Chương 54: Tang thi cấp 3
Nam Phi cảm thấy mặt mình nóng ran như lửa đốt.
Đẹp chết người!
Tiếng gọi chị ấy! Bộ dạng ấy! Thật khiến người ta không chịu nổi!
Cô cảm giác giây tiếp theo mình có thể chảy máu mũi!
Kỳ Tứ sinh ra đã đẹp trai, thường thấy các cô gái có biểu cảm như vậy, nên khi thấy Nam Phi đỏ mặt, cả người anh như sôi lên.
Trong phút chốc, Nam Phi như thấy Kỳ Tứ trong tiểu thuyết bước ra từ trang sách.
Đây mới là Kỳ Tứ mà cô thích!
Con trai cưng của mẹ!
Kỳ Tứ nhìn thấy sự kích động trong mắt Nam Phi chuyển sang hướng mà anh không hiểu, tuy thắc mắc nhưng không hỏi.
Thời điểm này, phải giữ im lặng!
Anh âm thầm nghĩ, không biết rằng người mình thích lại coi mình như con trai.
Cuối cùng Nam Phi cũng trấn tĩnh lại, rồi thu toàn bộ thuốc men vào không gian.
Chuyến đi này quá thuận lợi, Nam Phi cẩn thận kiểm tra phạm vi dị năng.
Lấy cô làm tâm, trong bán kính 50 mét, có không ít tang thi cấp 1 và cấp 2.
Vì ở xa, lại có nước hoa can thiệp, tang thi cấp 2 nhất thời chưa tìm được cô.
Nhưng thứ thu hút sự chú ý nhất, là ở tầng nào đó phía trên đầu cô, hai chấm sáng cấp 3 gần như chồng khít lên nhau.
Dị năng này không thể nói với Kỳ Tứ, nên Nam Phi dùng chấm sáng đánh dấu trên người Tiểu Bạch để giao tiếp với nó.
[Tiểu Bạch, phía trên có hai con tang thi cấp 3, muốn hỏi ý kiến của cậu]
Dù sao ở đây, Tiểu Bạch là tồn tại cấp cao nhất.
Hai lần trước giết cấp 3, Tiểu Bạch cũng là người có công lớn nhất, nên vì an toàn, nhất định phải hỏi ý kiến của nó.
Không thể ỷ vào việc Tiểu Bạch cấp cao, tự mình chọn lên, gặp nguy hiểm rồi mới cầu cứu Tiểu Bạch.
Nghe vậy, đôi mắt khác màu của Tiểu Bạch lấp lánh vẻ kích động.
[Đi đi đi! Để ta, ta thử uy lực của dị năng cấp 4!]
[Được]
Nam Phi nhìn bộ dạng hưng phấn của nó, lại không biết nói với Kỳ Tứ thế nào.
Dù sao, anh ta là cấp 3, đối phó với hai con cấp 3 mà không báo trước cho anh ta, luôn có cảm giác hại người.
“Sao thế?”
Kỳ Tứ chú ý ánh mắt cô, hỏi.
“Tiểu Bạch lên cấp 4, thức tỉnh năng lực mới, có thể cảm ứng được nguy hiểm. Nó kích động là vì, gần đây có hai con tang thi cấp 3, muốn đi thử dị năng.”
Nam Phi nói, có chút chột dạ. Nhưng vẫn tiếp tục: “Hai con cấp 3 khá nguy hiểm, tôi nghĩ anh có quyền được biết.”
Tiểu Bạch thấy cô nói dối, vội vàng gật đầu phụ họa.
Kỳ Tứ nhìn cái đầu gật gật của Tiểu Bạch, cúi người xoa đầu nó, rồi nhìn Nam Phi, nói.
“Đi thôi.”
Đây coi như là đồng ý.
Chỉ là không biết tang thi cấp 3 ở đâu, Nam Phi vừa luồn lách giữa đám tang thi, vừa giao tiếp với Tiểu Bạch.
Trong lúc đó, có tang thi cấp 2 ngửi thấy mùi, chưa kịp để cô ra tay, Kỳ Tứ đã giải quyết xong.
Nam Phi liền tập trung cảm ứng, tuy có sự phân biệt giữa các tầng, nhưng nếu ở cùng tầng với cô, dị năng cảm ứng sẽ rõ ràng hơn.
Một đường lên đến phòng bệnh tầng bảy, Nam Phi cuối cùng xác định, hai con tang thi cấp 3, đều ở tầng này, và, ở cùng một vị trí.
Phòng bệnh có cửa ra vào kiểm soát, Nam Phi nhìn qua cửa kính, trên hành lang hẹp, cửa phòng hai bên đều mở toang, nhưng hành lang sạch sẽ, rất bất thường.
Kỳ Tứ cũng hiểu điều này, anh nhìn Tiểu Bạch.
Chỉ thấy Tiểu Bạch bám trên ống quần anh, móng mèo nhỏ cố gắng giơ ra hai ngón.
“Ý mày là, bên trong có hai con tang thi cấp 3?”
Kỳ Tứ thắc mắc.
Tiểu Bạch gật đầu rầm rầm.
Trong lòng đã điên cuồng phàn nàn.
[Tại sao lại bắt ta phải ra hiệu, ta biết nói mà!]
Nam Phi nhìn nó vừa gật đầu, vội giải thích.
[Tôi biết cậu biết nói, nhưng như vậy an toàn hơn]
Cô luôn cảm thấy, Tiểu Bạch biết nói không phải vì là động vật biến dị cấp 3.
Nếu không thì tại sao con rắn khổng lồ cũng cấp 3, lại không thể nói tiếng người.
Đã không phải động vật biến dị nào cũng làm được, vậy cẩn thận một chút, dù sao cũng tốt.
Tiểu Bạch cũng không thực sự giận, nó cũng phát hiện ra, các động vật biến dị cấp 3 khác không biết nói, chỉ là bắt một con mèo ra hiệu số 2, đúng là làm khó mèo.
May mà Kỳ Tứ đầu óc nhanh nhạy, đoán ra ngay.
Nhận được xác nhận từ Tiểu Bạch, Kỳ Tứ nhìn Nam Phi, “Hai con ở cùng nhau, có phải đang đánh nhau không?”
Nam Phi cũng nghĩ vậy, dù sao hai chấm sáng tang thi trùng nhau quá mức vô lý.
“Có thể.”
Lời cô vừa dứt, lại thấy Tiểu Bạch đột nhiên nhảy bổ vào ống quần cô.
Nam Phi thuận theo hướng nó chỉ ngoảnh lại nhìn, chỉ thấy trong cửa kính, cuối hành lang, một con tang thi cái lao ra.
Nó mang cái bụng to, chạy mà bụng rung lên từng nhịp, gần như trong nháy mắt đã chạy đến giữa hành lang.
“Con cấp 3 còn lại, chẳng lẽ ở trong bụng nó…”
Nam Phi nhìn chấm sáng vẫn giữ nguyên vị trí trùng khít di chuyển về phía mình, ánh mắt không khỏi rơi xuống cái bụng của con tang thi cái.
Đó là một cái bụng rất to, nhìn có vẻ to như bụng bầu đôi, như thể giây tiếp theo sẽ làm bụng con tang thi cái vỡ tung.
Kỳ Tứ nghe lời cô, ánh mắt cũng mang theo kinh hãi.
Dị năng hệ độc của anh có thể làm tan chảy cửa kính, nhưng bây giờ, e là không cần nữa.
Tiểu Bạch nhìn vẻ mặt của hai người. Thân hình biến lớn, giơ móng ra sau, ra hiệu bọn họ tránh xa ra.
Nam Phi nhìn bộ dạng tự tin của nó, quả quyết dẫn Kỳ Tứ ngồi lên ghế dài chờ ở khu vực thang máy.
“Nó một mình có ổn không?”
Kỳ Tứ nhìn thân hình Tiểu Bạch sau khi thăng cấp đã cao hơn Nam Phi nhiều, có chút lo lắng.
Nam Phi thì không vội, chênh lệch một cấp là khác xa một trời một vực, cô cấp 2 đánh cấp 3 đã khó muốn chết, huống chi là cấp 3 đối với cấp 4.
Rơi vào tay Tiểu Bạch, chỉ có khả năng thua hoàn toàn.
Bây giờ cô chỉ cần ngồi yên ở đây, cổ vũ cho Tiểu Bạch.
Thấy Nam Phi không vội, Kỳ Tứ cũng không vội, hai người ngồi trên ghế dài, yên lặng nhìn con tang thi mang thai phá vỡ cửa kính.
Không ngờ, đồng tử nhỏ như hạt mè ở trung tâm đôi mắt đục ngầu của nó chuyển động, không lao về phía Tiểu Bạch, mà chạy về phía hai người.
May mà Tiểu Bạch vung đuôi, như một sợi roi cứng rắn, lập tức quật ngã con tang thi mang thai xuống đất.
Thấy vậy, Nam Phi mất đi sự thư thái xem kịch, cảnh giác đứng dậy, sợ con tang thi bò dậy rồi lao vào mình.
Tiểu Bạch không có kiên nhẫn chờ con tang thi mang thai bò dậy, thân hình khổng lồ của nó chắn trước mặt cô, móng vuốt ấn chặt vào cổ họng nó.
Trong lúc nó giãy giụa, một cây băng màu xanh đậm xuất hiện giữa không trung, hung hăng đâm thẳng vào đầu nó.
Chính xác, nhanh chóng.
[Tiểu Bạch, trong bụng nó còn một con cấp 3 nữa]
Nam Phi nhìn chấm sáng khác vẫn đang phát sáng, nhắc nhở.
Không trách cô nhẫn tâm, con tang thi mang thai này đã biến thành tang thi, nếu trong bụng là thai chết thì thôi, đằng này lại là tang thi, mà còn là cấp 3.
Chưa ra đời mà đã có cấp bậc cao như vậy, chờ nó ra ngoài thì còn ra thể thống gì?
Ý nghĩ vừa dứt, không đợi Tiểu Bạch ra tay, bụng con tang thi mang thai bắt đầu nhúc nhích.
Bàn tay nhỏ có móng vuốt màu xám sắc bén đột nhiên xé toạc da thịt, chỉ trong vài hơi thở đã chui ra từ bên trong.
Nhưng Tiểu Bạch là mèo.
Khi nó sắp hoàn toàn rời khỏi bụng con tang thi mang thai, Tiểu Bạch một móng ấn lên bụng nó.
