Chương 30: Quýt và hồng (4)
Đây là lần đầu tiên Tạ Thành muốn đánh em gái mình.
Tạ Kiều bị anh trai dọa cho ngây người. Ngẩn ra một lúc rồi khóc òa chạy ra khỏi cổng.
Tạ Thành nhìn theo bóng em gái, lấy tay day day ấn đường, tâm trạng cũng tệ đến cực điểm. Ý định nằm nghỉ một lát rồi lên núi đốn củi cũng chẳng còn.
Tạ Thành vẫn khá lo cho Tạ Kiều, mãi đến chiều tối cũng không thấy nó về.
Anh có chút sốt ruột, bước ra ngoài định đi tìm, ngẩng đầu lên thì thấy Tang Ny dắt Tạ Kiều từ nhà cô ta đi sang.
Thấy Tạ Thành, Tang Ny cười tươi rói, nhưng ngay sau đó lại đổi sang giọng trách móc: “Anh Thành thật là, sao lại chấp trẻ con làm gì. Em Kiều trong mắt chị vẫn chỉ là một cô em gái nhỏ thôi.”
Tạ Kiều nghe Tang Ny nói thế, cả người dựa vào Tang Ny, liếc nhìn anh trai một cái, ra vẻ vô cùng ấm ức.
Tạ Thành cũng thương em gái: “Nếu em thích ăn, ngày mai anh sẽ đi mua thêm một rổ quýt và một rổ hồng về.”
Ai ngờ Tạ Kiều hừ một tiếng, nói thẳng: “Anh mang thẳng sang nhà chị Tang đi. Em đã hứa cho chị Tang ăn rồi.”
Tạ Thành liếm môi hơi khô của mình. Hai rổ quýt hồng này, anh chưa ăn được một quả nào, chỉ có trước cửa nhà họ Khâu, thằng Đoàn nhét mấy miếng quýt dính nước dãi vào miệng anh thôi.
“Cũng được.”
Tang Ny nghe vậy, nụ cười trên mặt càng sâu, từ chối: “Không cần đâu anh Thành, mấy hôm trước nhà em cũng ăn rồi. Nếu anh xách đồ sang nhà em, người ta còn tưởng anh đến dạm hỏi đấy.”
Nói đến cuối, cô ta hơi đỏ mặt liếc Tạ Thành một cái.
Tạ Kiều thấy Tang Ny cái vẻ muốn nói lại thôi, vội xen vào: “Anh trai em đáng lẽ nên đến nhà chị dạm hỏi rồi, hòa ly cũng một tháng rồi còn gì. Đúng không anh?”
Thấy Tang Ny và Tạ Kiều nhìn mình, Tạ Thành ho một tiếng, “ừ” một tiếng.
Tang Ny trong lòng vui mừng, đợi khi anh xách một rổ quýt và một rổ hồng đến nhà, cô ta sẽ dặn mẹ mình rằng Tạ Thành đến dạm hỏi, phải tiếp đãi tử tế.
Tang Ny nắm tay Tạ Kiều đi thẳng về phía nhà họ Tạ, không thấy Tạ Thành đón lấy Tạ Kiều rồi bỏ đi.
Vào nhà, Tạ Kiều lấy quýt và hồng Tạ Thành để lại trên bàn đưa cho Tang Ny ăn. Cả quá trình không cho anh trai mình một miếng nào.
Ngược lại Tang Ny rất biết điều, nhét cho Tạ Thành mấy quả, Tạ Thành bảo ăn rồi rồi về phòng mình. Khoảng thời gian này có nhiều bà mối đến hỏi cưới Tạ Kiều, nhưng Tạ Kiều chẳng ưng ai, cứ bảo chị Tang đã tìm cho em người tốt hơn, chỉ đợi gặp mặt là định xong.
Nhưng mà nhìn tình hình bây giờ, em gái anh e là lòng đã không còn ở nhà này nữa, sớm bay đi mất rồi.
Tạ Thành chỉ biết trốn trong phòng mài con dao đốn củi của mình. Một hồi lâu sau, nghe tiếng Tang Ny ngọt ngào gọi ngoài sân: “Anh Thành, cơm tối xong rồi, ra ăn đi.”
Tạ Thành bước ra, liền thấy Tang Ny đang đứng ở cửa chờ đợi đầy nhiệt tình.
“Lúc nãy em rảnh quá, giúp em Kiều nấu cơm tối luôn, mau vào ăn đi.”
Vừa dứt lời, Tạ Kiều thò đầu ra từ bếp: “Chị Tang khiêm tốn quá, cơm tối này toàn là chị ấy nấu đấy.”
Đợi Tạ Thành bước vào bếp, Tạ Kiều đã bưng bát cơm lên ăn rồi.
“Thấy trong bao gạo có gạo, em liền tự ý nấu một ít cơm. Lại ra vườn nhà em hái một quả dưa chuột hơi già về xào. Anh sẽ không trách em tự tiện dùng gạo chứ? Em nghe em Kiều nói anh định mang cho thằng Đoàn.”
Tang Ny khống chế biểu cảm vừa khéo, như một nàng dâu mới đang hỏi ý chồng mình, bộ dạng ai thấy cũng thương.
Tạ Kiều thấy vậy trước tiên đã xót xa: “Chị Tang, đừng lo, chẳng lẽ không mang sang thì nhà họ Khâu đến cướp à? Theo em thì không nên mang sang. Cái đồ ngốc ấy đến nhà họ Tạ chúng ta đã béo lên mấy chục cân, ăn trắng hai năm của nhà họ Tạ, còn chưa tính sổ với nhà họ Khâu đâu.”
Tạ Thành hơi trầm mặt không nói tiếng nào. Ban ngày anh đã mắng Tạ Kiều một trận, không những không thu liễm mà bây giờ còn chẳng kiêng nể gì hơn.
Tang Ny vội ngăn Tạ Kiều: “Em đừng nói thế, lúc đó cô ấy vẫn còn là chị dâu em mà.”
Nói xong còn nháy mắt, ám chỉ Tạ Kiều là anh trai cô ta có vẻ không vui.
Tạ Kiều cũng không dám quá đáng.
Tang Ny giúp Tạ Thành lấy một bát cơm để vào chỗ anh: “Anh Thành, anh với em ăn đi, em… về trước đây.”
Tạ Kiều vội kéo cô ta lại: “Chị Tang đừng đi mà, cơm này đều do chị nấu, sao có thể để người làm công mà không cho ăn cơm được.”
Tang Ny nghe Tạ Kiều nói, mắt lại nhìn Tạ Thành.
Tạ Thành thuận theo lời nói: “Cứ ăn cùng đi.”
Nghe Tạ Thành nói vậy, Tang Ny mới ở lại. Cô ta lấy nửa bát cơm rồi ăn theo.
Tạ Kiều thấy cô ta lấy cơm còn ít hơn mình, lại kêu lên: “Chị Tang, sao chị ăn ít thế?”
Tang Ny cười một tiếng: “Chị vẫn luôn ăn ít mà.”
Tạ Kiều nghe vậy tặc lưỡi, khen: “Chị Tang vừa giỏi vừa ăn ít, thật dễ nuôi. Anh ơi, mau cưới về đi, kẻo người ta cướp mất.”
Tang Ny giả vờ giận, dùng đũa gõ nhẹ lên đầu Tạ Kiều: “Toàn nói bậy, thành trẻ con rồi.”
Tạ Kiều nhân cơ hội cọ cọ vào vai Tang Ny, cái điệu làm nũng này còn hăng hơn thằng Đoàn, chỉ có điều một người lớn thế rồi còn làm động tác như vậy khiến người ta thấy không thích hợp. Tang Ny trong lòng nổi da gà, nhưng trên mặt không lộ ra, trông có vẻ rất hưởng thụ.
Một bữa cơm đơn giản không thể đơn giản hơn, bị Tạ Kiều và Tang Ny ăn ra không khí vui vẻ hòa thuận, đến cuối cùng ngay cả Tạ Thành trên mặt cũng có chút tươi cười.
Ăn cơm xong, Tạ Kiều giành rửa bát, nhưng cuối cùng lại bị Tang Ny giành mất.
“Kiều Kiều, em cứ nghỉ đi, con gái mềm mại như em, ai mà chẳng nuông chiều ở nhà. Để chị rửa, đừng để tay em bị thô ráp.”
Tạ Kiều cảm kích không thôi, từ phía sau ôm Tang Ny nói: “Chị Tang mau làm chị dâu em đi, như thế em mới được hưởng phúc. Em chỉ mong ngày mai anh trai em cưới chị về.”
Trong không khí cảm động của hai người phụ nữ, Tạ Thành cũng cảm thấy cuộc sống đáng lẽ phải hòa thuận ngọt ngào như thế này.
Khi bắt gặp ánh mắt hy vọng của Tang Ny nhìn mình, anh đỏ mặt nói: “Còn phải chuẩn bị đã, tiền trong nhà không nhiều, tam môi lục sính cũng phải có, không thể để em chịu thiệt.”
Tang Ny trong lòng vui mừng, trái tim đập thình thịch, cô ta vừa muốn sớm gả cho Tạ Thành, vừa hy vọng anh ấy có thể đối xử đặc biệt với mình.
Tạ Kiều nghe vậy thì ở một bên miệng ngọt xớt gọi một tiếng “chị dâu” một tiếng, Tang Ny cũng không phản đối, động tác rửa bát dưới tay càng thêm nhanh nhẹn.
Cô ta biết Tạ Thành là người khá lạnh lùng, trước đây khi anh chưa rời nhà, tuy hai người đã đính hôn, cũng không thấy anh nhiệt tình với mình thế nào.
Cô ta lo mình đã từng gả một lần rồi anh chê, may mà anh cũng có cuộc hôn nhân không vừa ý, cô ta mới trăm phương nghìn kế từ chỗ Tạ Kiều mà ra tay.
Cô ta ly hôn với chồng trước, ngoài tình cảm và hy vọng với Tạ Thành, cũng thực sự vì người đàn ông đó không hợp ý cô, tay không nhấc nổi vai không vác nổi, như con gà bệnh.
