Chương 15: Mèo Ba Tư Hoang Dã
Trăn Lục Trà cầm chìa khóa rời khỏi cửa hàng.
Trong lòng thầm mừng vì bọn họ đã không mở cốp sau của chiếc xe địa hình.
Nhìn cốp xe trống rỗng, Trăn Lục Trà chất vào đó kha khá đồ ăn thức uống từ không gian của mình.
Sau đó lại từ trong không gian lôi ra một chiếc ba lô màu đen.
Nhớ lại lời Hứa Đồng lúc nãy, cô tìm trong không gian và phát hiện một đống lẩu tự sôi đã mua trước đó.
Nhét thêm vài chai nước tinh khiết, Trăn Lục Trà ôm một bọc đầy đồ ăn ngon quay lại cửa hàng.
Nhìn thấy mấy hộp lẩu tự sôi trong lòng Trăn Lục Trà, mắt Hứa Đồng lập tức sáng rực.
Vừa đón lấy hộp lẩu từ tay Trăn Lục Trà vừa hỏi: “Cô lấy những thứ này ở đâu thế?”
Trăn Lục Trà chia cho mỗi người một hộp lẩu tự sôi.
Nghe Hứa Đồng hỏi, cô đáp: “Trong cốp xe, trước đó tôi đã chất tất cả vật tư có thể dùng trong nhà lên xe, trên xe vẫn còn kha khá.”
Hứa Đồng nghe xong, lập tức nhận chị: “Chị Trăn, từ nay chị là chị duy nhất của tôi, xin nhận em một lạy.”
Đường Nguyệt cầm hộp lẩu trong tay, trong lòng hơi nghi hoặc.
Rõ ràng cô không thấy Trăn Lục Trà đi chất vật tư, chẳng lẽ là đêm đó cô ta thừa lúc mọi người ngủ say rồi để vào sao?
Nhưng Đường Nguyệt cũng không nghĩ nhiều, nhận lấy chai nước khoáng mà Trăn Lục Trà đưa tiếp.
Hàn Diễm vừa thưởng thức lẩu, vừa tạm thời tha thứ cho Trăn Lục Trà vì tội suốt ngày “chiếm giữ” vợ tương lai của mình.
Trăn Lục Trà lại nói với chú Viên: “Chú Viên, chú cứ yên tâm ăn đi, không cần lo lắng về vật tư nữa, trên xe vẫn còn nhiều lắm.”
Chú Viên mỉm cười nhìn cô, trong lòng thiện cảm với Trăn Lục Trà lại tăng thêm vài phần: “Được, được, đúng là Tiểu Lục của chúng ta.”
Tạ Lam An bên cạnh vừa gặm xong miếng bánh quy nén, vỗ tay cho sạch vụn bánh rồi nhận lấy hộp lẩu và nước từ Trăn Lục Trà.
Đôi môi mỏng khẽ mở: “Cảm ơn.”
Sau đó lại tiếp tục ăn uống.
Trăn Lục Trà thầm cười trong lòng, đúng là đội trưởng có sức chiến đấu Max của cô, ngay cả ăn cơm cũng thanh lịch hơn người khác.
Nhìn dáng vẻ Tạ Lam An cúi đầu ăn uống, Trăn Lục Trà không hiểu sao lại chợt nghĩ đến chú chó Golden.
Mái tóc xù mềm mại, trông thật sự rất muốn sờ!
Nhưng cô vẫn chưa đủ gan đến mức đó.
Thời gian sau đó, mấy người đều cắm đầu ăn uống.
Hứa Đồng là người ăn xong đầu tiên, nhìn chiếc búa sắt màu hồng đứng cạnh Trăn Lục Trà, tò mò hỏi: “Chị Trăn, chị tìm đâu ra cái… búa… hợp với khí chất của chị thế?”
Trăn Lục Trà dừng động tác ăn.
Từ đâu ra?
Từ cái hệ thống khốn kiếp kia mà ra!
Nhưng cô chỉ có thể đáp: “Nhặt được.”
Và kèm theo một nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ lịch sự.
Lúc này Hàn Diễm lại không kìm được mà cười đểu: “Nồi nào vung nấy, ha ha ha ha.”
Cười cái đầu cậu ấy.
Trăn Lục Trà nở một nụ cười tà mị với Hàn Diễm.
Đã đến nước này rồi, hãy đón nhận đòn tấn công của kẻ hay làm nũng đi!
“Chị Đường Đường, anh ấy chê cái búa của em, hu hu hu~”
Đường Nguyệt lập tức dừng ăn, nhìn Hàn Diễm nói: “Ăn cơm mà cũng không chặn được miệng cậu à?”
Hàn Diễm: !!!
Anh không có, anh không phải, Trăn Lục Trà hãm hại anh!
Nhưng dưới ánh mắt tử thần của Đường Nguyệt.
Hàn Diễm chỉ có thể “hèn mọn” giải thích: “Không có, không có, tôi chỉ nói đùa thôi, cái búa của Tiểu Lục nhà chúng ta đẹp mà, ha… ha…”
Đường Nguyệt: “Ăn cơm của cậu đi.”
Hàn Diễm vội vàng cúi đầu ăn, vừa ăn vừa không quên trừng mắt nhìn Trăn Lục Trà.
【Điểm Trà Xanh +15】
Nhìn ánh mắt oán hận của anh ta.
Trăn Lục Trà vui vẻ, cứ đà này, cô dựa vào số điểm trà xanh kiếm được từ Hàn Diễm là có thể tung hoành thế giới này.
Ha ha ha ha ha.
Ngửa mặt cười dài.jpg
Trăn Lục Trà nghĩ vậy rồi ném cho Hàn Diễm một ánh mắt vừa ngại ngùng vừa hơi biết ơn.
Tóm lại là rất chi là trà xanh.
Hàn Diễm nhìn thấy ánh mắt đó của cô, tức đến mức không dám nói gì, tay cầm đũa cũng bắt đầu run.
Trăn Lục Trà, tôi hận cô, mối thù này không đội trời chung!!!
【Điểm Trà Xanh +20】
Không biết từ lúc nào Tạ Lam An đã ăn xong, cũng nhìn thấy ánh mắt trà xanh của Trăn Lục Trà.
Nhưng tâm trạng của anh lại hoàn toàn trái ngược với Hàn Diễm.
Trong mắt Tạ Lam An dường như có những gợn sóng ngầm.
Nhìn Trăn Lục Trà như nhìn một con mèo hoang đang nghịch ngợm.
Thầm nghĩ trong lòng:
Mèo Ba Tư hoang dã.
Đúng là thú vị thật.
Ăn xong, mọi người thay phiên nhau trực đêm và nghỉ ngơi một đêm.
Sáng hôm sau, mọi người ăn qua loa vài miếng rồi lại tiếp tục lên đường.
Tối qua Trăn Lục Trà đã nhét kha khá đồ ăn vặt vào chiếc ba lô đen của mình.
Như vậy thì trên đường ngắm xác zombie bị xe đâm bay cũng không đến nỗi quá nhàm chán.
Vừa ăn vừa ngắm.
Sướng thật đấy!
Hôm nay Trăn Lục Trà vẫn ngồi trên xe bọc thép.
Nhưng lần này người lái xe là chú Viên.
Vì hôm qua Tạ Lam An đã lái xe cả ngày, và đêm qua anh cũng là người thức trực nhiều nhất.
Dù sao thì dù có là người sắt đá đến đâu cũng sẽ mệt.
Trăn Lục Trà tưởng Tạ Lam An sẽ ngồi ghế phụ lái, nên không nghĩ ngợi gì mà ngồi luôn xuống hàng ghế sau.
Kết quả là mông chưa kịp ngồi nóng, Tạ Lam An đã mở cửa sau và ngồi vào.
Trăn Lục Trà hơi ngạc nhiên nhìn anh.
Tạ Lam An không ngoài dự đoán lại cảm nhận được ánh mắt của cô.
Anh quay đầu về phía chủ nhân của ánh mắt.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Tạ Lam An nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Trăn Lục Trà.
Hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
Trăn Lục Trà lắc đầu: “Không có gì, không có gì, tôi tưởng đội trưởng sẽ ngồi ghế phụ lái.”
Tạ Lam An không trả lời, dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Còn Trăn Lục Trà không hiểu sao, nhìn dáng vẻ lười biếng nhắm mắt của anh.
Dường như anh đã trả lời cô: “Liên quan gì đến cô, tôi muốn ngồi đâu thì ngồi.”
…
Thôi được.
Đội trưởng đại nhân, anh làm gì cũng đúng.
Ai bảo cô muốn ôm đùi Tạ Lam An làm gì.
Đùi tự mình chọn, có quỳ cũng phải ôm đến hết truyện.
Hu hu hu~
Trăn Lục Trà nhớ lại tình tiết trong tiểu thuyết.
Chắc là nữ chính đã gặp nam chính và bắt đầu lên đường đến Căn cứ Hy Vọng rồi nhỉ.
Chậc chậc chậc, mình trêu không nổi thì tránh vẫn hơn.
Nhớ lại trong tiểu thuyết, nguyên thân bị ném vào đống zombie bị cắn xé, cuối cùng ngay cả mảnh xương cũng không còn.
Trăn Lục Trà lại rùng mình.
Đáng sợ, thật sự quá đáng sợ.
Cô không thể rơi vào kết cục này được!
Trăn Lục Trà nhìn “cái đùi” đang nhắm mắt dưỡng thần.
Thầm hạ quyết tâm, nhất định phải đi theo bước chân của tổ chức, tuyệt đối không được tụt lại phía sau!
Chiếc xe chạy trên đường cao tốc.
Chú Viên ở phía trước chăm chú lái xe.
Trăn Lục Trà ngồi hàng ghế sau tiếp tục công việc của ngày hôm qua, đếm xác zombie bị xe đâm bay.
Tạ Lam An vẫn nhắm mắt dưỡng thần.
Cuối cùng, Trăn Lục Trà không kìm được tay mình, đưa về phía chiếc ba lô đựng đồ ăn vặt.
Trăn Lục Trà hỏi chú Viên đang lái xe trước: “Chú Viên, chú có ăn đồ ăn vặt không?”
Chú Viên: “Chú đang lái xe, không ăn đâu, cháu ăn đi.”
Trăn Lục Trà lại nhìn người nào đó vẫn đang nhắm mắt dưỡng thần.
Emmm, cô vẫn không nên làm phiền anh ấy, mà chắc đội trưởng cũng không thích mấy thứ này.
Cô cứ tự mình thưởng thức thôi.
Suy đi tính lại, Trăn Lục Trà xé túi cổ gà, vui vẻ gặm.
Ngon quá, đúng là món cổ gà yêu thích của cô!
Ô ô, hạnh phúc quá.
