Chương 53: Đánh chết hắn đi
Hùng Nhất Sơn: “Cô nói xem, đội trưởng của cô tại sao không chịu tỷ thí với tôi?”
Trăn Lục Trà cười rạng rỡ: “Tất nhiên là vì anh quá yếu, đối phó với anh, tôi lên là thừa sức.”
Lời này vừa thốt ra, không chỉ làm cho người của đội Động Hùng kinh ngạc, mà ngay cả Đường Nguyệt bọn họ cũng giật mình.
Hùng Nhất Sơn: “Ha ha ha ha, buồn cười thật, tôi không muốn đánh với cô đâu, cái thân thể nhỏ bé này của cô, e là không chịu nổi một giây đã bị tôi chém làm hai mảnh rồi.”
Trăn Lục Trà nhướng mày: “Anh không dám à?”
Đối phó với kẻ tự cao, kích tướng luôn luôn hiệu quả.
Hùng Nhất Sơn nghe vậy, trên mặt có chút không tự nhiên nhìn đám tiểu đệ của mình: “Hừ! Tôi có gì mà không dám, đánh thì đánh, chúng ta bây giờ đến đài tỷ thí!”
Trăn Lục Trà khóe miệng khẽ nhếch lên một chút.
Đúng vậy, cứ thế đi, chờ bị đánh đi.
Nhưng Đường Nguyệt và những người khác rất lo lắng, bởi vì đội trưởng của đội Động Hùng tuy có hơi tự cao, nhưng bọn họ cũng là đội cấp A, thực lực không thể xem thường: “Tiểu Lục, đừng có làm bậy, đây không phải chuyện đùa.”
Bọn họ bắt đầu khuyên can cô.
Trăn Lục Trà biết bọn họ lo lắng cho mình, nhưng lần này cô nhất định phải làm.
Cô nhìn bọn họ, ánh mắt đầy kiên định: “Tin tôi đi, không sao đâu.”
Đường Nguyệt bọn họ nghĩ một chút rồi quyết định tin tưởng cô, nhưng bọn họ không thể quyết định chuyện này.
Mọi người nhìn về phía Tạ Lam An.
Anh từ đầu đến cuối không nói một lời nào.
Trăn Lục Trà nhìn vẻ mặt trầm mặc của anh, cũng không chắc anh có cho mình đi hay không.
Tạ Lam An biết ý đồ của Trăn Lục Trà, cũng biết cô nhất định sẽ đi, dù có người ngăn cản, cũng sẽ không thay đổi kết quả.
Chỉ là anh sợ Trăn Lục Trà bị thương, nếu cô bị thương thì anh sẽ càng đau hơn, nhưng anh cũng hiểu tính cách của cô.
Chỉ cần là chuyện cô đã nói thì sẽ làm được.
Tạ Lam An lựa chọn tin tưởng Trăn Lục Trà.
Bởi vì người anh thích, chính là cô gái như vậy.
Tạ Lam An đi về phía Trăn Lục Trà, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng dành cho cô: “Đánh nhanh thắng nhanh, đừng để mình bị thương.”
Anh tin tưởng cô!
Trăn Lục Trà rất vui vì anh không ngăn cản mình.
Cô cười rực rỡ hơn cả ánh nắng bên ngoài: “Biết rồi, đội trưởng đại nhân, em sẽ đánh nhanh thắng nhanh, tuyệt đối không để mình bị thương!”
Bọn họ cùng nhau đi đến đài tỷ thí.
Trước khi lên đài, Hùng Nhất Sơn vẫn còn khiêu khích: “Nếu sợ thì còn cơ hội rời đi, đến lúc đó bị đánh khóc thì ông đây cũng sẽ không dừng lại đâu.”
Bị đánh khóc? Người khóc chắc chắn là anh mới đúng.
Trăn Lục Trà không chút do dự bước lên đài tỷ thí, khi đi ngang qua hắn, cô khẽ nói: “Đàn ông con trai mà còn lề mề.”
Nói xong còn liếc mắt khinh thường.
Hùng Nhất Sơn nghe vậy mặt liền xanh mét.
“Đã vậy thì đừng trách tôi không nương tay.”
Quy tắc của đài tỷ thí, ai ra khỏi đài trước hoặc đầu hàng thì coi như thua, nhưng còn có một cách chơi khó chịu hơn.
Một bên cố tình không cho đối phương ra khỏi đài, nên cứ đánh đến khi đối phương chịu thua, đây cũng là lý do trước đây nhiều người bị Hùng Nhất Sơn đánh trọng thương.
Hắn thậm chí đánh đến mức đối phương không kịp mở miệng đầu hàng.
Lúc này, xung quanh đài tỷ thí dần dần có rất nhiều người đến xem.
Những người này đều quen biết Hùng Nhất Sơn trên đài, nhưng khi thấy đối thủ của hắn là một cô gái trẻ tuổi, bọn họ bắt đầu xì xào bàn tán.
“Sao lại là con gái đánh với Hùng Nhất Sơn vậy? Con bé này chắc là điên rồi nhỉ?”
“Ôi, tiếc thật, một cô gái xinh đẹp như vậy, e là sắp bị Hùng Nhất Sơn đánh cho tàn phế mất…”
…
Còn có người xem náo nhiệt thì không sợ chuyện lớn, cứ hò hét suốt.
Người càng lúc càng đông, bầu không khí ở đài tỷ thí dần trở nên sôi động.
Thậm chí có người bắt đầu đặt cược, xem ai sẽ thắng, nhưng phần lớn đều chọn Hùng Nhất Sơn.
Dù sao cô gái trên đài dáng người nhỏ nhắn, trông có vẻ gió thổi một cái là bay.
Hùng Nhất Sơn nghe tiếng hò hét tên mình xung quanh, nở nụ cười đắc thắng: “Bắt đầu đi, à, đúng rồi, còn chưa biết tên cô, nhưng cũng không quan trọng.”
Đúng là lắm mồm.
Trăn Lục Trà ra tay trước, thân ảnh khẽ động đã lao đến trước mặt Hùng Nhất Sơn, tốc độ nhanh đến mức hắn còn chưa kịp phản ứng.
Trăn Lục Trà tung một cú đấm mạnh vào mặt hắn, Hùng Nhất Sơn lập tức loạng choạng lùi lại mấy bước.
Hắn nhổ máu xuống đất, răng trong miệng có vẻ sắp rụng đến nơi.
Sao cô ta lại nhanh như vậy?
Nhưng cú đấm này hoàn toàn chọc giận Hùng Nhất Sơn, hắn gầm lên giận dữ rồi lao vào tấn công Trăn Lục Trà.
Nhưng tốc độ của hắn trong mắt Trăn Lục Trà thật sự quá chậm, nhất là khi ngũ giác của cô đã được tăng cường rất nhiều.
Trăn Lục Trà khẽ nghiêng mặt, né được đòn tấn công của hắn, sau đó nắm lấy cánh tay hắn, dùng lực vặn mạnh.
“A!!!!!” Hùng Nhất Sơn hét lên thảm thiết.
Khớp vai của hắn bị Trăn Lục Trà vặn đến trật khớp.
Hùng Nhất Sơn đau đến nhăn nhó, nhưng hắn vẫn đỏ mắt tiếp tục tấn công cô.
Trăn Lục Trà không vội tấn công hắn nữa, mà giống như dắt chó đi dạo, dẫn hắn chạy vòng quanh khắp đài tỷ thí.
Giống như những gì Hùng Nhất Sơn từng làm với người khác trước đây.
Những người dưới đài không ngờ Hùng Nhất Sơn lại bị một cô gái đè cho bẹp dí, mà cô gái đó trông có vẻ chẳng tốn chút sức lực nào.
Thậm chí còn có lúc rảnh rỗi để chế nhạo Hùng Nhất Sơn.
Trăn Lục Trà không muốn lãng phí thời gian nữa, một cú đá ngang mang theo gió mạnh, đá Hùng Nhất Sơn bay đi xa.
Hùng Nhất Sơn lúc này nằm sõng soài trên đài, bộ dạng thảm hại vô cùng, hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo như lúc đầu.
Hàn Diễm ở dưới đài thấy cảnh Tiểu Lục nhà mình đá bay Hùng Nhất Sơn thì hưng phấn hét lớn: “Tiểu Lục giỏi lắm!!!”
Hứa Đồng cũng ở dưới hét: “Chị Trăn! Chị là thần của em!!!”
Nhưng ngay lúc này, biến cố bất ngờ xảy ra, tiểu đệ của Hùng Nhất Sơn ném hai cây rìu của hắn cho hắn.
Trước khi “tỷ thí”, hai người đã thỏa thuận rõ ràng, không dùng vũ khí.
Nhưng lúc này Hùng Nhất Sơn trong lòng tràn đầy phẫn nộ và không cam lòng, không suy nghĩ nhiều, nhận lấy hai cây rìu rồi chém về phía Trăn Lục Trà.
Những động tác này xảy ra trong tích tắc, Tạ Lam An nhìn thấy thì trợn mắt muốn nứt cả con ngươi: “Trăn Lục Trà!!!! Sau lưng!!!”
Dị năng hệ lôi trong tay ngưng tụ thành một khối, bất cứ lúc nào cũng có thể ném về phía Hùng Nhất Sơn.
Nhưng Trăn Lục Trà nhanh chóng phản ứng lại, từ trong không gian lấy ra cây búa hồng nhỏ của mình để nghênh đón hai cây rìu của Hùng Nhất Sơn.
Tạ Lam An thấy cô tự giải quyết được thì thở phào nhẹ nhõm, dị năng trong tay dần tan biến.
Khoảnh khắc búa và rìu chạm nhau tạo ra một chấn động dữ dội, Trăn Lục Trà miễn cưỡng không bị chấn động đến mức rơi búa.
Nhưng hai cây rìu của Hùng Nhất Sơn thì bay văng ra ngoài, đập xuống đài tỷ thí tạo thành một cái hố lớn.
Hắn quỳ sụp xuống, nhìn hai cây rìu đã bay mất, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi: “Không thể nào… không thể nào, sao ta có thể bị một người phụ nữ đánh bại…”
Trăn Lục Trà trước mặt hắn vung vung bàn tay bị chấn động hơi tê, rồi dùng búa chĩa vào vai hắn.
“Đội trưởng Động Hùng, sao lại không chấp nhận thua thế, còn chơi trò đánh lén nữa.”
Hùng Nhất Sơn trừng mắt nhìn cô đầy ác độc.
Trăn Lục Trà cũng không giận, mỉm cười nói với hắn: “Vậy anh chịu thua chưa? Nếu không chịu, tôi có thể đánh đến khi anh chịu đấy ~”
Hùng Nhất Sơn nhìn nụ cười âm trầm của cô, nổi hết da gà, vội vàng đáp: “Tôi… tôi chịu thua…”
Cả người còn run rẩy, trông thật đáng thương.
