùi Bùi Trì Diệu, máy sấy tóc suýt nữa quấn cả tóc cô vào, may mà Bùi Trì Diệu phản ứng nhanh, lập tức cất máy sấy đi.

 

Anh còn chưa kịp mắng cái con nhỏ không yên phận này, Tri Chiêu đã giật mạnh ngọc bội từ trên cổ xuống, ném lên giường, rồi ôm chặt lấy eo Bùi Trì Diệu, đầu dụi vào lòng anh, sợ đến mức nước mắt chảy ròng ròng: “Bùi Trì Diệu, cô ấy cô ấy cô ấy đáng sợ quá!”

 

“Sao vậy?”

 

Tri Chiêu sụt sịt, ấm ức chỉ vào ngọc bội: “Em thu hai con quỷ ở trong đó, anh còn nhớ không?”

 

Vừa rồi khi cô nhìn vào bên trong, con quỷ đó há to miệng đầy máu, đang hút linh khí, suýt nữa dọa chết Tri Chiêu!

 

“Nhớ chứ, sao vậy?”

 

Cô gái nhỏ chui ra khỏi lòng Bùi Trì Diệu, run run đưa tay với lấy ngọc bội, trong khoảnh khắc chạm vào, cô nhanh như chớp đưa nó cho Bùi Trì Diệu, cứ như thứ cô cầm không phải là ngọc bội mà là củ khoai nóng bỏng tay.

 

Bùi Trì Diệu nhận lấy ngọc bội, nước trong ngọc vốn có chút đục ngầu, nhưng khi anh chạm vào, lại khôi phục nguyên trạng.

 

Con hồ ly nhỏ dí sát vào Bùi Trì Diệu, chỉ vào ngọc bội: “Anh đưa nó lên gần mắt xem thử đi!”

 

Bùi Trì Diệu làm theo lời cô, nhưng không thấy gì cả.

 

“Không thấy gì.”

 

“Sao có thể!”

 

Tri Chiêu thất thanh: “Không thể nào! Em xem lại lần nữa!”

 

Nói rồi cô giật lấy ngọc bội, quả nhiên lại thấy một cái miệng đầy máu, dù đã có chút chuẩn bị tâm lý, nhưng cô vẫn bị dọa cho nhảy dựng.

 

“Hu hu hu! Các người bắt nạt người ta!”

 

Cô tức chết đi được!

 

Tại sao cô nhìn vào thì lại bị dọa như vậy!

 

Bùi Trì Diệu nhìn cảnh đó không khỏi bật cười, anh giơ tay gõ lên đầu Tri Chiêu, nói: “Thả chúng ra đi.”

 

Thả ra?

 

Tri Chiêu ngây người nhìn Bùi Trì Diệu: “Anh chắc chắn? Lỡ chúng chạy mất thì sao?”

 

“Không đâu.”

 

Giọng Bùi Trì Diệu rất chắc chắn.

 

Đối với Bùi Trì Diệu, Tri Chiêu luôn rất tin tưởng, anh nói gì, cô đều ngoan ngoãn làm theo.

 

Cô gái nhỏ giơ ngón tay lên, nhẹ nhàng chạm vào bông hoa giữa chân mày mình. Giây tiếp theo, hai chấm đen nhỏ không mấy nổi bật trong ngọc bội đột nhiên tách ra khỏi ngọc, rơi xuống đất.

 

Nhìn thấy chúng hiện ra hình dạng thật, Tri Chiêu lập tức bất mãn nói: “Các người thật xấu tính! Tôi giúp các người, vậy mà các người lại dọa tôi!”

 

Cô gái nhỏ nói xong liền trốn sau lưng Bùi Trì Diệu, chỉ để lộ hai con mắt nhìn về phía họ.

 

Vốn tưởng mẹ của Đường Đường sẽ tiếp tục rơi vào trạng thái điên cuồng không nhận người thân như trước, nhưng Tri Chiêu không ngờ rằng, bà ấy… dường như đã trở lại bình thường?

 

Đôi mắt bà không còn đỏ như máu như trước, mái tóc cũng không còn rối bù như trước.

 

Giọng nói của bà cũng trở nên nhẹ nhàng: “Xin lỗi, Đường Đường nghịch ngợm, dọa cô sợ rồi.”

 

Người phụ nữ cười nhạt: “Đa tạ cô đã ra tay giúp đỡ, trước đó… tôi bị một chút oán khí quấn thân, nhầm Tiểu Nam là con riêng của tên bạc tình kia, suýt nữa hại một đứa trẻ vô tội. Nếu không nhờ cô thu tôi vào ngọc bội này, cho tôi hấp thụ chút linh khí của ngọc, chắc chắn tôi vẫn không thể tỉnh táo được.”

 

Bà đã tỉnh táo từ lâu, Đường Đường cũng đã kể hết mọi chuyện cho bà nghe.

 

Biết được tên bạc tình mà bà hận bấy lâu nay đã gặp quả báo, nhất thời bà không cảm thấy giải thoát, mà là mơ hồ nhiều hơn.

 

Tri Chiêu không nói gì.

 

Nhưng Bùi Trì Diệu lại lên tiếng: “Cô đã chết rồi, thì không cần phải chấp niệm với chuyện cũ nữa, hãy đi đầu thai đi.”

 

Người phụ nữ ngẩn người nhìn Bùi Trì Diệu: “Vâng, ngài nói phải.”

 

Không hiểu sao, khi nhìn người đàn ông này, bà luôn cảm thấy sợ hãi và bất an…

 

Trên người anh ta, dường như có một luồng sức mạnh rất lớn…

 

Nhưng nghĩ đến việc hai người họ không có ác ý, bà lại không còn sợ hãi nữa.

 

Bà nhìn Tri Chiêu một lúc lâu, đột nhiên đỏ mặt nói: “Thưa ngài, có một chuyện, tôi không biết có nên nói với ngài không…”

 

Chuyện vừa rồi trên xe, bà đều đã thấy.

 

À không, không nên nói là thấy, mà là nghe thấy một chút động tĩnh… May mà phản ứng của bà khá nhanh, lập tức che mắt và tai Đường Đường lại.

 

Bà làm ma cô hồn dã quỷ đã lâu như vậy, tự nhiên có thể nhìn ra thân phận của Tri Chiêu không hề tầm thường.

 

Dường như trên người cô ấy còn sót lại một phong ấn gì đó.

 

“Chuyện không nên nói thì không cần nói.” Thái độ của Bùi Trì Diệu rất lạnh nhạt.

 

Nữ quỷ không cảm thấy gì về thái độ của Bùi Trì Diệu: “Là chuyện liên quan đến cô gái này.”

 

Ngay lập tức, Bùi Trì Diệu thay đổi thái độ, nói: “Vậy phiền cô nói riêng một chút.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi