Chương 70: Thu hoạch của đôi bên
Chú hổ trắng nhỏ nheo đôi mắt, cơ thể bé xíu run lên từng hồi, vừa ngửi thấy mùi của mẹ nó là hổ biến dị, vừa kêu ư ử.
Nhìn dáng vẻ tội nghiệp của nó, Trăn Lục Trà mềm lòng.
Cô cúi người bế chú hổ trắng nhỏ đang được quấn trong chiếc khăn lên. Cảm nhận được hơi ấm từ cô, nó dụi cái đầu nhỏ vào lòng cô.
Nhưng...
Cô nhìn con hổ biến dị đã chết dưới đất, có chút lo lắng hỏi Tạ Lam An phía sau: “Con hổ biến dị này chúng ta vẫn phải mang về phòng thí nghiệm của căn cứ sao?”
Tạ Lam An cúi mắt đáp: “Ừm.”
Trăn Lục Trà biết sẽ nhận được câu trả lời này, dù sao đó cũng là mục đích của chuyến đi này, nhưng cô vẫn muốn hỏi.
Thật ra cứu được chú hổ trắng nhỏ này đã là quá lắm rồi, con hổ biến dị này chắc chắn khó thoát khỏi kết cục bị mổ xẻ làm thí nghiệm.
Trăn Lục Trà lại nhìn Tạ Lam An, ánh mắt đầy kiên định: “Tôi muốn nuôi con hổ nhỏ này.”
Tạ Lam An nhìn Trăn Lục Trà trong gió lạnh, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt lại nóng bỏng và kiên định, anh biết cô nhất định sẽ làm đến cùng. Không, có lẽ ngay từ khoảnh khắc cô muốn cứu con hổ biến dị, chuyện này đã được cô quyết định rồi.
Anh mỉm cười, không hỏi thêm câu nào, chỉ nhẹ nhàng đáp một chữ: “Được.”
Chỉ một chữ, nhưng Tạ Lam An đang nói với Trăn Lục Trà rằng, chỉ cần là chuyện cô muốn làm thì cứ thoải mái mà làm, phía sau cô luôn có anh ủng hộ.
Trăn Lục Trà cũng khẽ cười.
Hai người quay lại xe, những người khác thấy Trăn Lục Trà đặt một con hổ nhỏ được quấn trong khăn lên bàn, đều tò mò vây lại.
Hàn Diễm đưa một ngón tay chọc chọc con hổ nhỏ vẫn chưa mở mắt, cảm thấy rất mới lạ.
Đường Nguyệt thấy anh cứ chọc mãi, vội đưa tay gạt tay Hàn Diễm ra: “Đây không phải búp bê vải đâu, đừng chọc hỏng nó.” Hàn Diễm nghe vậy bĩu môi, rụt tay về.
Hứa Đồng đứng cạnh bàn nhìn con hổ chỉ bé bằng bàn tay, vẻ mặt đầy phấn khích hỏi Trăn Lục Trà: “Tiểu Lục, Tiểu Lục, cậu định mang nó về nuôi à?”
Trăn Lục Trà mỉm cười gật đầu: “Ừ, tôi định nuôi nó, dù sao tôi cũng nuôi nổi.”
Đường Nguyệt nghe vậy rất vui, nhưng vẫn có chút lo lắng hỏi: “Căn cứ sẽ đồng ý cho chúng ta nuôi nó chứ?”
Trăn Lục Trà cũng biết quyết định này sẽ khó thực hiện, nhưng trong tiểu thuyết có một số động vật biến dị sẽ không tùy tiện tấn công con người. Dù số lượng như vậy rất ít, nhưng cô tin con hổ biến dị nhỏ này sẽ không làm hại mình.
Mẹ nó là hổ biến dị đã chứng minh điều đó.
Cô không muốn không cứu được mẹ nó, lại còn vứt đứa bé mới sinh này trong khu rừng ăn thịt người này. Ở đây, nó chắc chắn sống không được bao lâu.
Nếu căn cứ nhất quyết truy cứu...
Ngay khi Trăn Lục Trà cúi đầu suy nghĩ về vấn đề này, Tạ Lam An đến bên cô, nhẹ nhàng khoác vai cô, thì thầm bên tai: “Không cần lo lắng về vấn đề của căn cứ, anh sẽ giải quyết.”
Trăn Lục Trà nghe vậy ngẩng đầu nhìn anh, cô nhìn vào đôi mắt đen như mực không thể tan ra của Tạ Lam An.
Cô cũng biết chuyện này không dễ giải quyết, mà Tạ Lam An có thể nói chắc chắn với cô như vậy, chứng tỏ anh có nắm chắc.
“Cảm ơn anh.” Trăn Lục Trà khẽ nói, trong lòng ấm áp.
Tạ Lam An khẽ nhếch môi: “Em không cần nói cảm ơn với anh.” Anh lại ghé sát tai cô: “Đây là điều anh muốn làm cho em.”
Anh muốn làm gì đó cho cô, không muốn Trăn Lục Trà theo bản năng ôm hết mọi thứ vào mình, như một con nhím nhỏ lúc nào cũng chỉ muốn tự mình cõng thức ăn.
Tạ Lam An muốn cuộc đời Trăn Lục Trà nhuốm màu sắc của anh, muốn thế giới của hai người hòa vào nhau, muốn họ có được nhau.
Lúc này, Trăn Lục Trà cũng nhìn thấy tình yêu nồng đậm không thể tan trong mắt anh, tim cô đập thình thịch.
Không nghi ngờ gì, Tạ Lam An đã mở một bữa tiệc lớn trong thế giới của cô, thịnh soạn đến mức khiến người ta rơi lệ và cam tâm chìm đắm.
Nghỉ ngơi một đêm tại chỗ, mọi người lên đường trở về.
Xác con rắn đen và con hổ biến dị đều được Trăn Lục Trà cất vào không gian của mình. Hạch năng lượng của con rắn đen được họ lấy ra đưa cho Hàn Diễm, dù sao anh ấy cũng mong ngóng việc thăng cấp dị năng của mình đã lâu.
Nhưng hạch năng lượng của con hổ biến dị phải được đưa cùng với xác của nó đến viện nghiên cứu của căn cứ.
Mặc dù chuyến đi này vẫn không tìm được hạch năng lượng để thăng cấp dị năng cho Đường Nguyệt, nhưng cô không hề sốt ruột, ánh mắt chuyển động, nói với Hàn Diễm đang hưng phấn cầm hạch năng lượng: “Tôi đâu có giống ai đó, nhất định phải thăng cấp dị năng.”
Hàn Diễm: Vợ ơi, sao em cũng học cái kiểu nói mỉa mai của Tiểu Lục vậy, huhuhu.
Trăn Lục Trà đứng cạnh hai người, nghe Đường Nguyệt nói vậy thì cười không ngừng. Cô khoác tay Đường Nguyệt nói: “Đúng đúng, chị Đường Đường của em mới không cần sự trợ giúp của dị năng gì đó. Chị giỏi như vậy, sao có thể giống như anh Hàn Diễm giegie được chứ ~~”
[Điểm Trà Xanh +15]
Hàn Diễm biết Trăn Lục Trà lại bắt đầu nói mỉa mai rồi, không hiểu nổi mình vừa mới được nghỉ ngơi một thời gian, sao cô ấy lại bắt đầu rồi!
Bất lực.jpg
Than ôi... cuộc sống lại trở nên khó khăn...
Sau khi trở về căn cứ, Trăn Lục Trà đi cùng Tạ Lam An đến viện nghiên cứu của căn cứ.
Người phụ trách dẫn họ đến một phòng thí nghiệm đủ rộng, để Trăn Lục Trà có thể đưa hai con thú biến dị ra.
Theo ý niệm của cô, xác của hai con thú biến dị đột nhiên xuất hiện trên khoảng đất trống của phòng thí nghiệm. Người phụ trách dù đã chứng kiến dị năng của rất nhiều người, động vật và thực vật, nhưng tận mắt thấy thao tác của Trăn Lục Trà cũng không khỏi kinh ngạc.
Dù sao dị năng giả hệ không gian thực sự hiếm có, mà hai dị năng giả hệ không gian duy nhất của căn cứ bọn họ, không gian cũng chỉ có hơn mười mét vuông, hoàn toàn không thể so sánh với cô gái trước mắt.
Người phụ trách: “Trăn tiểu thư, thật là ngưỡng mộ đã lâu, dị năng của cô thực sự rất mạnh.”
Trăn Lục Trà nhìn nụ cười nịnh nọt của người trước mặt, không biết đáp lại thế nào, chỉ đành cười ha ha.
Điển hình cho nụ cười ngại ngùng nhưng vẫn lịch sự.
Sau đó người phụ trách nói tiếp: “Nếu cô có thể, không biết có thể để nhân viên của chúng tôi lấy cho cô một ống máu nhỏ không? Cô yên tâm, việc này tuyệt đối không gây hại đến sức khỏe của cô.”
Lấy máu? Trăn Lục Trà biết mình căn bản không có dị năng, không gian này hoàn toàn là do cô khó khăn lắm mới rút được từ cái hệ thống keo kiệt. Trong tiểu thuyết, nguyên chủ cũng không phải thể chất dị năng giả, nên cuối cùng bị xác sống ăn thịt rồi cũng biến thành xác sống.
Vậy nên máu của mình chắc cũng chẳng khác gì máu của người thường, Trăn Lục Trà nghĩ xem có nên tìm lý do nào đó để khéo léo từ chối đề nghị này không.
Nhưng còn chưa kịp mở lời, Tạ Lam An đã nhìn người phụ trách với ánh mắt lạnh lẽo, nói: “Cô ấy không thể, làm tốt phần việc của anh đi.”
Người phụ trách cảm nhận được sự lạnh lẽo tỏa ra từ người Tạ Lam An, lập tức im bặt, còn giơ tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán.
Trong lòng anh ta kinh hãi, không hiểu tại sao chỉ bị nhìn một cái mà lại giống như nhận được lời đe dọa tử thần, nghẹt thở đến vậy.
Thật sự quá đáng sợ.
