Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ngốc Thê Biến Thông Minh, Cả Thôn Kinh Ngạc Rồi! - Kiều Sơ > Chương 47

Chương 47

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 48: Chúc Tết (2)

 

Đoàn Đoàn cười khúc khích. Chưa bao giờ Tạ Thành lại hy vọng mọi người đều thấy đây là con trai mình như lúc này.

 

Đoàn Đoàn đang đứng dưới đất lấy một miếng quà vặt trong tay nhét vào miệng Tạ Thành. Cuối cùng Tạ Thành cũng được ăn thứ mà Đoàn Đoàn không còn dính nước dãi nữa.

 

Vừa nhai đồ ăn, Tạ Thành vừa đứng thẳng người nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mặt. Chỉ là người phụ nữ ấy tuy đứng trước mặt hắn, nhưng đôi mày lạnh nhạt. Cô chỉ đợi Đoàn Đoàn chào hắn xong rồi dẫn nó đi.

 

Tạ Thành nhớ lại chuyện hôm qua: “Hôm qua sao em lại vì một câu nói mà đá em Kiều? Dù sao nó cũng là cô của Đoàn Đoàn.”

 

Kiều Sơ nhướng mày. Hai người đàn bà đó lại mách tội cô với Tạ Thành rồi.

 

“Không biết họ nói em vì câu nào mà đá em gái anh?” Kiều Sơ bình tĩnh đáp.

 

Tạ Thành sững lại. Hắn tưởng Kiều Sơ sẽ như mọi khi, liếc hắn một cái rồi bỏ đi. Giờ thấy cô hỏi, hắn nói: “Em Kiều hỏi thịt em có phải tiền anh mua không, em nói không phải là được, hà cớ gì phải hành động hung hăng như vậy.”

 

Kiều Sơ cười nhạt: “Lẽ ra em Kiều không nói với anh là nó vừa nói vừa xông lên giật thịt trong tay em sao? Nó đã định giật thịt trong tay em, thì em không được phép bảo vệ đồ của mình sao? Còn về việc em đá ngã nó, đó là tại nó chỉ chăm chăm vào miếng thịt trên tay em, hạ bàn không vững.”

 

Tạ Thành ngẩn ra. Chuyện giật thịt này Tạ Kiều không hề nói.

 

“Tạ Thành!” Phía sau vọng ra tiếng gọi của phụ nữ. Kiều Sơ ngước mắt liền thấy Tang Ny đứng không xa, vẻ mặt ấm ức nhìn Tạ Thành, như thể hắn đang làm chuyện gì tổn thương cô ta.

 

Kiều Sơ bước tới gần Tạ Thành, cố tình lại gần hắn, thì thầm bên tai hắn: “Quản tốt đàn bà của anh, bảo họ đừng có lại gần tôi! Còn nữa, để tránh hiểu lầm, tôi khuyên anh cũng nên tránh xa chúng tôi ra. Còn mười cân gạo đó tôi cũng chẳng thèm, đừng gửi nữa!”

 

Nói xong cô còn quay đầu nhìn Tang Ny đang như một người vợ bị ruồng bỏ ở đằng xa, cười cười, nhướng mày, nói: “Đoàn Đoàn, chào ba đi.”

 

Đoàn Đoàn quả nhiên giơ bàn tay phải vẫn đang cầm một nắm quà vặt lên vẫy vẫy: “Ba~ tạm biệt~”

 

Kiều Sơ đầy vẻ châm chọc: coi như không làm chết ngươi, ta cố ý đấy.

 

Tạ Thành đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Lời của Kiều Sơ một mặt làm tổn thương trái tim hắn, một mặt lại làm nhồn nhột lỗ tai hắn. Hắn và Kiều Sơ chưa bao giờ mập mờ như thế này.

 

Cảnh Kiều Sơ vừa nãy lại gần Tạ Thành nói chuyện, trong mắt Tang Ny vô cùng mờ ám. Với tư cách một vị hôn thê, làm sao cô ta không ghen, không giận.

 

Cô ta bước tới chỗ người đàn ông còn đang đứng đỏ mặt ngẩn ngơ: “Anh Thành, thật tình cờ gặp anh, chúng ta cùng đi nhé.”

 

Tạ Thành lúc này mới hồi thần. Móng tay Tang Ny bấu chặt vào lòng bàn tay đau thấu tim, cố gắng lắm mới không mất kiểm soát.

 

Nhà họ Tạ chỉ có mình Tạ Kiều là nữ quyến, ở nhà tiếp khách đến chúc Tết. Đợi Tạ Thành chúc Tết xong về, Tạ Kiều lập tức lại gần: “Anh, giờ đến lượt em đi chúc Tết chị Tang Ny rồi.”

 

Tạ Thành nhớ lại lời Kiều Sơ nói với hắn, hỏi: “Hôm qua em định giật thịt của Kiều Sơ mua à?”

 

Tạ Kiều giật thầm trong lòng. Chuyện này cô ta cố tình lờ đi không nhắc. Giờ thấy anh trai mình biết rồi, liền biện bạch: “Lúc đó em tưởng miếng thịt đó là tiền anh mua, nên mới lấy về.”

 

Tạ Thành trầm giọng: “Hoang đường! Ta bao giờ cho nó tiền. Nếu lần sau còn xúc phạm nó như vậy, ta cũng không dễ dàng tha cho em đâu.”

 

Tạ Kiều lòng nặng trĩu, vội vàng rời khỏi nhà chạy thẳng đến nhà Tang Ny, đem hết những lời chất vấn của anh trai và nỗi ấm ức của mình kể lể cho Tang Ny nghe.

 

Tang Ny vừa thấy cảnh Tạ Thành và Kiều Sơ thân mật, vốn tâm trạng đã không tốt, giờ Tạ Kiều còn không ngừng than thở trước mặt cô ta, càng khiến cô ta bực bội thêm. Trong lòng căm hận Tạ Thành chết đi được, trước mắt cũng ghét cay ghét đắng Tạ Kiều. Nhưng cô ta vẫn phải giữ nụ cười dịu dàng trên mặt.

 

Mồng Hai Tết, là ngày các cô gái đã xuất giá dẫn gia đình về nhà mẹ đẻ chúc Tết. Con trai đã đính hôn thì phải đến nhà gái chúc Tết. Đây là phong tục địa phương.

 

Nhà họ Khâu hôm nay không có khách. Kiều Sơ dẫn Đoàn Đoàn trong phòng kể chuyện. Khâu Quả bận rộn việc lặt vặt. Khâu Quý thì rảnh rỗi cầm cần câu đi câu cá ở ao.

 

Lý Đông quẩy hai thùng gỗ ra đường lớn giữa Thượng Nguyên Thôn và Hạ Nguyên Thôn. Mỗi thùng đựng hai con cá lớn. Những con cá này thong dong trong nước, thỉnh thoảng quẫy đuôi làm bắn nước.

 

Lý Đông không biết nhà Kiều Sơ ở đâu, gặp ai cũng hỏi đường. Sự xuất hiện của anh ta lập tức thu hút sự chú ý của người dân hai làng.

 

Lý Đông từng là chồng trước của Tang Ny. Anh ta đến tìm Kiều Sơ, lại còn chọn ngày mồng Hai mang theo lễ vật hậu hĩnh, trong đó có nhiều điều mờ ám.

 

Dân làng thích hóng chuyện xưa nay không ít, thời cổ cũng vậy. Lý Đông còn chưa hỏi được nhà Kiều Sơ ở đâu, tin tức đã lan ra như mầm cây nảy mầm.

 

Khi Tạ Thành đang đắn đo ở nhà có nên đến nhà Tang Ny chúc Tết hay không, thì thấy dưới trời quang, mấy tốp nam nữ hai tay rút trong tay áo, rụt cổ, đứng ở khoảng đất trống trước nhà hắn rì rầm nói chuyện gì đó. Thấy hắn đi ra, liền tản đi như chim bị động.

 

Tạ Thành nhạy bén phát hiện chuyện họ bàn tán nhất định có liên quan đến mình.

 

Hắn kéo giật Tạ Đông cũng đang định chạy trốn. Tạ Đông kêu oai oái: “Thành Tử, tôi mới đến, mới nghe được một câu. Tôi không có xúi bậy đâu.”

 

Quả nhiên có liên quan đến hắn. Người khác có thể giấu hắn, nhưng Tạ Đông thì không. Trước mặt hắn, Tạ Đông như cái bao đã lỏng miệng, chỉ biết đổ ra ngoài.

 

“Tôi hỏi anh, họ nói gì về tôi?”

 

Tạ Đông nuốt nước bọt. Sống đến chừng này, anh ta chưa từng gặp chuyện rối rắm trái thường như vậy. Dưới ánh mắt như muốn đánh nếu không nói của Tạ Thành, anh ta chọn lời: “Thực ra cũng không liên quan đến anh lắm. Chỉ có một chút thôi.”

 

“Nói ngắn gọn!” Tạ Thành đợi hơi mất kiên nhẫn. Liên quan không lớn, nhưng lớn nhỏ gì cũng là liên quan.

 

“Là chồng trước của Tang Ny, sáng nay quẩy hai thùng gỗ, mỗi thùng hai con cá lớn đến Thượng Nguyên Thôn.”

 

Nghe đến đây, Tạ Thành hiểu đại khái: chồng trước của Tang Ny hối hận, muốn quay lại tán Tang Ny.

 

“Bây giờ hắn ở nhà Tang Ny à?”

 

“Không, không.” Tạ Đông vội phủ nhận, anh ta còn chưa nói hết, “Hắn không đến nhà Tang Ny. Trên đường cứ hỏi thăm đường tìm đến nhà Kiều Sơ.”

 

Nói đến đây, Tạ Đông liếc Tạ Thành một cái, thấy hắn cũng lộ vẻ kinh ngạc giống mình, liền nói nhỏ: “Mọi người đều đồn chồng trước của Tang Ny đang cầu hôn Kiều Sơ, còn anh thì đang cầu hôn Tang Ny, nên mọi người thấy rối quá, tò mò, liền bàn tán.”

 

Đợi Lý Đông tìm được nhà Kiều Sơ, phía sau đã lố nhố theo dõi khá nhiều người, hoặc công khai hoặc lén lút, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi anh ta.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích