Tiền tự đưa tới cửa, sao có thể không nhận chứ?
Chỉ có điều hơi tiếc là ở đây không có “cửa hàng di động”.
Giá mà lại gặp được một vị đại gia nào đó sẵn sàng thu mua Linh Hạch mọi lúc mọi nơi thì tốt biết mấy.
Đang nghĩ ngợi thì từ xa vọng lại tiếng giao tranh.
An Nhiễm tò mò nhìn sang, hóa ra là một đội bốn người đang chật vật chống đỡ giữa vòng vây của bầy dị thú cấp 3.
Nhìn vào đội hình, đội này có hai người hệ chiến đấu, một người hệ khống chế, một người hệ trị liệu, coi như khá cân bằng.
Nhưng sức tấn công của hai người hệ chiến đấu rõ ràng có hạn, khi dị thú đông đúc thì trở nên thiếu trước hụt sau.
Thấy người hệ khống chế sắp chịu không nổi, An Nhiễm cất tiếng: “Cần giúp một tay không?”
“Cần lắm! Cần lắm! Đại lão cứu bọn em với!” Cô gái hệ trị liệu đang luống cuống đến mức phải cầm linh khí tấn công định tự mình xông lên vội vàng hét lên.
An Nhiễm bèn đứng từ xa thi triển Kỹ năng chữa trị.
Ánh sáng rực rỡ rơi xuống nơi dị thú tụ tập đông nhất, hiệu ứng thiêu đốt khiến chúng gào thét thảm thiết.
Tuy không thể tiêu diệt ngay lập tức nhưng đã giảm bớt áp lực tấn công một cách đáng kể.
Lục Duyên thấy vậy, cũng giơ tay sử dụng kỹ năng quần công [Lôi Điện Liên Hoàn] của mình.
Mấy tia sáng trắng “vun vút” lướt qua giữa đám dị thú, uy lực cũng không hề kém cạnh.
Nửa phút sau, với sự trợ giúp của An Nhiễm và đồng đội, bầy dị thú bị tiêu diệt hoàn toàn, các thành viên trong đội kiệt sức ngồi phịch xuống đất.
“Cảm ơn, cảm ơn!” Cô gái hệ trị liệu bước tới cảm tạ.
“Chuyện nhỏ mà.” An Nhiễm xua tay ra vẻ không quan tâm.
Cô gái lại tỏ ra rất nghiêm túc: “May nhờ có mọi người ra tay giúp đỡ, không thì chúng tôi e là khó mà thoát thân dễ dàng.”
“Ra ngoài cũng chẳng có gì đáng giá để tạ ơn, nếu không chê thì mấy cái Linh Hạch này xin hãy nhận cho.” Nói rồi, cô gái dâng toàn bộ hơn mười viên Linh Hạch cấp 3 vừa thu được.
An Nhiễm: “?!”
Nếu không nhớ nhầm thì một viên Linh Hạch cấp 3 giá 5 vạn tinh tệ?
Hơn mười viên… gần một triệu rồi, vậy mà còn bảo là “chẳng có gì đáng giá”?
Sự nghèo khó một lần nữa hạn chế trí tưởng tượng của An Nhiễm.
Còn đồng đội của cô gái có vẻ đã quá quen với chuyện này, chẳng tỏ vẻ gì ngạc nhiên, thậm chí còn hùa theo: “Đại lão nhận đi, ơn cứu mạng không thể so bằng tiền bạc được.”
“…”
Thịnh tình khó chối từ.
Tuy nhiên, An Nhiễm luôn rộng rãi và công bằng trong chuyện phân chia chiến lợi phẩm: “Mọi người cũng đã ra sức không ít, hay là chia đều đi.”
“Chia đều?” Cô gái hơi sững lại một chút, rồi mỉm cười lắc đầu: “Vậy thì áy náy quá. Hay là thế này, bên này chúng tôi lấy ba phần, tổng cộng 17 viên, giữ lại 5 viên là vừa đủ nộp nhiệm vụ.”
“Được.” An Nhiễm gật đầu.
Nhìn cô ấy làm việc khí phách như vậy, trong lòng An Nhiễm không khỏi dấy lên vài phần tò mò.
Ánh mắt dừng lại trên huy hiệu trước ngực cô gái, chỉ thấy một thanh đại kiếm chọc thủng mây xanh, bên cạnh là hai chữ “Trảm Phong” viết theo lối thảo.
Là người của Học viện Trảm Phong sao?
“Tôi tên là Kim Phức,” cô gái mỉm cười nói, “là nhận nhiệm vụ của học viện đến đây, chắc mọi người cũng vậy đúng không?”
Kim Phức? An Nhiễm không khỏi nghĩ đến Kim Dụ cùng khóa với mình.
Nghe nói nhà họ Kim là gia tộc giàu nhất Hoa Hạ, trong tộc toàn những cao thủ kiếm tiền thuộc hệ phụ trợ và hệ sinh hoạt.
Cho nên…
“Cô có thu mua Linh Hạch không?” An Nhiễm nhìn cây linh khí tấn công trên tay cô gái chưa kịp cất đi.
Vừa nãy thấy cô ấy sử dụng, có vẻ là vũ khí dạng laser, chắc là tốn năng lượng lắm nhỉ?
Quả nhiên, cô gái gật đầu: “Tôi có học thêm hướng dược tề của hệ sinh hoạt, nhu cầu về Linh Hạch khá lớn. Ý của cô là…”
An Nhiễm lấy ra 25 viên Linh Hạch cấp 2 mà dọc đường cô đã săn được.
Giá thị trường 1 vạn tinh tệ một viên, sau khi giao dịch, thu về 25 vạn tinh tệ.
Cộng với 12 viên Linh Hạch cấp 3 vừa mới có được, An Nhiễm lấy ra một phần tư, bán thêm được 15 vạn tinh tệ.
Trong chớp mắt, số dư trong tài khoản đã quay trở lại mức trên 50 vạn.
An Nhiễm:
Cảm giác kiếm tiền thật hạnh phúc!
“Đợi tôi gom thêm một mẻ nữa, sẽ lại tìm cô!” An Nhiễm mắt sáng rỡ.
Kim·cửa hàng di động·Phức: “⊙▽⊙ Được, được.”
Chương 29
Sau khi chia tay “cửa hàng di động”, An Nhiễm vui vẻ bắt đầu hành trình săn bắt.
“Bên này.” Lục Duyên vẫy tay với cô.
Các cô không phải lần đầu đến khu vực cách ly rèn luyện, nên đã đặc biệt chuẩn bị thiết bị đo nồng độ ô nhiễm.
Theo chỉ dẫn của thiết bị, có thể dễ dàng xác định vị trí của những bầy dị thú.
Bất quá, trước đây đo đạc là để né tránh, còn bây giờ… là để săn giết.
——An Nhiễm xông lên dẫn đầu, ánh sáng của Kỹ năng chữa trị phủ lên lưỡi dao, chuẩn xác đánh trúng điểm yếu.
Hà Am thuộc hệ Băng thấy vậy, lập tức sử dụng kỹ năng có hiệu ứng làm chậm để phối hợp.
Lục Duyên thì ăn ý đi theo bóng dáng An Nhiễm, nhanh như chớp hoàn thành việc thu hoạch.
Vốn dĩ bầy dị thú cấp 3 mà chỉ dựa vào vài người các cô khó mà khống chế, phải tìm cách tiêu diệt từng con một, thế mà dưới sự dẫn dắt của An Nhiễm lại trở nên không chịu nổi một đòn.
Và tất cả những điều này đều nhờ vào Kỹ năng chữa trị nghịch thiên kia.
——Sát thương cao, bộc phát mạnh, thậm chí còn là sát thương diện rộng duy trì.
Khiến người ta không khỏi nhớ đến một câu nói cổ xưa của hệ chiến đấu:
“Trước sức tấn công tuyệt đối, khống chế và trị liệu đều trở nên vô nghĩa.”
Bất quá…
Người sở hữu sức tấn công siêu phàm này, hình như bản thân lại là một nhà trị liệu thì phải ⊙▽⊙.
Trước một nhà trị liệu có sức tấn công đẳng cấp cao, hệ chiến đấu…
Nổi da gà.jpg
-
Một đợt bộc phát kết thúc, mọi người dừng lại nghỉ ngơi tại chỗ.
An Nhiễm tràn đầy nhiệt huyết thu thập toàn bộ Linh Hạch cấp 3, rồi tiếp tục theo “nguyên tắc chia đều” của mình, chia thành 4 phần.
Lục Duyên và Hà Am đều có chút ngại ngùng, nhất quyết để cô lấy thêm vài viên.
Như vậy, tổng cộng 20 viên, An Nhiễm thành công thu được 10 viên, trị giá 50 vạn tinh tệ.
Đây chính là kiếm tiền dễ như uống nước sao?!
An Nhiễm nóng lòng muốn xuất phát lần nữa.
Hệ thống:
【Phát hiện giá trị tinh thần và thể lực hiện tại không đủ, xin hãy chú ý nghỉ ngơi ^-^】
À đúng rồi, mải săn quá.
An Nhiễm lúc này mới cảm thấy có chút mệt mỏi.
Nhìn lại, mấy đồng đội đã dựa vào gốc cây ngồi nghỉ, mệt đến mức chẳng muốn nhúc nhích.
“An Nhiễm, sao cậu dẻo dai thế?” Lục Duyên cảm thán.
An Nhiễm nghĩ ngợi một chút: “Chắc là nhờ sức mạnh của tiền bạc?”
Lục Duyên: “…”
“À đúng rồi, thiết bị của cậu có thể dò được chỗ nào có dị sinh vật cấp 4 không?” An Nhiễm hỏi.
“Ơ? Cậu còn muốn đi săn cấp 4 á?” Lục Duyên trợn tròn mắt.
An Nhiễm gật đầu: “Ừ, có nhu cầu.”
Đã nói là phải nâng cấp cho cái vỏ mà.
“Nhưng cấp 4 khó đánh lắm, bọn tớ thử rồi, tấn công cao mà tốc độ nhanh, chẳng đánh lại được chút nào.” Hà Am nói.
“Đúng vậy,” Lục Duyên gật đầu, “cấp 4 là một cột mốc, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với cấp 3 trở xuống.”
“Một viên Linh Hạch cấp 3 giá 5 vạn, một viên Linh Hạch cấp 4 giá 50 vạn, không phải không có lý do.”
“Bất quá…”
Dừng lại một chút, Lục Duyên ngẩng mắt nhìn An Nhiễm.
Sức tấn công của Kỹ năng chữa trị, bọn họ đều đã tận mắt chứng kiến, nếu có thể tạo cơ hội, cho An Nhiễm một khoảng không gian để tích lũy và bộc phát…
Biết đâu lại có thể?
Có thể thi đậu vào Học viện Tinh Hải, các cô cũng đều là những người xuất sắc trong số bạn bè đồng trang lứa, lòng dũng cảm vượt cấp khiêu chiến tất nhiên là có.
Lục Duyên bừng bừng chiến đấu: “Kỹ năng của chúng ta đều kiêm cả hiệu quả tấn công và khống chế, chỉ cần phối hợp tốt để tạo môi trường tấn công cho An Nhiễm, tuyệt đối khả thi!”
Hiệu ứng cứng đờ của hệ Lôi, hiệu ứng làm chậm của hệ Băng, hiệu ứng trói buộc của hệ Mộc.
Chỉ cần phối hợp ăn ý, không hề thua kém một hệ khống chế thực thụ!
“Đúng nhỉ!” Hà Am mắt sáng lên, “Nếu thật sự có thể giết được một con cấp 4, nói không chừng còn có cơ hội thăng cấp nữa!”
Thấy còn chưa đầy một tháng nữa là đến kỳ thi tháng, nếu có thể thăng cấp vào lúc này thì quả là tuyệt vời!
Nhiều bên cùng có lợi, chẳng ai phản đối.
Lục Duyên bèn mở điện thoại, xem giờ giấc và tiến độ nhiệm vụ.
Tiêu chuẩn nhiệm vụ của chuyến đi này là săn ít nhất 50 con dị sinh vật cấp 3, hiện tại đã hoàn thành được 20 con.
Thời gian thì không có giới hạn gì thêm, nhưng đã muốn săn cấp 4 thì chắc chắn không thể kéo dài quá lâu.
Dù sao càng để lâu, trạng thái chiến đấu càng khó duy trì ở đỉnh cao.
“Ừm, hay là thế này, chúng ta nghỉ ngơi một lúc rồi đi săn thêm một đợt cấp 3 nữa, hoàn thành tiêu chuẩn nhiệm vụ trước. Sau đó nghỉ ngơi hoàn toàn một đêm, ngày mai lên đường tìm cấp 4?” Lục Duyên hỏi ý kiến mọi người.
Hai người bạn đồng hành đã quen với việc để cô ấy sắp xếp, đều gật đầu.
An Nhiễm suy nghĩ một chút, cũng vui vẻ đồng ý.
——Nếu ngày mai mới xuất phát, cô có thể nhân cơ hội này gom thêm nhiều Linh Hạch hơn, tìm “cửa hàng di động” để đổi thành tiền mặt, khiến bản thân chiến đấu lợi hại hơn.
An Nhiễm vừa hồi phục thể lực, vừa mở bảng hệ thống.
Giá trị tinh thần hiện tại là 193 điểm, chỉ còn kém một chút nữa là đạt giới hạn, may mắn thì ngày mai có thể lên đầy.
Còn Kỹ năng chữa trị…
【Độ thuần thục kỹ năng: 99%】
“?”
An Nhiễm đột nhiên đứng dậy, nhìn quanh, trèo lên ngọn cây, bắt một con bọ cánh cứng cấp 1 vô tội.
Ánh sáng của Kỹ năng chữa trị tàn nhẫn rơi xuống.
【Độ thuần thục kỹ năng: 100%】
Phù, bệnh cầu toàn thấy dễ chịu rồi.
An Nhiễm ngồi ngay trên thân cây, bấm thăng cấp.
【Tài sản -50 vạn】
【Kỹ năng chữa trị Lv.3】
【Độ thuần thục kỹ năng: 0%】
【Hiệu ứng mới: Sinh vật nhận được sự tẩy rửa sẽ bị giam cầm nhất định.】
Ừm? Hiệu ứng giam cầm? Coi như là tăng thêm chút hiệu quả khống chế?
Nghe cũng khá ổn đấy chứ.
Bất quá, “sinh vật nhận được sự tẩy rửa” này, có bao gồm cả con người không nhỉ?
Hệ thống: “…”
An Nhiễm thử chạm vào nhãn của Kỹ năng chữa trị:
【——Đúng là Kỹ năng chữa trị!】
