Chương 33: Lẩu ngon tuyệt
Đường Nguyệt dùng bộ đàm báo cho những người khác lên tầng hai.
Lúc nãy Trăn Lục Trà đã dùng Chìa khóa vạn năng mở ba cánh cửa trên tầng hai.
Với lại cô sợ sau khi mình đi, cửa sẽ vô tình đóng lại, nên đã chu đáo lấy mấy viên gạch từ trong không gian ra chèn cửa.
Đừng hỏi vì sao trong không gian lại có gạch, hỏi thì là do chị Trăn thích xây tường.
Đường Nguyệt theo Trăn Lục Trà lên tầng hai trước.
Sau đó liền thấy một dãy ba cánh cửa đang mở, cùng với mấy viên gạch bên dưới.
Emmm, đúng là Trà Trà nhà mình, làm việc thật là nhanh gọn.
Trăn Lục Trà vừa nãy đã vào kiểm tra rồi, bên trong trống trơn, không có xác sống.
Tuyệt nhất là, cô phát hiện điện và bình nóng lạnh ở đây vẫn còn dùng được!
Đúng là đồ của viện nghiên cứu vẫn có khác.
Mấy người kia lên sau, mỗi người tách ra ở các phòng khác nhau để tắm rửa.
Trăn Lục Trà cảm nhận dòng nước nóng chảy trên người, chưa bao giờ nghĩ rằng được tắm nước nóng lại là một chuyện tốt đến vậy!
Mấy ngày nay cô đều dùng nước lạnh lau người, lạnh đến phát run.
Tuy bây giờ vẫn là mùa hè, nhưng ban đêm vẫn rất lạnh, dù sao cũng sắp vào thu rồi.
Không ngờ cô đã đến thế giới này được mấy ngày rồi...
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Hiếm khi tối nay có một nơi thoải mái và coi như an toàn như vậy.
Trăn Lục Trà quyết định tối nay ăn lẩu!
A! Đã lâu rồi không được ăn, cô nhớ cái vị đó quá!
Tắm xong nhanh chóng, cô liền sốt ruột đi đến phòng bếp chuẩn bị.
Khu đông lạnh trong không gian vẫn còn kha khá rau và thịt viên lẩu, thậm chí có cả một tủ đông đầy thịt cuộn.
Thịt bò, thịt cừu, thịt lợn, tất cả đều được bày ra hết.
Trăn Lục Trà thừa nhận bản thân thật sự không có sức chống cự với đồ ăn, kiếp trước vì phải lên sóng, quản lý vóc dáng rất nghiêm ngặt, có khi mấy tháng không ăn nổi một bữa thịt.
Nhưng bây giờ khác rồi, ở đây không có ông bầu hung thần ác sát, cũng không cần lên màn ảnh lớn, bây giờ cô muốn ăn thế nào thì ăn!
Ăn lẩu thì tất nhiên phải ăn lẩu uyên ương, Trăn Lục Trà đặt nồi ở giữa, đồ ăn bày kín cả bàn.
May mà bàn ăn nhà này đủ rộng, không thì cô cũng chẳng bày nổi đồ ăn.
Trăn Lục Trà cho gia vị vị cay và vị cà chua vào nồi, đổ nước khoáng vào rồi bật cái bếp điện từ vừa tìm thấy trong bếp lên đun.
Mùi thơm từ từ lan tỏa khắp phòng, hấp dẫn Tạ Lam An vừa tắm xong ở phòng bên cạnh bước sang.
Trăn Lục Trà vẫn đang bận pha nước chấm, không để ý anh đã lặng lẽ đến bên bàn ăn.
Ngay lúc cô quay lại định đi lấy bát, thì không kịp phòng bị đâm sầm vào Tạ Lam An.
Không hề nảy sinh tia lửa tình yêu gì, ngược lại suýt chút nữa làm Trăn Lục Trà bật khóc.
Trăn Lục Trà dùng tay xoa cái mũi bị va đau nhức, giọng hơi nghẹn ngào than vãn: “Đội trưởng, anh lướt tới à? Sao chẳng có tiếng động gì vậy?”
Tạ Lam An cũng không ngờ cô lại đột nhiên quay đầu, bàn tay vừa nãy theo phản xạ bảo vệ sau gáy Trăn Lục Trà liền buông xuống.
“Xin lỗi, là tôi không chú ý.” Giọng nói trầm ấm tựa như tiếng đàn dương cầm bên tai Trăn Lục Trà.
Dù đã nghe Tạ Lam An nói chuyện mấy ngày nay, nhưng cô vẫn bị giọng nói đó làm cho say mê.
Đáng ghét, dây thanh quản của người đàn ông này quá đỉnh!
Trăn Lục Trà: “Không sao không sao, cũng không đau lắm, chỉ là làm tôi giật mình thôi.”
Rồi tiếp tục chuẩn bị đồ đạc, Tạ Lam An cũng đứng sau lưng cô bắt đầu phụ giúp chuyển đồ.
Một lúc sau, mọi thứ đã chuẩn bị xong.
Trăn Lục Trà thầm cảm thán, đúng là nam nữ phối hợp làm việc nhanh thật.
Mà bên này sắp xong rồi, mấy người kia hình như vẫn chưa tắm xong.
Trăn Lục Trà và Tạ Lam An ngồi cạnh bàn ăn, trong không khí không chỉ có mùi lẩu mà còn xen lẫn một bầu không khí ngượng ngùng.
Cuối cùng Trăn Lục Trà cũng không nhịn được lên tiếng: “Đội trưởng, hay là anh đi hỏi chú Viên xem họ khi nào lên.”
Tạ Lam An: “Không cần, họ tắm xong sẽ ngửi thấy mùi mà qua thôi.”
......
Vậy nên anh cũng qua bằng cách này đúng không.
Trăn Lục Trà có chút dở khóc dở cười.
Qua làn hơi nước của nồi lẩu, cô luôn có cảm giác Tạ Lam An lúc này giống như một chú chó vàng to đang chờ được cho ăn.
Mềm mại vô cùng.
!!! Ngay khoảnh khắc ý nghĩ này xuất hiện trong đầu, Trăn Lục Trà cảm thấy chắc mình bị hơi nước làm cho mụ cả đầu rồi.
Mềm mại? Tạ Lam An?
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Chắc chắn là do cô đói quá, đói đến mức sinh ra ảo giác.
Trăn Lục Trà vội nói: “Đội trưởng, hay là chúng ta ăn trước đi, chắc họ cũng sắp lên rồi.”
Tạ Lam An: “Ừ, được.”
Ngồi ngay ngắn trả lời một cách nghiêm túc.
Trông ngoan thật đấy! Cứ như một chú chó to vậy!!!
Lúc này Tạ Lam An không hề biết rằng Trăn Lục Trà đã biến anh thành một chú chó to trong suy nghĩ của cô.
Đường Nguyệt tắm xong đi ra, liền thấy hai người đang ngồi quanh bàn ăn lẩu.
Nói thật, cô chưa bao giờ thấy đội trưởng... hiền hòa đến vậy...?
Có lẽ là do hơi nước từ nồi lẩu.
Chắc chắn là do cô nhìn nhầm!
Tạ Lam An nói không sai, vì không đóng cửa nên Hứa Đồng bọn họ ngửi thấy mùi là kéo đến.
Hàn Diễm: “Mọi người lại ăn lẩu à!” Đây là tận thế đấy nhé!
Tôn trọng tận thế một chút được không!
Mấy hôm trước vừa ăn xong đồ nướng giờ lại ăn lẩu, cuộc sống này có phải hơi thoải mái quá rồi không!
Đội trưởng sao anh cũng an nhàn theo Trăn Lục Trà vậy, trước đây ăn côn trùng không chớp mắt của anh đâu rồi?
Ngay lúc Hàn Diễm há hốc mồm, những người khác đã ngồi xuống ăn uống.
“Mọi người để lại cho tôi ít thịt với!” Hàn Diễm sốt ruột, lập tức ngồi xuống bên bàn ăn.
Cả đám người cứ thế vui vẻ ăn một bữa lẩu ngon lành.
Ăn xong, mọi người phân chia thời gian canh gác rồi đi nghỉ ngơi.
Nửa đêm, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng động lớn.
Làm Trăn Lục Trà đang ngủ ngon lành giật mình tỉnh giấc.
Cô bật dậy ngay lập tức, trên mặt vẫn còn hằn cả vết ngủ.
“Có chuyện gì thế...”
Ngồi dậy nhanh quá, khiến cô có chút mất trí nhớ tạm thời.
Còn Đường Nguyệt nghe thấy động tĩnh liền lập tức đứng dậy, kéo rèm cửa ra xem tình hình bên ngoài.
Cô cũng dụi mắt đi tới.
Sau đó liền bị sốc toàn tập.
Bên ngoài có một đội người đang cầm súng bắn xối xả vào đám xác sống đang tràn ra từ tòa nhà dân cư, thậm chí có người còn dùng dị năng.
Vì trước đó cô đã nâng ngũ cảm lên 30, nên dù bên ngoài hơi tối, cô vẫn có thể nhìn rõ.
Trong ánh lửa, xác sống dày đặc như kiến, lao về phía đội người đó.
Đội người đó dường như sắp đường cùng, năm người đứng trên nóc xe, bên dưới là lũ xác sống đang há miệng chờ đợi.
May mà chiều nay bọn họ cẩn thận, chứ với tình thế này, lũ xác sống này có thể gặm sạch sáu người bọn họ đến xương cũng chẳng còn.
Mà đám người bên ngoài này có phải bị ngáo không vậy!
Cố tình gây ra tiếng động lớn như vậy, giờ thì hay rồi, tiêu đời rồi.
Trăn Lục Trà nhìn ra ngoài, không hề nảy sinh ý nghĩ thánh mẫu lao ra cứu giúp.
Thôi xin, đây là tận thế đấy nhé!
Lòng thánh mẫu là không nên có.
Tạ Lam An bọn họ tất nhiên cũng nghe thấy động tĩnh bên đó.
