Chương 19: Lưu Tam tiến công
Nụ cười của Tạ Lam An chỉ duy trì được vài giây.
Hàn Diễm còn tưởng vừa rồi mình bị ảo giác.
Tạ Lam An thản nhiên nhìn mưa ngoài cửa sổ, nói: “Mưa này có vấn đề.”
Hàn Diễm khó hiểu: “Mưa thì có vấn đề gì?”
Nói rồi cũng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mưa ngoài trời vẫn rất to.
Từ sáng đến chiều tối, không có dấu hiệu tạnh.
Hàn Diễm nheo mắt nhìn kỹ.
Mưa này không ổn!
Vừa rồi anh còn chưa phát hiện ra, mưa này hóa ra có màu đỏ như máu.
So với lúc sáng chỉ lấm tấm vài giọt máu, thì lúc này mưa giống như máu hơn.
Máu từ trên trời chảy xuống.
Nhìn mà thấy rợn người.
Hàn Diễm nổi da gà: “Sao mưa lại thành ra thế này!”
Hứa Đồng và chú Viên cũng nhìn mưa ngoài cửa sổ, cau mày.
Đúng lúc không khí đang căng thẳng.
Trăn Lục Trà thay quần áo sạch sẽ xong thì cùng Đường Nguyệt bước vào.
“Mọi người đang nhìn gì thế!” Trăn Lục Trà hỏi.
Nghe giọng vui vẻ của cô, bầu không khí như ấm lên hẳn.
“Đường Nguyệt, chị Trăn, cuối cùng hai người cũng đến, tôi đã pha mì sẵn rồi, ăn nhanh đi.” Hứa Đồng bưng hai bát mì vừa pha đến trước mặt hai người.
Chú Viên cũng cười bảo họ ăn nhanh.
Đường Nguyệt: “Mọi người ăn xong rồi à?”
Hứa Đồng: “Bọn tôi ăn rồi, hai người ăn nhanh đi.”
Trăn Lục Trà bưng bát lên húp sùm sụp.
“Đúng là trời mưa thì ăn mì là nhất!”
Trăn Lục Trà cảm thán.
“Mà nãy giờ mọi người nhìn gì thế? Là mưa ngoài kia à?”
Hàn Diễm thấy Trăn Lục Trà vừa ăn vừa nói liến thoắng không ngừng.
Nhớ lại lời Đường Nguyệt nói lần trước.
Miệng nhanh hơn não, anh buột miệng: “Ăn nhanh đi, ăn cơm mà cũng không bịt được mồm.”
Trăn Lục Trà nghe xong lập tức quay sang Đường Nguyệt “ưm ưm ưm”.
Đường Nguyệt nhận được tín hiệu “ưm ưm ưm” của cô, liền lườm Hàn Diễm một cái như dao.
Hàn Diễm: ... Mẹ kiếp.
Trăn Lục Trà đúng là khắc tinh của anh mà!
【Điểm Trà Xanh +15】
Trăn Lục Trà quả nhiên lại nghe thấy tiếng báo điểm.
Ôi, sướng thật!
Tạ Lam An lặng lẽ xem hết màn đùa giỡn của bọn họ.
Đợi hai người ăn xong, anh nói với mọi người: “Tối nay mọi người cẩn thận một chút.”
--------------
Một bên khác, trưởng làng đang ở nhà chăm sóc đứa con trai đang hôn mê là Lưu Nhị.
Đúng vậy, Lưu Nhị vẫn còn hôn mê.
Từ khi bị Trăn Lục Trà một búa đánh gục, cậu ta chưa tỉnh lại.
Thậm chí còn bắt đầu sốt.
Trưởng làng ngồi bên giường, không ngừng dùng khăn nóng lau người cho cậu.
Chiều nay ông vốn định đi tìm Trăn Lục Trà tính sổ.
Nhưng không ngờ đám đàn em trước đó đi theo nhà ông đều không dám đi.
Nên trưởng làng định đợi Lưu Nhị tỉnh lại, rồi cùng nhau đi tìm người xử lý Trăn Lục Trà.
Nhưng không ngờ, đã mấy tiếng trôi qua, Lưu Nhị vẫn chưa tỉnh.
Mà thằng con út Lưu Tam ở nhà phụ hôm nay không hiểu sao lại kích động lạ thường.
Rõ ràng sáng nay ông mới cho Lưu Tam ăn “cơm”.
Trước đây cứ cho ăn xong, Lưu Tam sẽ yên tĩnh vài ngày.
Chẳng lẽ vì hôm nay trời mưa?
Trưởng làng không nghĩ ngợi nhiều, chuyên tâm chăm sóc Lưu Nhị đang hôn mê.
Còn lúc này, Lưu Tam trong nhà phụ đang gào thét ầm ĩ, cố giãy giụa thoát khỏi xiềng xích.
Sợi xích này vốn dùng để buộc con chó to nhất làng.
Giờ lại đang buộc đứa con trai biến dị của trưởng làng.
Lưu Tam vì thời gian qua được trưởng làng cho ăn không ngừng, cả người trở nên phù nề.
Dưới đất có rất nhiều vết máu khô và tay chân đứt lìa, kể về nỗi đau đớn của những người đã chết.
Phần vòng cổ của sợi xích đang quấn quanh cổ Lưu Tam.
Nhưng chiếc vòng đã ăn sâu vào cổ nó, lớp thịt xám xanh chồng chất từ cổ trở xuống.
Đã không còn nhìn ra hình dáng con người của Lưu Tam trước kia nữa.
Đầu kia của sợi xích được buộc chặt vào cây cột chính của nhà phụ.
Muốn kéo đứt cũng không dễ.
Nhưng mái nhà phụ vì lâu năm không sửa chữa nên bị dột.
Mưa máu không ngừng tạt vào người Lưu Tam.
Thân thể Lưu Tam dưới mưa máu ngày càng phình to, sức lực cũng như lớn hơn.
Lưu Tam không ngừng giãy giụa.
Cuối cùng, ngay cả cây cột chính của nhà phụ cũng không chịu nổi nữa.
“Ầm” một tiếng, nhà phụ sụp đổ, Lưu Tam cũng thoát ra.
Trưởng làng đang chăm sóc Lưu Nhị nghe thấy tiếng động lớn từ phía nhà phụ.
Vừa định ra xem tình hình thế nào.
Một bóng dáng khổng lồ đã húc tung cửa phòng.
Ông định thần nhìn lại.
Là con trai út của ông.
Lưu Tam.
Lúc còn là người, Lưu Tam thân hình gầy gò, thế mà sau khi biến thành zombie lại được trưởng làng nuôi thành ra to béo thế này.
Nhưng bây giờ trưởng làng sắp thành mồi cho con trai ông rồi.
Trưởng làng nhìn Lưu Tam lùi dần, chân run cầm cập.
Nhìn kỹ còn có thể thấy chất lỏng không rõ là gì dưới háng ông.
Ông run rẩy nói với Lưu Tam: “Con à, tao là ba mày đây mà, mấy hôm nay tao cho mày ăn đầy đủ, không để mày đói, mày...”
Trưởng làng chưa nói hết câu, đã bị bàn tay chảy máu mủ của Lưu Tam túm lấy nhét vào miệng.
Răng rắc mấy tiếng là không còn gì.
Nhưng Lưu Tam vẫn chưa dừng lại.
Nhìn thấy Lưu Nhị đang hôn mê trên giường, nó túm lấy nhét vào miệng.
Lại thêm vài tiếng là hết.
Lưu Nhị tội nghiệp, vốn dĩ sốt hôn mê tỉnh lại có thể có được dị năng, miễn cưỡng sống sót trong thế giới tận thế này.
Thế mà trong lúc ngủ say đã bị chính em trai mình ăn sạch.
Đúng là máu mủ ruột rà mà.
Một nhà thì phải ở bên nhau trọn vẹn.
Đám đàn em của Lưu Nhị ở bên cạnh cũng nghe thấy động tĩnh từ nhà trưởng làng.
Chạy sang xem, thấy Lưu Tam to như một quả núi.
Mấy người sợ đến mức lăn lộn bỏ chạy.
Trong làng bắt đầu có nhà xuất hiện biến dị.
Có người đang sốt cao hôn mê bất tỉnh.
Có người bắt đầu nôn ra máu không ngừng, toàn thân co giật, một lúc sau nằm im trên đất.
Mở mắt lại đã biến thành zombie.
Ngôi làng vốn yên tĩnh, không ngừng vang lên tiếng thét chói tai và tiếng gầm gừ.
Phía Trăn Lục Trà đương nhiên cũng nghe thấy động tĩnh bên ngoài.
Mà bên chỗ bọn họ, Hàn Diễm, chú Viên, Hứa Đồng và Tạ Lam An cũng bắt đầu sốt, dần dần hôn mê.
Hàn Diễm còn chưa hiểu chuyện gì, cả người đã nóng như lửa đốt, mắt cũng sắp không chịu nổi mà muốn nhắm lại.
Anh sắp chết rồi sao?
“Đường Nguyệt, Đường Nguyệt.”
Anh cố gắng gọi Đường Nguyệt.
Đường Nguyệt cũng phát hiện mấy người không ổn.
Vội vàng chạy đến bên Hàn Diễm.
Hàn Diễm nắm tay Đường Nguyệt, giọng yếu ớt: “Chắc tôi không qua khỏi được rồi, Đường Nguyệt... thật ra... tôi thích cô... thích từ rất lâu rồi, cô phải sống thật tốt.”
Nói xong liền hôn mê.
Chỉ để lại Đường Nguyệt đứng ngẩn người.
...
Anh ta nói cái gì vậy?
Chỉ bị sốt thôi mà, sao lại không qua khỏi được.
Trăn Lục Trà nghe xong lời Hàn Diễm nói.
Buồn cười gần chết.
Đúng là nên thu âm lại cho anh ta, ha ha ha ha, cười chết mất, tưởng mình đang đóng phim truyền hình chắc.
Hứa Đồng và chú Viên cũng lần lượt hôn mê.
Chỉ còn lại Tạ Lam An mặt đỏ bừng.
