Chương 55: Bệnh viện
Thông tin này quá sức tưởng tượng, Hàn Diễm chỉ biết cười gượng: “Chúc mừng, chúc mừng, trăm năm hạnh phúc.”
Trong lòng lại nghĩ, thằng cha tiểu lục này hóa ra đã cưa đổ đội trưởng rồi.
Không biết bao giờ anh mới được cùng Đường Nguyệt nên duyên đây!
Nhưng chuyện này cũng nằm ngoài dự đoán, trong lẽ thường tình.
Phản ứng của những người khác thì bình thường.
Chỉ có mỗi Hứa Đồng – một kẻ mê ăn – vẫn ngơ ngác hỏi Trăn Lục Trà: “Chị Trăn, hai người để ý nhau từ khi nào thế?”
Trăn Lục Trà nghi ngờ rằng bình thường anh ta chỉ để tâm đến chuyện ăn uống.
“Ăn của cậu đi.” Cô nói.
Hứa Đồng lập tức chìm đắm vào bữa cơm.
Sau một đêm nghỉ ngơi, rạng sáng hôm sau họ xuất phát đến cổng căn cứ.
Họ đứng ở cổng chờ một đội lính đánh thuê khác – đội Ám Dạ.
Vì tối qua nhận được thông báo đột xuất rằng đội trưởng của Động Hùng bị thương không thể đi, nên nhiệm vụ lần này chỉ còn hai đội.
Nghe tin này, Trăn Lục Trà áy náy nhìn Tạ Lam An.
Không ngờ anh vẫn thản nhiên ngồi bóc cua.
Thịt cua chất đầy đĩa của anh.
Đột nhiên, tiếng còi xe phá tan dòng suy nghĩ của cô.
Chiếc xe đó dừng lại ngay trước mặt họ. Người bước xuống đầu tiên là một gã trai tóc vàng, nhiệt tình chào hỏi: “Này! Các bạn là đội Ảnh Tức đúng không! Bọn tôi là đội Ám Dạ, tôi tên Thu Dương.”
Sau đó, vài người nữa với mái tóc đủ màu sắc bước xuống.
Trăn Lục Trà nhìn họ.
Chà, đỏ, xanh, vàng, đúng là đủ bộ đèn giao thông.
Nhóm cosplay hóa trang à? Nhưng cũng khá bắt mắt.
Trăn Lục Trà để ý thấy một người trong số họ bịt một bên mắt bằng miếng che màu đen.
Miếng che màu đen… sao quen quá vậy nhỉ…
Chưa kịp phản ứng, người đàn ông bịt mắt đó đã bước đến trước mặt Tạ Lam An.
“Tạ Lam An, lâu rồi không gặp.”
Tạ Lam An nhìn anh ta, nhíu mày: “Tôi quen anh à?”
…
Bầu không khí trở nên vô cùng ngượng ngùng.
Đình Dạ đưa tay chạm vào bên mắt bị bịt: “Tôi là Đình Dạ, ba năm trước từng đấu với anh một trận.”
Tạ Lam An suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nhớ ra người trước mắt: “Cậu là thằng nhóc gầy đó à?”
Ba năm trước quả thật có một cậu bé gầy gò đến tìm anh tỷ thí, nhưng người trước mắt bây giờ khác quá nhiều so với năm đó.
Và anh nhớ lúc đó mắt cậu bé vẫn lành lặn.
Đình Dạ: “Tôi không còn là trẻ con nữa. Khi nào rảnh chúng ta đấu lại một trận.”
Tạ Lam An không đồng ý cũng không từ chối, chỉ nhàn nhạt nói: “Đợi nhiệm vụ hoàn thành rồi tính.”
Hai đội tự giới thiệu tên tuổi xong, ai nấy lên xe bắt đầu di chuyển đến địa điểm làm nhiệm vụ.
Nhiệm vụ lần này là tìm kiếm vật tư y tế trong một bệnh viện ở thành phố gần căn cứ.
Hiện tại các căn cứ đều đang tìm cách tích trữ thuốc men, vì con người giờ đây không còn khả năng sản xuất thuốc nữa, không nói đến máy móc thiết bị, ngay cả tìm kiếm nhân sự trong lĩnh vực này cũng rất khó. Muốn sản xuất thuốc, ít nhất phải mất vài năm nữa.
Và trong vài năm đó, họ cần phải đi khắp nơi tìm kiếm thuốc men cho căn cứ.
Mấy chiếc xe chạy khoảng hai giờ thì đến thành phố làm nhiệm vụ.
Nhưng kỳ lạ là, dù lái xe vào sâu trong thành phố, họ vẫn không thấy bóng dáng con zombie nào.
Trăn Lục Trà nhìn những con phố vắng lặng bên ngoài, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.
Im lặng quá, ngay cả zombie cũng chẳng có mấy con. Dù thành phố này không lớn, nhưng số lượng zombie cũng không nên ít như vậy.
Những người khác trên xe cũng trở nên cảnh giác hơn.
Hai chiếc xe cứ thế đi thẳng đến cổng bệnh viện.
Xe dừng lại, mọi người xuống xe.
Trước cổng bệnh viện trống trải, chỉ có vài người bọn họ.
Đình Dạ và Thu Dương bước tới, hỏi: “Trong đội các bạn ai là người có dị năng không gian?”
Trăn Lục Trà không hiểu họ hỏi để làm gì, đáp: “Là tôi, Trăn Lục Trà, có vấn đề gì à?”
Đình Dạ và Thu Dương nhìn cô, cả hai đều ngạc nhiên. Dù sao hôm qua ở căn cứ vẫn đồn rằng có một cô gái dị năng không gian đã đánh bại Hùng Nhất Sơn.
Mặc dù họ đã biết người đánh bại Hùng Nhất Sơn là một cô gái, nhưng không ngờ lại là một cô gái xinh đẹp trông chẳng có vẻ gì là nguy hiểm.
Thu Dương hỏi với vẻ không chắc chắn: “Không gian của cô có đủ rộng không?”
Trăn Lục Trà không nói gì, đi đến trước chiếc xe đang đậu trước cổng bệnh viện, vung tay một cái, ba chiếc xe lập tức biến mất tại chỗ.
Đội Ám Dạ nhìn thấy cảnh này, mắt đều trợn tròn, còn đội Ảnh Tức thì chẳng có phản ứng gì, đã quá quen thuộc.
Cô quay lại trước mặt hai người: “Tìm được bao nhiêu thuốc men, không gian của tôi chứa được bấy nhiêu.”
Đình Dạ và Thu Dương nhìn nhau: “Vậy thì chúng tôi yên tâm rồi, giờ chỉ cần tìm được đồ là được.”
Tạ Lam An nhìn về phía bệnh viện, ánh mắt u ám khó đoán: “Không đơn giản như vậy, bệnh viện này có vấn đề.”
Trăn Lục Trà nhìn Tạ Lam An.
Ngay cả đội trưởng của cô cũng thấy có vấn đề, vậy thì nơi này càng không đơn giản.
Lần này hai đội quyết định không tách ra hành động. Bệnh viện này tuy rộng nhưng nơi cất giữ thuốc men chắc chắn là cố định.
Trăn Lục Trà đã lấy chiếc búa hồng nhỏ của mình ra để chuẩn bị nghênh chiến, nhưng sau khi vào trong, ngay cả bóng dáng một con zombie cũng không thấy.
Chuyện gì vậy?
Zombie đi đâu hết rồi?
Mọi người đều cầm vũ khí trong tay, nhưng khi vào đến nơi thì trống rỗng.
Một gã tóc xanh trong đội Ám Dạ khẽ nói: “Chuyện gì thế, zombie đi đâu hết rồi?”
Đình Dạ quay lại nhắc nhở anh ta: “Đừng nói chuyện, cảnh giác một chút, nơi này…”
Lời còn chưa dứt, một xúc tu màu đen khổng lồ đột nhiên lao tới, đâm xuyên qua người gã tóc xanh đó.
Nhanh đến mức không ai kịp phản ứng, ngay cả Trăn Lục Trà – người đã khai phá ngũ giác – cũng chỉ kịp thấy một tàn ảnh lướt qua.
Không kịp phản ứng gì cả.
Đình Dạ lập tức rút trường đao chém về phía xúc tu đó, nhưng xúc tu dường như có thể nhìn thấy, chưa đợi Đình Dạ chém tới đã rút ra khỏi người gã tóc xanh.
Tạ Lam An nhanh chóng ngưng tụ một cụm lôi điện màu tím ném về phía xúc tu đang rụt lại.
Tia điện mạnh mẽ lập tức nổ tung, xúc tu nhầy nhụa đó cuộn tròn lại, giãy giụa trên mặt đất. Đình Dạ nhân cơ hội đó tiến lên chém đứt xúc tu.
Nhưng phần xúc tu bị chém đứt vẫn điên cuồng ngọ nguậy, không có dấu hiệu dừng lại.
Thấy vậy, Trăn Lục Trà tiến lên, cầm chiếc búa hồng nhỏ đập một trận, thành công biến xúc tu đó thành một đống thịt nát.
Dính chặt xuống đất, nhìn có vẻ cạy cũng không ra.
Đình Dạ và Thu Dương vội vàng chạy đến kiểm tra đồng đội bị đâm thủng.
Gã tóc xanh lúc này đang phun máu đen từ miệng, cả người thoi thóp.
Anh trai của gã tóc xanh – tóc đỏ – quỳ xuống đất, ôm chặt em trai và hét lên với mọi người: “Cứu em trai tôi với! Mọi người nghĩ cách gì đi!!!”
Trăn Lục Trà lấy băng gạc từ trong không gian đưa cho tóc đỏ: “Cầm máu cho em cậu trước đã.”
Tóc đỏ nhận lấy băng gạc, chưa kịp băng bó cho em trai thì em trai đã tắt thở.
Anh ta òa khóc nức nở.
Trăn Lục Trà không ngờ mới vào mà đã mất một mạng người.
Đột nhiên cô nghe thấy âm thanh gì đó, cô nhắm mắt tập trung tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh.
