Chương 13: Chiếc búa "nhỏ" màu hồng
Trên đường, hai chiếc xe đang phóng nhanh.
Thỉnh thoảng vài con zombie từ ven đường lao ra, nhào về phía xe.
Nhưng đều bị hất văng không thương tiếc.
Nhìn những con zombie vẽ nên những đường cong duyên dáng trên bầu trời,
Trăn Lục Trà thầm đếm trong đầu.
Đã là con thứ hai mươi rồi.
Ôi, mấy con zombie này đúng là thiếu não mà còn ngộ nghĩnh nữa chứ.
Từ sáng họ đã lên đường, giờ cũng đã chạy được bốn năm tiếng rồi.
Chán thật đấy.
Trăn Lục Trà không tự chủ được khẽ ngân nga một bài hát.
Viên Hoành Sơn ngồi sau nghe thấy, hỏi: "Ồ, Tiểu Lục, cháu còn biết hát à?"
Trăn Lục Trà nhất thời miệng nhanh hơn não: "Dạ, trước đây cháu từng là idol, nên..."
Biết chút ít.
Lời còn chưa dứt, Trăn Lục Trà chợt nhận ra.
Cô lỡ miệng rồi!
Trong đầu liền muốn thốt ra một tràng chửi thề.
Sao cô lại nói ra thân phận trước khi xuyên đến đây chứ!
Cảm giác như cả người đông cứng lại.
May mà Viên Hoành Sơn không phải dân lướt net chính hiệu.
Ông ngơ ngác: "A... Idol?"
Trăn Lục Trà vội vàng chữa cháy: "Không có gì, không có gì đâu ạ."
Kèm theo một nụ cười gượng gạo lịch sự nhưng không kém phần ngượng ngùng.
Giờ cô mới thấy mình mới là kẻ thiếu não.
Trăn Lục Trà lại lén liếc nhìn Tạ Lam An đang lái xe.
Anh ta tập trung cao độ, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi việc cô và chú Viên nói chuyện.
Trăn Lục Trà thầm giơ ngón cái trong lòng.
Đúng là một tài xế chấp hành luật giao thông gương mẫu.
Like.
Chủ yếu là Trăn Lục Trà cảm thấy Tạ Lam An quá tinh ranh.
Dù cô và anh ta mới tiếp xúc rất ít.
Nhưng cô luôn cảm thấy, chỉ cần để tên tinh ranh này biết được chút gì đó bất thường của mình, e là cô sẽ lộ.
Vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Trăn Lục Trà không biết rằng, Tạ Lam An chỉ chú ý đến bài hát cô khẽ ngân nga.
Giai điệu vui tươi, trong trẻo và dễ nghe.
Một lúc sau, Trăn Lục Trà quá chán, liền gọi hệ thống trong đầu.
[Tèo nhỏ, có đó không, có đó không.]
[Tôi đây, ký chủ, có chuyện gì không?]
[Không có gì.]
[Vậy ngài gọi tôi làm gì?]
[Sao, không có việc thì không thể tán gẫu à?]
[...]
Hệ thống tự nhủ mình là một hệ thống có giáo dục, không chấp với cái ký chủ thiếu não.
[Tèo nhỏ, nếu tôi bị người khác phát hiện không phải người thế giới này thì sao?]
[Theo quy định của cấp trên, ngài sẽ bị xóa sổ. Tất nhiên, chúng tôi sẽ không cho ngài bất kỳ cơ hội nào để tiết lộ thân phận của mình cho người khác.]
[Vậy nếu có người phát hiện thế giới này không có thật, mà thực chất là một thế giới tiểu thuyết thì sao?]
[Ký chủ, về lý thuyết, chỉ cần ngài không nói cho người khác, thì không ai biết đây là một thế giới tiểu thuyết. Dù có biết, chúng tôi cũng sẽ xóa ký ức của người đó và khởi động lại thế giới này.]
Khởi động lại thế giới...
Nói nghe dễ thật đấy.
Nhưng đây thực sự chỉ là một thế giới tiểu thuyết sao?
Rõ ràng con người ở đây đều có máu có thịt.
Chẳng khác gì thế giới thực tại, phải không?
Có lẽ thế giới trước đây cô sống cũng là một cuốn tiểu thuyết.
Chỉ là nhân vật chính đang diễn một câu chuyện tình cảm bi ai ở nơi cô không nhìn thấy.
Trăn Lục Trà không khỏi thả hồn bay bổng.
Đại Boss độc tài yêu tôi, văn học vịt con, bế con bỏ trốn...
Nghĩ thế này, cũng khá thú vị, he he he.
Sau khi tưởng tượng một hồi, Trăn Lục Trà nhớ ra hai ngày nay cô lại tích được chút Điểm Trà Xanh.
[Tèo nhỏ, giờ tôi có bao nhiêu Điểm Trà Xanh rồi?]
[Ký chủ, Điểm Trà Xanh của ngài hiện tại là 210.]
[Vậy để không gian của tôi lên cấp ba cần bao nhiêu?]
[Tám trăm nhé, cưng à.]
[Cái gì?! Tám trăm! Sao ngươi không đi cướp luôn đi!]
[Về lý thuyết thì cũng có thể, cưng à~ Nhưng chúng tôi vẫn có phẩm chất lắm.]
[Vậy tôi cảm ơn ngài nhiều lắm luôn đấy.]
[Không cần khách sáo đâu, ký chủ.]
...
[Tôi vẫn nên rút hộp mù đi, cho tôi hai mươi lượt!!]
[Được thôi.]
Nhìn màn hình LCD lơ lửng trong đầu,
Trăn Lục Trà thành tâm cầu nguyện, hai tay chắp lại.
Thần may mắn ơi, xin ngài hãy phù hộ.
Thương xót cho đứa nhỏ này, cho con một truyền thuyết vàng đi!!
Nhưng rõ ràng, lần này thần may mắn không đứng về phía Trăn Lục Trà.
Nhìn quanh, một màu xanh.
Xanh đến mức khiến Trăn Lục Trà hoảng hốt.
Kẻ ngốc cuối cùng lại chính là mình, vận xui thế này cũng hiếm có ai bì kịp.
Trăn Lục Trà chỉ đành ngậm ngùi mở hộp mù.
Điểm kỹ năng +1
Điểm kỹ năng +1
Điểm kỹ năng +2
...
Sao toàn điểm kỹ năng thế này!?
Ai có thể nói cho cô biết điểm kỹ năng là cái gì không!!
Đây có phải là lừa dối người tiêu dùng không!!!
[Hệ thống, ngươi mau cút ra đây!]
[Tôi đây, ký chủ.]
[Điểm kỹ năng là cái gì? Sao hộp mù ta mở ra toàn thứ này!]
[Ký chủ, điểm kỹ năng dùng để nâng cấp thân thể của ngài, bao gồm: tốc độ, sức mạnh, thể lực, phòng thủ, ngũ giác, nhan sắc.]
[Còn có thể chơi vậy sao? Nhưng sao lại có cả lựa chọn nhan sắc ở trong đó?]
[Ký chủ, nhan sắc cũng có thể giết người mà, phải không?]
[... Vậy thì tôi đành phải công nhận thôi.]
Dù sao kiếp trước cô cũng dựa vào nhan sắc để "giết" khắp giới giải trí.
[Mời ký chủ tự thao tác trên màn hình LCD.]
Màn hình LCD trong đầu Trăn Lục Trà tự động hiện ra các chỉ số của cơ thể cô.
Tốc độ: 0
Sức mạnh: 0
Thể lực: 0
Phòng thủ: 0
Ngũ giác: 0
Nhan sắc: 96
Quả nhiên, chỉ có nhan sắc là dùng được sao...
Trăn Lục Trà cân nhắc kỹ lưỡng.
Cô thêm 10 điểm vào sức mạnh, 10 điểm vào tốc độ, 3 điểm vào thể lực, 3 điểm vào phòng thủ.
Dù sao trong thời mạt thế, mạng sống của cô là quan trọng nhất.
Không gì có thể ngăn cản cô sống sót!
[Ký chủ, chúng tôi có tặng thêm cho ngài một hộp mù vũ khí màu lam, hy vọng ngài thích~]
Hệ thống có lẽ cũng không ngờ vận xui của Trăn Lục Trà lại tệ đến vậy, hai mươi hộp đều là hộp xanh cấp thấp nhất, nên lại tặng thêm một hộp mù tốt hơn.
Trăn Lục Trà: Cảm ơn ngươi, được an ủi đấy~ (cười gượng)
Nhưng Trăn Lục Trà vẫn hy vọng hộp mù vũ khí này có thể mở ra một vũ khí vừa hợp với khí chất của cô, vừa đủ sát thương.
Cô mang theo tâm trạng mong đợi mở hộp mù.
...
...
...
Hệ thống, ngươi tốt nhất là có chuyện gì đó!
Sao lại là một cái búa lớn thế này!
Lại còn màu hồng nữa chứ!
Trăn Lục Trà chỉ có thể nói: Hợp pháp nhưng có bệnh.
Cô lại nhìn kỹ cây búa sắt màu hồng này.
Nhìn lần đầu thấy kỳ lạ.
Nhìn kỹ vẫn thấy kỳ lạ.
Cây búa sắt dài khoảng một mét, đầu búa to bằng hai cái đầu người.
Nhưng dùng để đập zombie chắc là khá tiện.
Nghĩ vậy, có vẻ cũng không đến nỗi tệ~
Trăn Lục Trà lập tức vui vẻ cất cây búa sắt "nhỏ" màu hồng vào không gian của mình.
