Chương 42: Không nhận ra cháu ruột
Thằng bé khóc thảm thiết, dang hai tay đòi bế trông thật đáng thương, lại còn từng tiếng 'cha ơi' đầy ai oán.
Tạ Thành vội vàng ném bút chạy về phía thằng bé, nhanh hơn Kiều Sơ đang đi tới rất nhiều.
Ấy vậy mà Tạ Kiều nhìn thấy đứa trẻ ẻo lả trước mặt, trong lòng bực bội. Hình ảnh đẹp đẽ của cô ta sắp bị thằng nhóc này phá hỏng, bèn sốt ruột nói: "Thằng nhóc này làm sao thế? Kéo nhẹ một cái đã khóc thét cả buổi..."
Khi cô ta còn muốn nói tiếp, Tạ Thành đã lao tới trước mặt Đoàn Nhi, một tay bế thốc nó lên, xót xa nói: "Đoàn Nhi, Đoàn Nhi, đừng sợ, cha đây rồi."
Trước vẻ mặt kinh ngạc của Tạ Kiều, Tạ Thành ôm Đoàn Nhi nhẹ nhàng vỗ lưng.
Đoàn Nhi níu lấy quần mình chỗ đã ướt một mảng, mách tội với Tạ Thành: "Cha ơi ~ ướt ~" Thằng bé đã biết nói vài từ đơn giản, nhưng nói chưa rõ, ấp úng.
Tạ Kiều sửng sốt cũng nhận ra Đoàn Nhi, chỉ là Đoàn Nhi béo hơn trước rất nhiều lại mặc quần áo tươm tất, không còn luộm thuộm như trước, nên cô ta mới hoa mắt.
Giờ thấy anh trai mình cưng nựng Đoàn Nhi như báu vật, lại liếc nhìn Tang Ny đang đứng không xa mặt mũi khó coi như nuốt phải ruồi, trong lòng Tạ Kiều khó chịu: "Đoàn Nhi, con ư a gì thế? Không biết nói thì đừng có nói!"
Kiều Sơ đã tới trước mặt, vốn dĩ trong lòng đã rất khó chịu, bực bội, nghe Tạ Kiều nói năng vô lễ như vậy, liền đáp trả: "Nó bảo cô mắt mù!"
Tạ Kiều nhìn về phía người nói, sững người, kinh ngạc thốt lên: "Kiều... Kiều Sơ!" Từ khi anh trai và Kiều Sơ hòa ly, cô ta chưa gặp lại Kiều Sơ.
Giờ gặp rồi, thực sự không tin nổi người trước mắt là người đó.
Kiều Sơ liếc xéo Tạ Kiều. Người này trông cũng khá xinh, cùng với Tạ Thành đều mày kiếm mắt sao, nhưng không có khí chất sắc bén của Tạ Thành, mà có thêm nét mềm mại của con gái, chỉ là thấm đượm vẻ kiêu căng. Cô gái này bị người bên cạnh cố tình dẫn hỏng.
"Sao, mới có bao lâu đã không nhận ra người à? Cũng phải, trước đây cũng có coi tôi ra gì đâu." Kiều Sơ nhìn người đang ngây người ra.
Tạ Kiều tức đến biến sắc: "Mọi người đều bảo chị không ngốc nhưng lại hóa điên. Chị đúng là đồ điên!"
Kiều Sơ khẽ cười, lộ ra vẻ mặt đầy kiêu hãnh, đưa chân ra sau chân Tạ Kiều, dùng tay nhẹ nhàng đẩy, Tạ Kiều mất đà ngồi phịch xuống đất.
Kiều Sơ nhìn Tạ Kiều ngồi phịch dưới đất, vỗ vỗ tay nói: "Đây mới là tác phong của kẻ điên."
Tạ Thành thấy Kiều Sơ làm Tạ Kiều ngã, hơi tức giận, nhìn Kiều Sơ nói: "Nó không cố ý, sao cô lại làm vậy?"
Kiều Sơ liếc trắng mắt nhìn người đàn ông trước mặt: "Nói con tôi không biết nói thì đừng nói mới là cố ý. Có ai làm cô mà lại nói năng chê bai cháu mình như vậy không?"
Tạ Kiều mất mặt trước đám đông, đứng dậy lau mắt chạy thẳng vào nhà.
Tang Ny thấy vậy, ân cần nói: "Tạ Kiều." Vội vàng đuổi theo, cùng chạy vào nhà họ Tạ.
Kiều Sơ cũng lười để ý tới họ, nhìn Tạ Thành đang mắt mở to nói: "Đưa Đoàn Nhi cho tôi, sau này tránh xa con tôi ra."
Tạ Thành không đưa Đoàn Nhi cho Kiều Sơ, mà quay người ôm thằng bé đến chỗ mình vừa viết chữ, lấy một tờ giấy nháp lau chỗ quần ướt dưới mông thằng bé.
Người vây xem thấy cảnh vừa rồi, bắt đầu bàn tán.
"Tạ Kiều đến cháu ruột cũng không nhận ra? Trước đây không phải đồn là nó trông cháu sao?"
"Con gái con đứa, lòng đã hoang dã rồi, không thấy nó suốt ngày sang nhà họ Tang chơi sao."
"Kiều Sơ nhìn không ngốc mà, các người nói có phải nhà họ Tạ ngược đãi cô ấy không, sao vừa hòa ly đã hết ngốc rồi." Một thằng ngốc không rõ chuyện nói.
Người bên cạnh vỗ lưng nó: "Nói bậy gì thế, Kiều Sơ tự bảo đập đầu rồi khỏi đấy."
"Thằng nhỏ này cũng không ngốc, các người xem, nó còn đang cầm bút vẽ kìa."
Đoàn Nhi khóc một lúc rồi nín, thay vào đó nghịch ngợm cây bút lông trên bàn. Tư thế cầm bút như cầm một con cá.
Nhưng những người chưa từng viết chữ, chỉ thấy người ta viết, lại cho rằng tư thế này thật đẹp thật oai, đứa trẻ chưa đầy hai tuổi đã nho nhã như vậy, thật muốn nhà mình cũng có một đứa như thế.
Thực ra Đoàn Nhi hoàn toàn bắt chước tư thế viết chữ của Kiều Sơ.
Tạ Đông đối diện nhìn Đoàn Nhi cầm bút lông miệng lẩm bẩm, trong lòng tò mò không biết nó đang làm gì.
Thực ra nó chẳng làm gì cả, chỉ bắt chước dáng vẻ Kiều Sơ thường dùng bút lông ghi sổ. Mỗi khi Kiều Sơ viết chữ, cô vừa đọc vừa viết.
Tạ Đông thò đầu lại gần nhìn Đoàn Nhi, không ngờ Đoàn Nhi cầm bút lông vẽ lên mặt anh ta một vệt mực đen.
Tạ Đông bị mực lạnh toát giật mình, cả cái đầu rụt lại. Đoàn Nhi tò mò lúc nhìn bút lông, lúc nhìn mặt người đối diện, miệng tròn xoe ngạc nhiên thành hình chữ O.
Rồi nó quay đầu nhìn Tạ Thành đang lau quần cho nó, cũng muốn vẽ cho cha một đường.
Tạ Thành nghiêng đầu né, Đoàn Nhi vẽ hụt. Đoàn Nhi tưởng Tạ Thành đùa giỡn với mình, miệng cười khanh khách vui vẻ.
Tạ Thành sợ Đoàn Nhi làm lộn xộn đồ trên bàn, bế nó đến đống cá, bắt chước dáng vẻ của Khâu Quý dạy Đoàn Nhi đếm số cá. Đoàn Nhi ra dáng ra dáng đếm theo, vừa đếm vừa dùng que Tạ Thành đưa để khều.
Tang Ny an ủi Tạ Kiều một hồi trong nhà họ Tạ, lúc bước ra thấy cảnh tượng hài hòa của hai cha con. Cô ta còn tưởng Tạ Thành sẽ vì Tạ Kiều mà đối đầu với Kiều Sơ điên rồ. Cô ta giả vờ đi an ủi Tạ Kiều, chính là tạo ra tình huống mình không có mặt, không cần khuyên cũng không bị liên lụy.
Cô ta nhìn bóng dáng áo đỏ kia, chỉ đứng một bên nhìn, cũng không giận, chỉ nhàn nhạt. Tang Ny chợt thấy, hình như mình mới là người thừa.
Đúng lúc Đoàn Nhi đếm xong những con số trong khả năng của mình dưới sự hướng dẫn của Tạ Thành, nó móc từ trong túi ra một cây mận sấy nhét vào miệng Tạ Thành.
Đây là tương tác thường ngày giữa nó và cụ ngoại Khâu Quý. Mỗi lần Khâu Quý dạy Đoàn Nhi đếm xong, ông cố tình nói: "Không dạy nữa, không dạy nữa, đói rồi, đói rồi." Lúc đó, Kiều Sơ sẽ cầm một cây mận sấy hay đồ ăn gì đó đặt vào tay Đoàn Nhi, bảo nó đi cho cụ ngoại ăn.
Tạ Thành đầu tiên sững ra, rồi cắn một miếng, nhai. Lúc đầu không biết là gì, chỉ nhai vài cái đã nếm ra mùi vị, vừa chua vừa ngọt, ngon lạ.
Ăn một miếng, Tạ Thành đẩy cây mận sấy lại cho Đoàn Nhi, bảo nó tự ăn.
Đoàn Nhi nhét vào miệng mình nhai ngon lành, vừa nhai vừa thấy trong đống cá khác có một con cá cực to, nó lại phấn khích bước về phía đống cá đó.
Con cá đó là con to nhất, nặng tới hơn tám cân, nằm giữa đống cá nhỏ hai cân như một chiếc thuyền con. Cả con cá còn sống nguyên, đuôi vẫn quẫy bạch bạch trên mặt đất.
Đoàn Nhi dùng que trong tay chọc chọc vào mình con cá, phấn khích gọi cha bên cạnh: "Cá! Cá!"
