Chương 8: Muốn cho tôi ăn à?
Là một con hồ ly có văn hóa, cô giơ móng vuốt lên, chỉ vào một nhân vật trong kịch bản, rồi lại giơ móng vuốt vỗ vỗ lên bộ ngực đầy lông của mình, “!@#@!¥%……”
Phải nói rằng, tiếng hồ ly này quả thực hơi khó hiểu.
Tri Chiêu vẽ vời một hồi, Bùi Trì Diệu một câu cũng không hiểu.
Tiểu gia hỏa kiêu ngạo vẽ vời một hồi, đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, lại ủy khuất cúi đầu xuống.
“QAQ.”
Cô đau lòng nhìn cuốn kịch bản, biết rằng kiếp này mình không có duyên với vai diễn đó nữa.
Ngay sau đó, một bàn tay to lớn bất ngờ túm lấy cái đầu nhỏ của cô kéo lại, nói: “Làm gì mà nhăn nhó một khuôn mặt, xấu chết đi được.”
Dù miệng Bùi Trì Diệu nói vậy, nhưng ánh mắt anh, từ đầu đến cuối đều rất dịu dàng nhìn Tri Chiêu.
“Nói lại một lần nữa cho kỹ.”
Tri Chiêu ủy khuất lại một trận chi chi oa oa.
Cô cũng không mong Bùi Trì Diệu hiểu được.
“Ý em là, em vốn định đóng vai này?”
Tri Chiêu: “???”
Tiểu hồ ly lập tức ngẩng đầu lên, miệng hơi há ra, không thể tin nổi nhìn Bùi Trì Diệu.
Anh anh anh... Anh mà lại nghe hiểu được ư?!
Bùi Trì Diệu không nghe hiểu, nhưng tâm tư của Tri Chiêu đều hiện hết lên mặt.
Trước đây anh từng đóng vai một bác sĩ tâm lý, nên tiện thể thi lấy chứng chỉ chuyên viên tư vấn tâm lý.
Loài người phức tạp như vậy mà anh còn đoán được tâm tư, huống chi là một con hồ ly con?
Tri Chiêu gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc.
Cô ngồi phịch xuống kịch bản, vẻ mặt vô cùng chán nản.
Vừa rồi biến thành người chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.
Hay là... cô sẽ không bao giờ biến thành người được nữa?
Bùi Trì Diệu nhìn con hồ ly nhỏ trước mặt, trầm ngâm suy nghĩ.
...
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng đã bắt đầu quay phim.
Tri Chiêu mắt nhắm mắt mở, bị Bùi Trì Diệu bế thốc lên, mang đến phim trường.
Cô buồn ngủ đến mức không biết trời trăng gì, tìm một tư thế thoải mái trong lòng Bùi Trì Diệu rồi tiếp tục ngủ.
Vì vậy, cô cũng không nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Bùi Trì Diệu và đạo diễn.
“…… vai diễn đó…… giữ lại…… đúng…… người phù hợp hơn……”
“Chậm trễ? Chậm trễ thì tôi chịu trách nhiệm. Hoãn một tháng, tôi cho anh một nghìn vạn, hai tháng thì hai nghìn vạn. Tôi chờ được.”
Đạo diễn vội vàng cúi đầu khom lưng.
Không còn cách nào, ai bảo đây là Bùi Trì Diệu chứ?
Đó chính là bố già vàng mà!
Khi Tri Chiêu tỉnh dậy, đã là mười giờ sáng.
Chính xác mà nói, cô bị đánh thức.
“Ôi con hồ ly nhỏ dễ thương quá!”
“Sờ thử được không?”
Cô rùng mình, đột nhiên mở bừng mắt.
Vừa mở mắt ra, đã đối diện với ánh mắt của hai người phụ trách hậu cần trong đoàn phim.
Hai cô gái nhỏ đó lập tức bị Tri Chiêu làm cho mê mẩn.
“A a a dễ thương quá đi!”
Một trong hai cô gái đẩy thanh sô cô la trong tay về phía Tri Chiêu, nói: “Chị mời em ăn sô cô la nhé.”
Tri Chiêu nghiêng đầu, giơ móng vuốt thử chạm vào thanh sô cô la đó.
Một màn nghiêng đầu chí mạng này, lại khiến hai cô gái nhỏ đó rụng tim.
Đúng là dễ thương quá đi mất!
Ngay khoảnh khắc tay họ sắp chạm vào người Tri Chiêu, Tri Chiêu đột nhiên ngoạm lấy thanh sô cô la, “vèo” một cái bỏ chạy.
Theo cái dáng vẻ cuồng nhiệt của hai cô gái đó, không vặt trụi lông cô thì sẽ không bỏ qua đâu!
Không! Không được! Mấy ngày nay ngày nào cũng bị Bùi Trì Diệu xoa, đã rụng không ít lông rồi!
Nếu biến thành hồ ly trụi lông, thì sẽ xấu lắm!
Cô nhanh chóng luồn lách giữa phim trường, cố gắng tìm Bùi Trì Diệu.
Nhưng tìm một vòng, vẫn không thấy bóng dáng Bùi Trì Diệu đâu.
Lạ thật... Rõ ràng vừa nãy ở bên ngoài cô còn nghe thấy giọng Bùi Trì Diệu, Bùi Trì Diệu có thể đi đâu được nhỉ?
Còn chưa kịp xoay người, giây tiếp theo, cả con hồ ly của cô đã bị người ta bế lên.
Tri Chiêu lập tức hoảng sợ, nhưng còn chưa kịp giãy giụa, mùi hương trầm hương quen thuộc đó đã phảng phất vào mũi cô.
Cô lập tức bình tĩnh lại.
“Tỉnh rồi à?”
Tri Chiêu ngẩng đầu lên, hoàn toàn đờ đẫn.
Bùi Trì Diệu trước mặt, mặc một chiếc áo dài gấm trắng như tuyết, mái tóc dài được búi cao bằng trâm ngọc, mày kiếm mắt sao, khóe mắt vì trang điểm nên hơi nhếch lên, có chút phong tư anh tuấn, ngang tàng bất khuất.
Tri Chiêu nhìn đến ngây người, miệng không tự giác há to.
May mà Bùi Trì Diệu nhanh tay lẹ mắt, một tay đỡ lấy thanh sô cô la rơi ra từ miệng con hồ ly nhỏ.
“Ở đâu ra vậy?” Bùi Trì Diệu nhướng mày, giọng trầm xuống hỏi.
Tri Chiêu lúc này mới phản ứng lại, “ư ư ư!”
Cô nhìn quanh bốn phía, không thấy hai cô gái tặng sô cô la cho mình đâu, cuối cùng đành phải duỗi móng vuốt trắng muốt của mình ra, đẩy thanh sô cô la đó về phía lòng bàn tay Bùi Trì Diệu.
“Em muốn cho tôi ăn à?”
Tri Chiêu gật đầu, hít nước bọt.
Cô thèm ăn lắm!
Khứu giác của hồ ly nhỏ nhạy bén hơn người thường rất nhiều, tuy thanh sô cô la đó được bọc bằng giấy gói, nhưng cô vẫn có thể ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào đó.
“Hup...”
Cô không nhịn được mà hít nước bọt.
Nhưng cô không quên! Cô nhất định phải làm cho Bùi Trì Diệu mềm lòng với mình! Chỉ có khiến Bùi Trì Diệu nảy sinh tình cảm với mình theo thời gian, đến lúc đó anh không nỡ để cô bị bắt đi, cô mới an toàn!
Bộ dạng không có chí tiến thủ này của Tri Chiêu hoàn toàn chọc cười Bùi Trì Diệu.
Anh khẽ cong môi, nhìn con hồ ly “có lương tâm” trong lòng, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, thì đột nhiên có một giọng nữ hơi đường đột chen vào.
“Thì ra đây là hồ ly của A Diệu à?”
