Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ngốc Thê Biến Thông Minh, Cả Thôn Kinh Ngạc Rồi! - Kiều Sơ > Chương 33

Chương 33

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 33: Tạ Thành là đồ ngốc (1)

 

Năm ngày sau, giá đỗ của Kiều Sơ đã lên thành công. Cả thùng giá đỗ, từng cọng trắng nõn, mọc ken dày, thẳng đứng, chỉ chìa ra những cái đầu non vàng ươm, trông y hệt vô số chú cá con xếp hàng. Đó là cảm nhận của Khâu Quý.

 

Bây giờ đầu óc ông toàn là cá, càng ngày càng mê câu cá. Xong rồi để con gái đem chiên giòn, ăn giòn tan. Cuộc sống này chẳng còn ủ rũ như hồi Kiều Sơ hòa ly về nữa, dĩ nhiên tất cả là nhờ cháu gái ông đã hết ngốc, khỏe mạnh.

 

Kiều Sơ không nỡ phá vỡ vẻ đẹp ngay ngắn của đám giá đỗ trong thùng gỗ, cô muốn những người thưởng thức và mua giá đỗ của cô cũng được thấy cảnh dễ thương, ngay ngắn ấy.

 

Vì thế, mặc cho Khâu Quý có trợn tròn mắt, chảy nước miếng như một lão tham ăn thế nào, cô cũng không bốc một nắm để lại nhà.

 

Đúng lúc đó, hộ khẩu của Kiều Sơ và Tạ Đoàn trước đây Tạ Thành mang sang vẫn chưa được nhập vào sổ của Khâu Quý. Cuối năm, quan lại đến thu thuế thân, kiểm tra số nhân khẩu mỗi nhà, nếu phát hiện có người chưa kịp nhập hộ khẩu thì sẽ bị phạt gấp đôi tiền thuế thân. Đây là chuyện không thể coi thường.

 

Vì vậy, Kiều Sơ bàn với mẹ là Khâu Quả cùng lên thị trấn: một là để nhập hộ khẩu cho hai người, hai là để bán chỗ giá đỗ này. Nếu gặp người biết hàng, đổi được chút tiền bạc, cũng coi như một khoản thu nhập.

 

Hai mẹ con dậy sớm lên đường, quẩy một đòn gánh, một đầu là thùng giá đỗ, đầu kia là Tạ Đoàn ngồi trong thùng, như vậy mới cân bằng.

 

Lúc đầu, Tạ Đoàn không chịu ngồi trong thùng gỗ, thằng bé muốn được mẹ hoặc bà ngoại bế hơn.

 

Nhưng khi Kiều Sơ bỏ vào trong thùng hai quả quýt, Tạ Đoàn liền hết mè nheo. Tự mình bắt đầu chơi với hai quả quýt trong thùng.

 

Khâu Quả gánh một lúc, Kiều Sơ gánh một lúc. Tạ Đoàn được bà ngoại và mẹ gánh, thỉnh thoảng người gánh còn cố tình lắc lắc, thằng bé liền cười toe toét trong thùng, như thể lần đầu được ngồi trò chơi tàu lượn vậy.

 

Vai Kiều Sơ không có sức, vừa ra khỏi làng đã phải trả lại đòn gánh cho Khâu Quả.

 

Kiều Sơ đang than thở sự bất tiện của giao thông, chỉ có thể dùng hai chân lặn lội tới chân trời góc bể, thì sau lưng vọng tới giọng đàn ông: “Thím Khâu, hai thím cháu lên thị trấn ạ?”

 

Kiều Sơ và Khâu Quả quay đầu, liền thấy con trai của tá điền Lưu Sơn là Lưu Minh đứng đằng sau. Anh ta mặc một chiếc áo ngắn màu xám, hai cánh tay để trần hơi gầy, nhưng không phải kiểu gầy yếu ớt, thớ cơ rõ ràng, chỉ có khung xương giống mẹ anh ta, nhỏ hơn một chút.

 

Khâu Quả gật đầu: “Phải. Cháu đi đâu thế?”

 

Lưu Minh liếc nhìn Kiều Sơ, vội cúi đầu, bước lên một bước: “Thím, cháu cũng lên thị trấn, để cháu gánh đòn này cho.”

 

“Cái này…” Khâu Quả vội nhìn con gái, bà vốn đã quen dựa vào con gái để quyết định.

 

Kiều Sơ đang chê cái đòn gánh này, nhấc lên thì không nặng, nhưng gánh càng lâu càng nặng. Nghe Lưu Minh nói vậy, nghĩ mẹ con mình gánh có hơi mệt, bèn gật đầu: “Vậy cảm ơn anh nhé.”

 

Lưu Minh nhận lấy đòn gánh từ tay Khâu Quả. Kiều Sơ sợ đòn gánh đột nhiên do người lạ gánh, Tạ Đoàn sợ hãi, vội lại gần nói: “Cục cưng, chú gánh con, mẹ đi bên cạnh chơi với con nhé.”

 

Tạ Đoàn hơi ngượng ngập, nghe lời mẹ, cũng không còn căng thẳng nghiêm túc nữa, vẫn ngồi trong thùng như một ông tướng, nhưng cả người và đầu luôn hướng về phía Kiều Sơ, sợ mẹ mình bỏ rơi mình.

 

Kiều Sơ và Khâu Quả đi theo sau. Kiều Sơ ở gần Tạ Đoàn nhất, vừa đi vừa chỉ cảnh vật bên đường cho thằng bé xem. Tạ Đoàn mới từ từ thả lỏng sự cảnh giác đó.

 

Cảnh này bị người ngoài nhìn thấy, nhất định sẽ nghĩ, mấy người này là một gia đình ấm cúng.

 

Lưu Minh biết Kiều Sơ trước đây là ngốc, mới tỉnh lại không lâu. Hôm đó Kiều Sơ đánh nhau với vợ và con Tang Khải, anh ta đã thấy, vốn định lại can ngăn, dù sao nhà anh ta còn thuê hai mẫu ruộng nước của nhà họ. Nhưng chưa kịp tiến lên thì Kiều Sơ đã đánh người ta ngã lăn ra đất.

 

Khoảng thời gian này trong làng xôn xao chuyện của cô. Có người bảo cô vẫn ngốc, có người bảo cô là đồ điên, nhưng Lưu Minh nhìn Kiều Sơ hành sự không giống kẻ ngốc, rất có chí khí.

 

Sau đó lại xảy ra chuyện giảm tô, ấn tượng của anh ta về Kiều Sơ càng tốt hơn, có cảm giác gặp nhau sao muộn thế. Bây giờ nhìn thằng bé Tạ Đoàn đang cười khúc khích trong thùng cũng yêu thích vài phần.

 

Thị trấn không xa lắm, nửa tiếng là tới. Kiều Sơ hỏi Lưu Minh lên thị trấn làm gì, rồi bảo anh ta để đòn gánh xuống, cứ đi làm việc của mình.

 

Đàn ông trong làng sau vụ mùa thường lên thị trấn, ai đã tìm sẵn việc thì đến thẳng chỗ làm. Ai chưa tìm được việc thì đợi ở bến tàu, chờ các chủ nhà xuống thuyền cần người giúp việc tạm thời thì đến giúp, kiếm chút tiền công.

 

Lưu Minh thuộc loại sau, Kiều Sơ không dám làm chậm trễ thời gian của anh ta, bảo anh ta đi trước, hai mẹ con tự gánh tới chỗ cần đến.

 

Thị trấn không lớn nhưng cũng không nhỏ, có thể nói là trung tâm và điểm giao dịch của mấy làng xung quanh. Nghe nói còn có chợ lớn và chợ nhỏ. Đường lát đá xanh, hai bên là các cửa hàng. Kiều Sơ quan sát kỹ, phần lớn các cửa hàng này bán đồ dùng sinh hoạt. Có tiệm gạo, tiệm dầu, tiệm vải, tiệm bánh, tửu lầu… Tuy không phân loại tinh tế và trang trí đẹp như dị thế, nhưng đồ dùng cần thiết trong cuộc sống cũng không thiếu.

 

Cô trước tiên nhắm vào những tửu lầu có trang trí và ngoại hình trông khá hơn, hôm nay cô sẽ đến các tửu lầu này để chào hàng giá đỗ cô đã ủ.

 

Kiều Sơ và mẹ Khâu Quả gánh đòn trước tiên đến nơi nhập hộ khẩu. Đó là một công đường nhỏ, nghe nói là một trạm do huyện phân phái.

 

Kiều Sơ từ nhỏ lớn lên trong quan phủ, vào những nơi này không lạ lẫm cũng không gò bó. Hai mẹ con đi vào nói rõ ý định, nhanh chóng được một người đàn ông trung niên mặc quan phục, để râu dê, dẫn họ nhập hộ khẩu của Kiều Sơ và Tạ Đoàn vào dưới tên Khâu Quý.

 

Ông ta tên là Hồ Tư, hơn năm mươi tuổi, đặc điểm nhất là chòm râu dê dưới cằm. Nghe nói từ đời ông cố của ông ta đã bắt đầu để râu như vậy, đến đời ông ta đã mấy đời rồi.

 

Chỉ có điều Hồ Tư nheo mắt nhìn Kiều Sơ và Tạ Đoàn mấy lần. Hai người này là những cái tên trong danh sách xóa hộ khẩu mà Tạ Thành mang đến trước đây.

 

Hắn quen Tạ Thành, thường dẫn một đám người làm công ở thị trấn, nha môn có việc khó gì thường mời hắn dẫn người đến giúp.

 

Lần trước Tạ Thành đến, hắn đã hỏi thêm một câu, sao lại xóa tên vợ và con. Hắn nói mình đã hòa ly.

 

Hắn nhiều chuyện khuyên vài câu, bảo rằng sống với nhau phải cả hai bên bao dung mới qua được, động một tí là hòa ly không phải cách hay. Người ta sống khó lắm. Hắn coi như đem những điều mắt thấy tai nghe nhiều năm của mình hóa thành những lời khuyên răn tha thiết ấy.

 

Tạ Thành cho hắn câu trả lời, nói rằng vợ hắn là đồ ngốc, con cũng có thể là đồ ngốc, cuộc sống không qua nổi, không có hy vọng.

 

Hòa ly rồi hắn vẫn nuôi con, nếu nhà họ Khâu biết tính toán, thì Kiều Sơ cũng không đến nỗi chết đói. Dù sao trong thời đại này, mỗi tháng mười cân gạo, kiếm thêm chút rau dại chế biến cũng có thể sống lay lắt tội nghiệp.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích