Chương 100: Tang Thi Cấp Cao Xuất Hiện
Tường của tòa nhà có nhiều chỗ hư hại ở mức độ khác nhau, có vẻ không lâu trước đây vừa trải qua một trận chiến ác liệt.
Cát vàng phủ kín con đường nhựa vốn có, nơi đây trông càng hoang vu và tĩnh lặng, chỉ có gió thỉnh thoảng thổi qua.
Cả đội thận trọng tiến về phía tòa nhà, Tống Khải trước khi đến đã nói với họ rằng con tang thi cấp cao này hầu như ban ngày đều ở trong tòa nhà.
Vừa bước vào bên trong tòa nhà, mặt đất đầy mảnh thủy tinh vỡ, mọi người đều cẩn thận tiến bước, cố gắng không gây ra một tiếng động nào.
Trăn Lục Trà nhìn quanh, cả tầng một ngoài những đồ vật bị hư hại ra thì không có gì khả nghi, nhưng cô vẫn cảnh giác lấy chiếc búa hồng nhỏ từ không gian ra.
Sau khi kiểm tra khắp tầng một mà không thấy bóng dáng tang thi cấp cao đâu.
Tống Khải chia năm đội nhỏ đi kiểm tra các tầng khác.
An Kỳ dẫn đội Ảnh Tức lên tầng 13, họ kiểm tra vài tầng trên cùng của tòa nhà.
Thành thật mà nói, Trăn Lục Trà đã lâu lắm rồi không leo cầu thang, nhưng cơ thể bây giờ đã được hệ thống nâng cấp, cô leo hết 13 tầng mà cũng không thấy mệt mấy.
Tòa nhà thương mại này chắc chuyên bán đồ xa xỉ, Trăn Lục Trà nhìn những chiếc túi hiệu phủ đầy bụi đủ loại trên tầng này, nhiều cái là những thương hiệu cô từng hợp tác trước khi xuyên đến đây.
Không ngờ thế giới này lại có những thương hiệu xa xỉ giống hệt thế giới ban đầu của cô, thật sự có cảm giác quen thuộc đã lâu không gặp.
Hứa Đồng đứng sau Trăn Lục Trà thấy cô nhìn chăm chăm vào những chiếc túi trong tủ kính, liền trêu chọc: “Chị Trăn, dù sao giờ mấy cái túi này cũng chẳng ai cần nữa, chị thích thì lấy vài cái đi, he he he.”
Cô nghe Hứa Đồng nói vậy thì bất lực cười: “Mấy thứ này giờ chẳng còn tác dụng gì, lấy về cũng chỉ chiếm chỗ.”
Hơn nữa cô cũng không phải người thích sưu tầm túi xách, so với túi xách thì cô thích không gian của mình chất đầy đồ ăn thức uống và đồ dùng hơn, như vậy mới thật sự là cảm giác an toàn tràn đầy!
Mấy người lục soát tầng này, nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy gì ngoài túi xách, nên họ lại đi lên tầng 14.
Vừa lên đến tầng 14, họ đã ngửi thấy một mùi thối rữa nồng nặc, Tạ Lam An đi đầu, từ từ đẩy cánh cửa lối thoát hiểm.
Trong hành lang hiện ra là một lớp chất nhầy trong suốt phủ đầy, chính thứ này tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.
Trăn Lục Trà đến thế giới tận thế này cũng chưa lâu, nhưng mùi hôi đến mức khiến cô muốn nôn thế này thì đúng là chưa từng ngửi thấy.
Nhìn chất nhầy khắp sàn, thị giác của cô cũng bị ảnh hưởng kha khá.
Đúng là rừng rậm thì chim gì cũng có, tang thi gì cũng tồn tại.
Họ tiếp tục lục soát tầng 14, nhưng cẩn thận hơn trước rất nhiều.
Giày đạp lên lớp chất nhầy dính dớp, khi nhấc chân lên còn có thể kéo ra những sợi tơ mảnh, Trăn Lục Trà cẩn thận bước từng bước, sợ mình gây ra tiếng động nào đó sẽ thu hút con tang thi cấp cao kia.
Mặc dù bọn họ đến đây chính là để tìm con tang thi cấp cao đó, nhưng quyền chủ động phải nắm trong tay họ, không thể để con tang thi đó tìm đến bọn họ trước.
Họ men theo dấu vết chất nhầy đi đến trước cửa một phòng thử đồ.
Cửa phòng thử đồ khép hờ, không đóng hẳn, Trăn Lục Trà nhìn thấy liền tiến lên định dùng búa của mình để hất cửa ra, nhưng Tạ Lam An lại không để cô làm vậy, anh chắn trước mặt Trăn Lục Trà, dùng ánh mắt ra hiệu để anh làm.
Trăn Lục Trà dừng bước, vì cô biết mình không thể cãi lại Tạ Lam An.
Tạ Lam An đến trước cửa phòng thử đồ, đưa tay nhẹ nhàng mở cửa.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, một con thằn lằn khổng lồ dài hai mét lao ra, nhanh chóng tấn công Tạ Lam An.
Dù đã có tâm lý chuẩn bị, nhưng Trăn Lục Trà vẫn giật mình vì đòn tấn công bất ngờ: “Tạ Lam An, cẩn thận!”
Tạ Lam An đã sớm chuẩn bị tâm lý, chỉ một cú nghiêng người đã né được đòn tấn công của con thằn lằn biến dị.
Con thằn lằn biến dị thấy mình không tấn công lén được Tạ Lam An, liền nhanh chóng chuyển hướng tấn công người khác.
Nó cuộn chiếc lưỡi dày và to quất về phía An Kỳ đang đứng gần nhất, An Kỳ thấy vậy lập tức dùng dị năng điều khiển cát bao phủ cơ thể mình để phòng thủ, còn con thằn lằn biến dị thì ăn nguyên một miệng cát.
Hứa Đồng lúc này từ tay phóng ra những dây leo độc, dây leo linh hoạt quấn chặt lấy cơ thể con thằn lằn biến dị, Đường Nguyệt thì nhanh chóng thi triển dị năng hỏa hệ lên người nó, một đám lửa lớn bao trùm lấy cơ thể nó.
Con thằn lằn biến dị bị dây leo trói chặt không giãy ra được, chỉ đành để mặc cho lửa cháy trên người, phát ra những tiếng gào thét thảm thiết chói tai.
Thấy vậy, Trăn Lục Trà cầm chiếc búa hồng nhỏ của mình đập thẳng vào đầu con thằn lằn biến dị.
Câm miệng đi!
Khoảnh khắc chiếc búa giáng xuống đầu nó, tiếng giãy giụa và gào thét của con thằn lằn biến dị đột nhiên im bặt, cái đuôi vốn đang lắc lư dữ dội cũng rũ xuống đất, bất động.
Xong!
Trăn Lục Trà dùng chân đá đá con thằn lằn biến dị nằm dưới đất, xác nhận nó đã chết hẳn rồi mới lấy con dao nhỏ mang theo bên mình ra, chuẩn bị cạy đầu nó để lấy hạch năng lượng bên trong.
Đúng lúc này, ở phía bên kia hành lang đột nhiên xuất hiện một bóng người lao về phía Trăn Lục Trà, không hề có dấu hiệu báo trước, khiến tất cả mọi người đều không kịp phản ứng, ngay cả Trăn Lục Trà cũng không hề nhận ra nó.
Còn Tạ Lam An, người luôn chú ý đến tình hình bên phía Trăn Lục Trà, đã phản ứng ngay lập tức, một bước lướt tới chắn trước mặt cô.
Anh cầm hai thanh loan đao chắn trước người, móng vuốt của con tang thi đó chỉ kịp cào lên ngực Tạ Lam An.
Máu từ cơ thể Tạ Lam An thấm ra, ánh mắt con tang thi cũng ánh lên vẻ hưng phấn.
Lúc này những người khác mới phản ứng lại, Trăn Lục Trà nhìn Tạ Lam An đang chắn trước mặt mình, cũng biết anh vừa đỡ giúp cô một đòn.
Lúc này Trăn Lục Trà đứng sau lưng anh, không nhìn thấy vết thương trên người Tạ Lam An, trong mắt cô là sự lo lắng tràn đầy, nhưng cô cũng biết bây giờ không phải lúc để lo lắng, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhìn về phía con tang thi đang tấn công mình phía trước.
Con tang thi đó trên người chi chít những mụn mủ to nhỏ, nhìn cực kỳ khó chịu, đôi mắt trắng đục ánh lên một sự hưng phấn mà cô không hiểu nổi.
Trăn Lục Trà siết chặt chiếc búa trong tay, bước ra từ sau lưng Tạ Lam An, đứng sóng vai cùng anh.
Cả hai cùng lúc lao về phía con tang thi, những người khác thi triển dị năng chuẩn bị khống chế nó, không ngờ con tang thi này động tác rất nhanh, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với con thằn lằn biến dị chậm chạp lúc nãy.
Nó mấy bước nhảy vọt, dễ dàng né tránh dị năng của những người khác.
Tạ Lam An tay cầm loan đao, phủ thêm dị năng lôi điện của mình lên lưỡi đao, còn Trăn Lục Trà thì cầm búa hồng chặn đường con tang thi.
So với những người khác, tốc độ của Trăn Lục Trà sau khi được hệ thống nâng cấp rõ ràng là nhanh hơn hẳn, ngay cả con tang thi này cũng không né kịp, chỉ đành cứng rắn chịu đòn tấn công của cô.
Tạ Lam An thì nhân lúc con tang thi né tránh đòn tấn công của Trăn Lục Trà, dùng loan đao phủ lôi điện chém mạnh vào đầu nó, nhưng con tang thi này phát hiện ra ý đồ của anh, nó giơ cánh tay lên đỡ lấy đòn chém đó.
