Chương 49: Gặp mặt cha mẹ?
Nhà bố mẹ Tạ Lam An cách nơi đội Ảnh Tức ở không xa.
Mấy người nhanh chóng đến nơi.
Liễu Quân thấy mọi người thì rất nhiệt tình, vẫy tay gọi họ vào bàn ăn.
Em gái Tạ Lam An cũng chạy ra đón họ.
Một cục bông nhỏ xíu lao thẳng vào lòng Tạ Lam An.
“Anh, anh ơi, em nhớ anh lắm.”
Tạ Lam An bế Tạ Hân Vinh lên.
Nhóc con nhìn thấy Trăn Lục Trà và mọi người thì ngọt ngào chào hỏi.
“Chào anh, chào chị.”
Trăn Lục Trà không ngờ em gái Tạ Lam An lại khác anh ấy hoàn toàn, là một cô bé đáng yêu như viên kẹo ngọt.
Suýt nữa thì cô bị dọa chết.
Ngồi vào bàn ăn, bố Tạ Lam An cười hiền hòa: “Mọi người đừng khách sáo, cứ coi như ở nhà mình nhé.”
Liễu Quân cũng nói thêm: “Cảm ơn mọi người đã chăm sóc Lam An nhà tôi, thằng bé từ nhỏ đã ít nói, có các đồng đội như mọi người, tôi yên tâm hơn nhiều.”
Hứa Đồng gãi đầu, ngại ngùng nói: “Thật ra bình thường đều là đội trưởng chăm sóc bọn cháu.”
Tạ Lam An ngồi cạnh Trăn Lục Trà không nói gì, cả bữa ăn đều rất im lặng.
Chỉ là phát hiện Trăn Lục Trà nhìn đĩa tôm ở xa với vẻ thèm thuồng mà không với tới, liền đưa đũa gắp mấy con rồi bắt đầu bóc vỏ.
Bóc xong thì đặt vào đĩa của cô.
Trăn Lục Trà giật mình vì hành động đột ngột của anh, vội vàng nhìn quanh xem có ai phát hiện không.
May mà mọi người đang vui vẻ trò chuyện với bố mẹ Tạ, không ai để ý đến hành động nhỏ của họ.
Trăn Lục Trà vui vẻ ăn những con tôm Tạ Lam An bóc, cứ thế cô ăn một con, anh lại bóc một con.
Tạ Lam An: “Còn muốn ăn nữa không?”
Nói rồi lại đưa đũa gắp tiếp.
Cô vội ngăn lại: “Thôi, thôi, thế này là đủ rồi.”
Bóc thêm nữa thì cả đĩa tôm sẽ bị cô ăn hết mất.
Còn Liễu Quân nhìn con trai mình không ngừng bóc tôm cho cô gái kia, mắt sắp lồi ra.
Còn nhớ hồi nhỏ bà hỏi nó sao không ăn tôm.
Tạ Lam An lúc đó lạnh lùng nói: “Lười bóc.”
Không ngờ, không ngờ.
Mà cô gái này là ai?
Trước đây hình như chưa từng gặp, nhưng nhìn thế nào cũng thấy dễ mến.
Ăn xong, Liễu Quân lại mời mọi người ra phòng khách ăn trái cây.
Nhìn thấy nho tươi ngon, ai nấy đều ngạc nhiên.
Liễu Quân cười giải thích: “Đây là giống mới do dị năng giả hệ thực vật của căn cứ lai tạo ra đấy.”
Dị năng giả hệ thực vật?
Hứa Đồng nghĩ đến cây ăn thịt người của mình.
Sao anh ta không trồng được nhỉ!
Đúng lúc này, Tạ Tòng gọi Tạ Lam An lên phòng làm việc.
Liễu Quân nhìn con trai mình đi khuất, quay sang Trăn Lục Trà nói: “Cháu chính là cô gái mới gia nhập đội Ảnh Tức đúng không?”
Trăn Lục Trà không ngờ mẹ Tạ Lam An lại biết mình, giọng ngọt ngào đáp: “Vâng ạ, cháu tên là Trăn Lục Trà.”
Liễu Quân nhìn cô gái trước mặt, không hiểu sao trong lòng cứ thích vô cùng.
Con trai bà ở bàn ăn vừa bóc tôm vừa gắp thức ăn cho người ta, Liễu Quân cũng đương nhiên nhìn ra con trai mình thích người ta.
Không ngờ, con trai bà không rung động thì thôi, đã rung động lại thích một cô gái đáng yêu như vậy.
Bà làm mẹ vốn đã chuẩn bị tâm lý cho nó sống cô độc cả đời.
Liễu Quân ngồi xuống cạnh cô, cười tươi: “Vậy sau này cháu là đồng đội của Lam An rồi, phải giúp bác trông chừng thằng nhóc này đấy.”
Nhóc này? Thì ra Tạ Lam An cũng có lúc bị gọi như vậy.
Trăn Lục Trà: “Bác ơi, đội trưởng rất tốt ạ.”
Liễu Quân bật cười: “Cháu không biết đâu, hồi nhỏ nó nghịch lắm, chỉ không hiểu sao lớn lên lại thành bộ mặt đưa đám.”
“Còn lạnh hơn cả mặt bố nó.”
Trăn Lục Trà nghe mẹ Tạ Lam An nói vậy, lập tức hứng thú, bắt đầu kể với bà về ấn tượng đầu tiên khi mới quen Tạ Lam An.
……
Khác với bầu không khí vui vẻ náo nhiệt bên phía Trăn Lục Trà, Tạ Lam An theo bố vào phòng làm việc.
Hai bộ mặt đưa đám cứ thế nhìn nhau.
Mãi đến khi Tạ Tòng lên tiếng: “Con thích cô gái đó?”
Tạ Lam An: “Vâng.”
Tạ Tòng: “Vậy thì phải đối xử tốt với người ta, đừng phụ lòng con gái người ta.”
Vẻ mặt Tạ Lam An dịu lại: “Con sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy.”
Tạ Tòng lại hỏi: “Nhà cô ấy còn có những ai không, nếu có thì giúp đỡ đón qua đây.”
Tạ Lam An chợt nhớ ra hình như anh chưa từng nói chuyện với Trăn Lục Trà về gia đình cô.
Chỉ biết lần đầu gặp mặt, bên cạnh cô không có ai khác.
Lúc đó anh không để tâm, chỉ là bây giờ……
Anh đáp: “Con không biết nhà cô ấy còn những ai.”
Tạ Tòng nhìn anh, giọng có phần nghiêm khắc: “Con đã ở bên người ta rồi mà không biết nhà cô ấy còn những ai à? Con cũng vô trách nhiệm quá đấy.”
Tạ Lam An cúi đầu, không phản bác lại lời bố.
Tạ Tòng thấy vậy, xua tay: “Không biết con theo đuổi được con gái nhà người ta kiểu gì nữa, mau ra ngoài đi.”
Còn chưa bằng bố mày biết theo đuổi con gái đâu.
Tạ Lam An không biết đang nghĩ gì, nghe xong lời bố liền đi ra ngoài.
Xuống cầu thang, liền thấy Trăn Lục Trà đang chơi đùa vui vẻ với Tạ Hân Vinh ở phòng khách.
Cô gái đôi mày cong cong, nụ cười rạng rỡ, như ánh xuân hiếm hoi giữa mùa đông, còn ấm áp hơn cả nắng ấm.
Nghĩ vậy, hình như anh chưa từng thấy Trăn Lục Trà buồn bã bao giờ.
Cô ấy như một mặt trời nhỏ, dường như luôn tỏa sáng.
Nhưng làm sao có người không biết mệt chứ?
Tạ Lam An cụp mắt xuống.
Còn Trăn Lục Trà ở dưới nhà thấy Tạ Lam An đứng trên cầu thang trông có vẻ không vui.
Sao thế nhỉ, anh ấy tự dưng lại buồn thế này?
Cô vội vẫy tay ra hiệu anh xuống.
Tạ Lam An đi đến bên cạnh Trăn Lục Trà.
Tạ Hân Vinh đang ngồi trên thảm chơi, vui vẻ giơ con búp bê vừa được Trăn Lục Trà tặng: “Anh ơi, anh xem, chị tiên nữ biến ra cho em con búp bê này.”
Tạ Lam An nhìn Trăn Lục Trà: “Chị tiên nữ?”
Tạ Hân Vinh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn: “Vâng, em siêu thích chị tiên nữ!”
Anh bật cười, rất tự nhiên nắm lấy tay Trăn Lục Trà, đan mười ngón tay vào nhau.
Hân Vinh thấy cảnh này liền trợn mắt: “Chị tiên nữ là của em!”
Nói rồi đòi kéo tay Trăn Lục Trà.
Nhưng Tạ Lam An như đang trêu em, giơ tay anh và Trăn Lục Trà lên cao khiến Hân Vinh không với tới.
Tạ Hân Vinh lập tức không vui, ngồi bệt xuống đất bắt đầu “khóc”.
Trăn Lục Trà thấy em khóc liền vội buông tay Tạ Lam An ra, bế Tạ Hân Vinh lên ngồi ở sofa dỗ dành.
Còn nhìn Tạ Lam An, giọng nũng nịu trách: “Sao anh lại trêu em thế, làm em gái anh khóc kìa, chẳng trách bác nói hồi nhỏ anh nghịch lắm.”
Tạ Lam An khoanh tay nhìn Tạ Hân Vinh trong lòng Trăn Lục Trà nói: “Em ấy giả vờ đấy, khóc không ra nước mắt. Mà này, mẹ anh kể chuyện gì về anh với em à?”
Trăn Lục Trà bật cười: “Bác không chỉ kể chuyện về anh, mà còn cho em xem cả ảnh hồi nhỏ của anh nữa.”
Nhớ lại những khuôn mặt non nớt trong ảnh, còn có cả tấm ảnh anh bé xíu khỏa thân, Trăn Lục Trà không nhịn được cười.
