Chương 58: Nhướn mày: Tôi đẹp trai không?
Xác sống không ngừng tuôn đến để nó ăn.
Nhưng nó dường như là một cái hố không đáy, không bao giờ no.
Trăn Lục Trà có thể thấy cơ thể nó treo trên trần nhà đang phình to từng chút một.
Bụng nó cũng không ngừng co bóp, ngày càng nhiều “trứng” từ trong cơ thể nó chui ra, rồi treo lơ lửng ở những góc khác nhau của không gian này.
Tuy không biết trong “trứng” là thứ gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì với bọn họ.
Mà con “quái vật” này tuyệt đối không thể mặc kệ được.
Không thì sớm muộn gì, sau khi nó ăn hết thức ăn dự trữ, sẽ đến lượt con người trong căn cứ.
Để tránh tiếng nói chuyện thu hút sự chú ý của chúng,
Tạ Lam An lại gần Trăn Lục Trà, áp môi vào tai cô, nhỏ giọng nói: “Lấy quả bom em để trong không gian lúc sáng ra đây.”
Hơi thở khi nói chuyện làm cô đỏ mặt.
Nhưng Trăn Lục Trà nghe Tạ Lam An nói vậy liền biết anh muốn làm gì, cô nói khẩu hình với Tạ Lam An.
‘Tất cả?’
Tạ Lam An gật đầu.
Xác nhận xong, cô liền lấy toàn bộ thuốc nổ trong không gian ra.
Trong đó còn có mấy quả bom hẹn giờ.
Nhưng hiện tại xác sống bên ngoài quá nhiều, tiếng nổ chắc chắn sẽ thu hút toàn bộ xác sống trong thành phố đến đây.
Tạ Lam An và Đình Dạ bàn bạc xong, cầm bom hẹn giờ, đặt vài quả thuốc nổ bên cạnh con quái vật, lại đặt thêm vài quả ở góc nơi này.
Trăn Lục Trà không biết đặt bom, nên đứng một bên quan sát động tĩnh của con quái vật và lũ xác sống.
Việc chuyên môn quả nhiên phải giao cho người chuyên môn.
Đội trưởng nhà cô đúng là cái gì cũng biết.
Làm xong những việc này, ba người tiếp tục chờ con quái vật ăn xong.
Không biết qua bao lâu, xác sống từ cửa hầm đi vào càng lúc càng ít, cho đến khi không còn con nào.
Trăn Lục Trà ngồi xổm đến chân tê rần, thấy con quái vật không ăn nữa thì thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng ăn xong!
Tên này đúng là biết ăn thật, chẳng trách lớn được đến cấp này, không thì cũng phụ lòng cái dạ dày của nó.
Ba người thành công rời khỏi đường hầm, lúc này bên ngoài trời đã sáng rõ.
Những con xác sống xuất hiện trên đường phố lúc ban đêm cũng đã biến mất, không biết trốn đi đâu.
Ba người quay lại cửa hàng kia.
Hàn Diễm và mọi người thấy ba người bọn họ bình an trở về, liền lập tức tiến lên.
“Sao các cậu đi cả đêm vậy? Không phải nói đi rồi về ngay sao? Bọn tôi suýt tưởng ba người chết ở ngoài rồi!”
Đường Nguyệt cũng lo lắng không kém, tiến lên kéo tay Trăn Lục Trà: “Tiểu Lục, sao các cậu đi lâu vậy?”
Trăn Lục Trà kể cho bọn họ nghe tình hình con quái vật trong bệnh viện, và chuyện bọn họ đã đặt bom hẹn giờ trong ổ của con quái vật.
Hứa Đồng: “Cái gì, các cậu định nổ thẳng bệnh viện à? Vậy vật tư y tế chúng ta cần lấy thì sao?”
Trăn Lục Trà vẻ mặt thản nhiên, khẽ vỗ vai Hứa Đồng: “Yên tâm đi, đội trưởng đã chỉnh thời gian rồi, mười giờ tối nay bom trong bệnh viện mới nổ, mà lúc đó vừa khéo là thời gian con quái vật ăn.”
Cô quay đầu nhìn Tạ Lam An, cười nói với anh: “Phải không, đội trưởng?”
Tạ Lam An đang dựa vào cửa, nhìn cô cười ngọt ngào với mình, không tự giác đưa tay sờ mũi: “Ừm.”
Trăn Lục Trà vui vẻ nói: “Vậy chúng ta ăn sáng xong rồi xuất phát nhé!”
Hàn Diễm nhìn cô cười vui vẻ như vậy, rất khó hiểu: “Sao cậu vui thế?”
Trăn Lục Trà liếc anh ta một cái: “Chị đây gọi là lạc quan.”
Một lúc sau, Hàn Diễm mới biết vì sao cô vui vẻ đến vậy.
Trăn Lục Trà từ trong không gian lôi ra mấy phần lẩu tự sôi, còn có mấy chai nước khoáng.
Hàn Diễm: Cảnh tượng quen thuộc, động tác quen thuộc.
Người của đội Ảnh Tức đã quen với cuộc sống “tinh tế” của Trăn Lục Trà, nhưng người của đội Ám Dạ nhìn thấy cảnh này thì đơ ra.
Thu Dương: “Cậu…… các cậu ăn sáng bằng cái này à?”
Xa xỉ! Quả thực quá xa xỉ!
Cô nghĩ một lúc, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Đúng ha, buổi sáng nên uống cháo.”
Rồi lại từ trong không gian lôi ra mấy hộp cháo tự sôi.
Rõ ràng là Trăn Lục Trà hiểu sai ý.
Sau khi mọi người ăn một bữa sáng ngon lành, liền chuẩn bị xuất phát đến bệnh viện, lần này bọn họ phải đi vòng qua chỗ con quái vật, cố gắng không làm nó chú ý.
Thu Dương đang đi trên đường, xoa bụng ăn quá no, nói với Đình Dạ: “Đội trưởng, chúng ta có nên cân nhắc gia nhập đội Ảnh Tức không, đồ ăn của họ ngon thật đấy……”
Còn chưa nói hết, ánh mắt Đình Dạ như một mũi dao găm vào người anh ta.
Đình Dạ nhìn anh ta với vẻ mặt âm trầm, cười rất hiền lành hỏi: “Cậu nói gì? Nói lại lần nữa xem.”
Thu Dương nhìn nụ cười rợn người của anh ta, nuốt nước bọt, vội vàng xua tay: “Không có không có, anh nghe nhầm rồi, tôi sẽ không bao giờ phản bội tổ chức.”
Đi phía sau nhìn hai người trò chuyện, anh chàng tóc đỏ vẻ mặt lạnh nhạt, thỉnh thoảng lại nhìn về phía nơi em trai mình đã chết.
Không ai biết anh ta đang nghĩ gì……
Đến mấy tòa nhà phía sau bệnh viện, bọn họ bắt đầu chia nhóm tìm kho chứa vật tư y tế.
Trăn Lục Trà đi đến tòa nhà bệnh nhân một chuyến, Tạ Lam An luôn ở bên cạnh cô.
Hành lang bệnh viện không phải mảnh thủy tinh vỡ thì là xác sống chưa chết hẳn.
Số lượng không nhiều lắm, chắc phần lớn đã bị con quái vật cấp cao ăn từ lâu.
Ánh mắt Tạ Lam An luôn dán chặt vào cô, nhìn cô đi đi dừng dừng, không khỏi mở miệng hỏi: “Em tìm gì vậy?”
Trăn Lục Trà vừa đi vừa đáp: “Máy thở, mấy thiết bị xét nghiệm các thứ, em cảm thấy mấy thứ đó chắc cũng khá quan trọng, căn cứ chắc sẽ cần.”
Tạ Lam An không ngờ cô còn nghĩ đến những thứ này, dù sao nhiệm vụ lần này chủ yếu là để bọn họ tìm thuốc men.
Nhìn bóng lưng bận rộn tìm kiếm của cô, Tạ Lam An cũng bắt đầu cùng cô đi dạo quanh các khu bệnh khác nhau.
Cuối cùng, ở một góc rẽ, bọn họ nhìn thấy một phòng bệnh ICU.
Hai người đi vào xem, trong phòng bệnh bừa bộn, thậm chí còn có một con xác sống không ngừng đập đầu vào tường.
Trăn Lục Trà tiến lên một búa giải quyết nó.
Giải quyết xong còn không quên đắc ý nhướn mày với Tạ Lam An.
Tôi giỏi chứ?
Trên khuôn mặt vốn dĩ lạnh nhạt của Tạ Lam An đang cố nhịn cười, Trăn Lục Trà không biết rằng vừa rồi cô nhướn không phải một bên lông mày, mà là cả hai bên.
Cho nên dáng vẻ vừa rồi của cô giống như đang trêu chọc một người phụ nữ đứng đắn, khiến Tạ Lam An không nhịn được mà bật cười.
Cô còn khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”
Đôi mắt như nho đen đầy vẻ nghi hoặc.
Tạ Lam An bị dáng vẻ này của cô làm cho thấy đáng yêu, nhưng trên mặt lại trở về vẻ bình thường.
Tiến lên khẽ vỗ đầu cô, nói: “Sau này đừng làm động tác nhướn mày nữa.”
Trăn Lục Trà càng khó hiểu: “Tại sao vậy?”
Chẳng lẽ là bị vẻ đẹp trai của tôi làm cho ghen tị à? Nhưng câu này trước khi xuyên đến, người đại diện cũng thường nói với cô.
Tạ Lam An không trả lời cô, kéo cô tiếp tục tìm đồ.
