Chương 65: Quý ông? Thẩm Thức
Cậu bé vẫn cúi đầu, giọng nói không còn to như lúc nãy khi phản bác đám người kia.
Trăn Lục Trà: “Ngẩng đầu lên, nói to tên em cho chị nghe nào, lúc nãy giọng em to lắm mà?”
Thẩm Thức nghe vậy, mặt hơi nóng lên, nhưng vẫn từ từ ngẩng đầu.
Giọng cậu lớn hơn lúc nãy một chút: “Thẩm Thức, em tên là Thẩm Thức!”
Trăn Lục Trà nhìn dáng vẻ ưỡn ngực của cậu mà bật cười.
Đúng rồi, rõ ràng đây là một cậu bé rất dũng cảm mà.
Cô giới thiệu lại bản thân: “Chào em, Thẩm Thức, chị tên là Trăn Lục Trà, rất vui được làm quen với em.”
Trăn Lục Trà đưa tay ra.
Thẩm Thức nhìn bàn tay trắng trẻo, thon dài của cô, rồi lại cúi đầu nhìn bàn tay lấm lem bùn đất và vụn bánh quy của mình.
Cậu chần chừ đứng tại chỗ.
Trăn Lục Trà thấy vậy, không nói gì, trực tiếp kéo tay cậu lắc lắc hai cái.
Cô nói: “Vậy coi như chúng ta quen nhau rồi nhé.”
Thẩm Thức nhìn ánh nắng rải trên nụ cười của cô.
Khoảnh khắc đó, như có gì đó gieo xuống trong lòng cậu một hạt mầm.
Trăn Lục Trà nhìn dáng vẻ gầy gò, nhỏ bé của Thẩm Thức, không kìm được hỏi: “Em bao nhiêu tuổi rồi? Người nhà… còn ở bên em không?”
Thẩm Thức đáp: “Em mười sáu rồi ạ… Bây giờ trong nhà chỉ còn em và mẹ…”
Ánh mắt cậu bé thoáng chút u ám.
Mới mười sáu thôi, vẫn còn là một đứa trẻ, Trăn Lục Trà nghĩ đến ánh mắt kiên định của cậu lúc nãy, lúc đó trông cậu giống hệt cô của những ngày trước, không chịu khuất phục.
Cô muốn giúp Thẩm Thức.
Trăn Lục Trà: “Nhà em ở đâu? Chị đưa em về.”
Thẩm Thức xua tay: “Không cần đâu ạ, không cần đâu, chị đã giúp em rất nhiều rồi…”
Cậu đã làm phiền cô đủ nhiều rồi, sao có thể để cô đưa mình về nhà nữa chứ.
Mà… nhà của cậu…
Trăn Lục Trà nhìn cậu bé lại cúi đầu, tuổi này đúng là lúc lòng tự trọng cần được bảo vệ nhất.
Cô nhìn Thẩm Thức nói: “Hay là thế này, thật ra chị giúp em cũng có lý do, chị cần em giúp chị một việc.”
Thẩm Thức thắc mắc, cậu có thể giúp được gì cho cô chứ?
Thật ra mấy hôm nay Trăn Lục Trà đang muốn tìm người để ý tình hình ở khu nhà ổ chuột.
Trong tiểu thuyết, nội gián của căn cứ, sở dĩ có thể khiến cả căn cứ sụp đổ là có nguyên nhân, hắn đã nhốt đám zombie trong khu nhà ổ chuột mà không ai phát hiện.
Sau đó, khi đại quân zombie tấn công căn cứ, hắn thừa lúc hỗn loạn thả đám zombie bị nhốt ra.
Vì vậy khu nhà ổ chuột sụp đổ đầu tiên, sau đó cả căn cứ rơi vào nguy hiểm…
Tạ Lam An cũng chết trong trận đại chiến này…
Vì vậy, Trăn Lục Trà nhất định phải tìm ra manh mối để ngăn chặn thảm họa này.
Thẩm Thức ngẩng khuôn mặt lem luốc lên, nhưng đôi mắt lại rất sáng: “Có gì cần giúp, chỉ cần em làm được, em đều có thể!”
Trăn Lục Trà hơi cúi người, mỉm cười xoa đầu cậu: “Không có gì khó khăn đâu, chỉ cần em giúp chị để ý xem ở khu nhà ổ chuột có chuyện gì lạ hay người nào lạ không, chị sẽ trả công cho em.”
Thẩm Thức cảm nhận được hơi ấm từ đỉnh đầu, trong lòng cũng ấm áp theo.
Mái tóc rối bù che đi vành tai hơi đỏ của cậu.
“Không cần trả công đâu ạ…”
Trăn Lục Trà: “Không được, em phải ăn uống đầy đủ, không thì sao giúp chị trông chừng khu nhà ổ chuột được, mà em còn có mẹ nữa.”
Thẩm Thức biết cô cũng muốn giúp mình.
Khoảnh khắc này, cậu vô cùng hy vọng mình có thể trở nên mạnh mẽ hơn.
Cậu nói: “Em sẽ giúp chị trông chừng thật tốt, cảm ơn chị… chị Trăn…”
Chị Trăn?
Trăn Lục Trà nhìn dáng vẻ ngại ngùng của cậu, nghĩ hình như trước giờ chưa ai gọi mình như vậy.
Cô cười nói: “Được, vậy giao nhiệm vụ này cho em đấy, sau này nếu phát hiện gì thì đến biệt thự tìm chị, bảo với bảo vệ ở đó, họ sẽ dẫn em đến gặp chị.”
Thẩm Thức gật đầu: “Em biết rồi ạ.”
Trăn Lục Trà chuyển 1000 điểm cống hiến trong thẻ của mình cho Thẩm Thức, dặn cậu cẩn thận một chút rồi trở về chỗ ở của đội Ảnh Tức.
Thẩm Thức đứng tại chỗ nhìn bóng lưng cô đi xa, cho đến khi Trăn Lục Trà khuất hẳn khỏi tầm mắt.
Trở về chỗ ở của đội Ảnh Tức, trời đã không còn sớm.
Đường Nguyệt cũng vừa tập luyện xong trở về, nhìn thấy dáng vẻ cô nằm vật ra ghế sofa, không nhịn được bật cười.
“Sao mệt đến mức này?” Vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh Trăn Lục Trà.
Trăn Lục Trà xoay người, gối đầu lên đùi Đường Nguyệt.
“Đi dạo phố gì mà chắc không hợp với mình rồi, mệt quá đi mất, huhuhu~”
Đường Nguyệt nhìn dáng vẻ nhõng nhẽo này của cô, khóe miệng không ngừng mỉm cười.
Hai người cứ giữ nguyên tư thế đó, trò chuyện một lúc thì những người khác trở về.
Họ vừa bước vào cửa đã thấy Đường Nguyệt ngồi trên sofa, không nhìn thấy Trăn Lục Trà đang nằm trên đùi Đường Nguyệt.
Hàn Diễm nói với Đường Nguyệt: “Nguyệt Nguyệt, chỉ có mình cậu thôi à? Tiểu Lục chạy đi đâu chơi rồi, giờ này còn chưa về.”
Đường Nguyệt nghe Hàn Diễm gọi mình như vậy, mặt tối sầm lại: “Đã bảo bao nhiêu lần rồi, đừng gọi tớ như vậy.”
Trăn Lục Trà nhìn dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của Đường Nguyệt, không nhịn được cười phá lên.
Lúc này mọi người mới phát hiện ra Trăn Lục Trà vẫn luôn không lên tiếng.
Cô vẫn nằm trên đùi Đường Nguyệt, nói với Hàn Diễm: “Ôi chao, Hàn Diễm ca ca, anh gọi chị Đường Nguyệt như vậy có được không? Chị ấy không vui rồi kìa~~”
[Điểm Trà Xanh +15]
Hàn Diễm nghe giọng điệu quen thuộc này, biết ngay cô lại sắp giở trò rồi.
Ngay khi Trăn Lục Trà vừa định thi triển công lực trà xanh của mình, Tạ Lam An đứng sau Hàn Diễm bước tới.
Anh một tay nhấc bổng Trăn Lục Trà đang gối đầu trên đùi Đường Nguyệt lên, mặt không cảm xúc nói với cô: “Ngồi cho tử tế.”
Trăn Lục Trà bị cắt ngang đột ngột, bất mãn bĩu môi, còn thuận tiện liếc Tạ Lam An một cái.
Hừ.
Tạ Lam An như không cảm nhận được sự oán giận của cô, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Trăn Lục Trà.
Những người khác cũng đến ngồi quanh bàn trà trong phòng khách.
Tạ Lam An từ trong túi lấy ra một viên hạch năng lượng đặt lên bàn.
Đây là loại hạch năng lượng cấp thấp nhất trong não zombie, đã được Đường Thanh Phong tinh chế.
Gần đây Đường Thanh Phong đã nghiên cứu ra rất nhiều kết luận về hạch năng lượng.
Quan trọng nhất trong số đó là, hạch năng lượng trong não zombie không chỉ có thể nâng cao dị năng của người dị năng, mà còn có thể duy trì năng lượng cho người dị năng, giống như một cục pin.
Khi người dị năng không có năng lượng, họ có thể dùng hạch năng lượng để bổ sung năng lượng cho mình.
Hạch năng lượng càng cao cấp thì tác dụng càng rõ rệt.
Hiện tại căn cứ đã dựa theo kết luận thí nghiệm của Đường Thanh Phong để phân cấp cho người dị năng và zombie.
Độ quý hiếm của các loại dị năng được chia thành cấp a, b, c, d, e.
Còn mức năng lượng của dị năng thì được chia thành bảy cấp.
Căn cứ cũng đã bắt đầu ra lệnh về tầm quan trọng của hạch năng lượng này.
Không bao lâu nữa, hạch năng lượng sẽ chính thức trở thành một trong những thứ quan trọng nhất thời tận thế.
Hàn Diễm dựa vào sofa, vẻ mặt đầy khó hiểu: “Tớ vừa đi đo, không ngờ độ quý hiếm dị năng của tớ chỉ có cấp C! Mức năng lượng cũng chỉ có cấp 4, vậy có hợp lý không?”
Trăn Lục Trà nghe vậy, không nhịn được “phụt” một tiếng bật cười.
