Chương 53: Ni Ninh: Sắp vỡ rồi! Sắp vỡ rồi!
Động cơ gầm vang, cả đoàn xe không dừng lại thêm.
Thời tiết thất thường, lúc này trời quang mây tạnh, mặt trời thiêu đốt mặt đất, nhưng chẳng ai dám chắc lát nữa có trận mưa rào hay bão tuyết ập xuống hay không.
Đoàn xe hiện có sáu người thức tỉnh, ngoài Hạ Đảo vẫn ở cấp một, năm người còn lại đều đã thăng cấp lên cấp hai.
Tạ Đồng có thêm kỹ năng [Liệt Không Quyền Cương], có thể tụ năng tạo cương, đột kích phá giáp ở cự ly trung và gần.
Cảnh Cường có thêm kỹ năng [Trú Nguyên Tiễn], dùng năng lượng trình tự làm khung xương, bọc thêm nguyên tố tự nhiên ngưng tụ thành mũi tên.
Người có ảnh hưởng lớn nhất với đội ngũ là Tào Bân. So với lúc trình tự cấp một, độ chính xác khi bói toán tăng năm phần, đồng thời có thêm kỹ năng [Tứ Tượng Diễn Trận], dẫn thế quẻ Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, bày trận quẻ đơn giản. Trong trận, tốc độ di chuyển và phạm vi cảm nhận của đồng đội được tăng cường, thân pháp của địch bị suy yếu, tạo lợi thế cho việc kéo giãn đội hình và đột vây.
Với đội hình như vậy, bọn quái dị và thú tiến hóa dưới cấp ba căn bản không dám động vào họ.
Đoàn xe che chở cho gần ba trăm người sống sót bình thường, cơ bản đủ ăn đủ mặc cho tất cả.
Toàn bộ đã cơ giới hóa, xe cộ đi theo đội hình ngay ngắn, quãng đường di chuyển mỗi ngày ổn định khoảng hai trăm cây số, mọi thứ đang đi theo hướng tốt đẹp.
Xe thì có Ni·công cụ·Ninh lái, Tô Duệ rảnh rỗi nằm ở giường sau ngủ bù, một tay ôm eo Tân Đóa Đóa, kéo cô nàng nằm ngủ cùng.
Điều gì quý giá nhất thời tận thế?
Là lòng tin!
Tô Duệ tin tưởng Tân Đóa Đóa.
Người phụ nữ này thông minh, thấu hiểu, biết tiến thoái, rõ được mất, nắm bắt ranh giới rất khéo.
Cô ấy có lẽ không phải người đẹp nhất, nhưng là người khiến Tô Duệ an tâm nhất.
Ni Ninh tiểu nha đầu này thì khỏi nói, ban đầu tiếp cận với mục đích, bị Tô Duệ vạch trần liền sợ vỡ mật, đến giờ vẫn còn bóng ma tâm lý.
Biệt danh “lão Quái” chính là nhờ cô nàng mà có.
Tô Duệ dám chắc, trên đời này nếu có ai tuyệt đối không phản bội anh, Ni Ninh chắc chắn là một trong số đó, đã bị anh nắm thóp từ lâu.
Chiếc xe đầu kéo cỡ lớn kiểu nhà di động là gốc rễ của Tô Duệ, là nền tảng để anh sinh tồn thời tận thế, mỗi người trên xe đều phải là người anh tuyệt đối tin tưởng.
Nhiệt Bát? Không phải đã tìm cho cô ta một chiếc Wrangler rồi sao, ăn uống đều cung cấp đầy đủ, coi như nuôi bên ngoài vậy.
Ngủ một mạch đến hơn ba giờ chiều, giữa đường đoàn xe dừng ở trạm xăng tiếp nhiên liệu mà Tô Duệ vẫn không tỉnh.
Mở mắt ra đã thấy đôi mắt linh động của Tân Đóa Đóa, cô chống khuỷu tay, nằm bên cạnh nhìn anh.
Tô Duệ lấy ngón tay quẹt nhẹ sống mũi cô, hỏi: “Em tỉnh từ khi nào? Cứ nhìn anh mãi làm gì?”
Tân Đóa Đóa theo phản xạ xua tay, má ửng hồng: “Không có không có, giữa ban ngày ban mặt, anh cũng không biết ngại.”
Tô Duệ rất hài lòng, Tân Đóa Đóa coi như đã được dạy dỗ thành công, nghe một hiểu mười.
Ọc ọc... Bụng Tân Đóa Đóa kêu lên.
Tô Duệ nhìn đồng hồ: “Đói rồi à? Trưa không ăn no?”
Tân Đóa Đóa cười lắc đầu, ngón tay vuốt lại mái tóc rối của anh: “Sợ dậy sớm sẽ làm ồn đánh thức anh, nên chưa ăn, muốn đợi anh dậy rồi ăn cùng.”
“Duệ ca, Đóa Đóa tỷ!” Giọng Ni Ninh từ ghế lái vọng lại, mang theo giọng nghẹn ngào ấm ức, má phồng lên: “Ai có thể đổi ca cho em được không, em muốn đi vệ sinh!”
Tiểu nha đầu từ sáng đến giờ ngồi lì ở ghế lái, bàng quang sắp vỡ đến nơi, nói chuyện mà giọng run cả lên.
Tô Duệ duỗi người, chống tay ngồi dậy, trêu chọc: “Cố lên, đừng tè ra ghế đấy, anh biết em ‘nặng mùi’ lắm.”
Một câu nói đánh thức ký ức lần trước sợ đến vãi cả ra quần, mặt Ni Ninh đỏ bừng như sắp nhỏ máu.
Tô·ác miệng·Duệ thấy lửa đã cháy vừa đủ, trêu nữa chắc tiểu nha đầu này sẽ tức quá hóa mất mặt, nếu cô nàng liều mạng cùng chết, xe hỏng người vong thì không đáng.
Tô Duệ đổi ca với cô bé, lúc đổi chỗ còn cố tình chọt cô bé một cái.
Tô Duệ đứng nguyên tại chỗ, ngón giữa giơ lên giữa không trung, tiến thoái lưỡng nan.
Anh nhìn chằm chằm ngón tay mình, khóe miệng co giật.
Cái tay này còn dùng được không? Hay là chặt luôn đi?
Tân Đóa Đóa dựa vào thành giường, cười ngặt nghẽo, không đứng thẳng lưng nổi.
Cười chán rồi mới tìm khăn giấy ướt đi tới, kéo tay anh lau chùi cẩn thận.
Khăn giấy lau đi lau lại mấy lần, lại bóp xà phòng chà xát, cuối cùng còn xịt nước hoa mới thôi.
Tân Đóa Đóa vừa trách móc vừa âu yếm: “Duệ ca, Ni Ninh cũng là con gái lớn rồi, anh đừng cứ trêu em ấy như vậy.”
Tô Duệ gãi đầu, giọng có chút bực bội: “Em ấy lớn hay không anh còn không biết sao? Thôi, lần này là anh sai, chơi quá lố.”
Cửa nhà vệ sinh “cạch” một tiếng mở ra, Ni Ninh đỏ mặt bước ra, cúi gằm đầu không dám nhìn Tô Duệ, rụt vào góc xe, tìm một cái chăn cuộn mình lại, vẻ mặt sống không bằng chết.
Tô Duệ qua gương chiếu hậu nhìn Ni Ninh: “Ni Ninh, tối nay tổ chức hôn lễ cho Cương Tử, Tào Bân nói sẽ mở vũ hội, lúc đó anh làm bạn nhảy của em nhé, em dạy anh nhảy khiêu vũ thể thao đi.”
Tiểu nha đầu tính tình đơn giản, dỗ dành dễ lắm, vài câu đã chuyển hướng sự chú ý của cô bé.
“Vâng vâng! Duệ ca, em dạy anh! Tối nay em mặc chiếc váy khiêu vũ lấp lánh bạc được không?”
Ba người đều chưa ăn trưa, Tân Đóa Đóa tìm đồ ăn vặt, vừa trò chuyện với Ni Ninh về trang điểm tối nay, vừa đút cho Tô Duệ ăn khoai tây chiên.
Lại đi thêm hai tiếng, Tào Bân tìm được một bãi cỏ xanh tựa núi kề sông thì dừng lại.
Hôm nay cắm trại ở đây.
Lão Ngô phát động những người sống sót bắt tay vào việc.
Đàn ông khiêng vật tư, bày biện hiện trường nghi lễ, đầu bếp dựng bếp lửa lên bắt đầu xào nấu.
Tô Duệ nắm tay Tân Đóa Đóa và Ni Ninh xuống xe, chân đạp lên bãi cỏ, nhìn ra núi xa và dòng sông.
Mặt trời chiều nghiêng bóng xuống sườn núi, còn nửa tiếng nữa sẽ lặn hẳn, lúc đó ánh nắng cuối ngày rải lên thảm cỏ, đúng là một địa điểm không tồi.
Tào Bân cái tên đạo sĩ giả này đúng là biết chọn chỗ.
