Chương 72: Sắc sắc đát mi đát mi
Người đó vừa nghe xong lời Tạ Lam An thì cuống lên, đứng phắt dậy khỏi ghế.
Chỉ vào Tạ Lam An đang ngồi đó với vẻ thản nhiên: “Anh! Anh nói vậy là có ý gì!”
Tạ Lam An ngẩng mắt nhìn người đó, ánh mắt lạnh lùng, khác hẳn vẻ lười nhác lúc nãy: “Ý là, tôi muốn nuôi, các người không đồng ý cũng chẳng làm gì được.”
Lời này vừa dứt, đám người phản đối việc nuôi biến dị thú lại bắt đầu xì xào, chỉ vào Tạ Lam An mà tố cáo.
“Cái này… thật là không biết trời cao đất dày!”
“Anh ta sao có thể nói như vậy! Chúng tôi kiên quyết không đồng ý nuôi biến dị thú trong căn cứ!”
“Đúng vậy! Đúng vậy!”
Giọng lũ người này thật phiền phức, Tạ Lam An nhíu mày đầy khó chịu, đứng dậy bỏ đi.
Chưa kịp ra khỏi cửa, đã có người tiến lên chặn lại, đứng chắn trước cửa phòng họp, nghểnh cổ như một con ngỗng: “Đội trưởng Tạ! Chuyện vẫn chưa giải quyết xong! Anh chưa được đi!”
Tạ Lam An cúi nhìn hắn, ánh mắt thoáng qua một tia trêu chọc, trong tay ngưng tụ một luồng dị năng nhỏ, nói với hắn: “Điều tôi cần nói đã nói xong”, nói rồi dẫn dị năng lên ngón trỏ, tiếp tục nói với người trước mặt: “Anh còn vấn đề gì nữa không?”.
Người chắn trước cửa nhìn dị năng lấp lánh trên đầu ngón tay Tạ Lam An, nuốt nước bọt, lặng lẽ tránh sang một bên.
Tạ Lam An bỏ đi.
Sau khi anh đi, đúng như lời Tạ Lam An, những người khác cũng không thể phản bác được nữa.
Chuyện này cứ thế được mặc định, dù sao ở đây chưa ai đấu lại được với Tạ Lam An, mà chuyện này anh ta cũng quả thực có thể gánh được. Nhưng nếu là người khác thì bọn họ quyết không đồng ý.
Quả nhiên, trong thời mạt thế, ai nắm đấm cứng hơn thì người đó có tiếng nói lớn hơn.
Sau khi Tạ Lam An quay về, liền thấy Trăn Lục Trà đang chơi đùa vui vẻ với con hổ con, hoàn toàn không nhận ra anh đã trở về.
Nhìn Trăn Lục Trà đang chơi với hổ con quên cả trời đất, Tạ Lam An bỗng cảm thấy mình dường như đã đưa ra một quyết định sai lầm.
Mãi đến khi Tạ Lam An đứng sau lưng cô, Trăn Lục Trà đang ngồi trên ghế sofa chơi với hổ con mới phát hiện ra.
Cô ôm hổ con, nhìn thấy Tạ Lam An phía sau, lập tức nói: “Đội trưởng, cuối cùng anh cũng về rồi!! Em lo chết đi được!”
Nói là lo chết, nhưng Tạ Lam An thấy cô chơi với hổ con vui vẻ lắm cơ mà.
Trăn Lục Trà đương nhiên không biết gương mặt không cảm xúc của anh đang nghĩ gì, cô đưa tay kéo Tạ Lam An đang đứng sau lưng, kéo anh ngồi xuống bên cạnh mình.
Trăn Lục Trà ôm hổ con bằng cả hai tay, bế con vật nhỏ đến bên anh: “Anh mau nhìn xem, đáng yêu quá đi mất, em còn đặt tên cho nó rồi, tên là Ngao Thiên, nghe hay không?”
Tạ Lam An nhìn vẻ mặt hớn hở của cô, trong lòng cũng không tự chủ được mà vui lây, nhưng nghe thấy cái tên cô đặt cho hổ con, có chút nghi hoặc: “Ngao Thiên?”
Trăn Lục Trà gật đầu lia lịa: “Vâng, vâng, đây là em suy nghĩ kỹ lưỡng rồi mới nghĩ ra đấy.”
Tạ Lam An thấy dáng vẻ nghiêm túc của cô, khóe miệng không khỏi nhếch lên một nụ cười sủng nịch, anh đưa tay bế hổ con lên tay mình, rồi lại ôm cô vào lòng.
Cả người Trăn Lục Trà cứ thế bị anh ôm gọn trong lòng.
Cô trợn tròn mắt, nhất thời chưa kịp phản ứng, nhưng sau khi phản ứng lại thì lập tức nhìn quanh phòng khách xem có ai khác không.
Tạ Lam An thấy cô nghiêng đầu nhìn trái nhìn phải, liền lên tiếng: “Không có ai đâu, khỏi nhìn”, giọng anh trong trẻo mà lại có chút trầm thấp, hơi thở nóng hổi vì khoảng cách hiện tại của hai người mà phả vào sau gáy Trăn Lục Trà.
Trăn Lục Trà dùng vai đẩy người phía sau, có chút sợ nếu bị ai nhìn thấy cảnh này, liền nói với anh: “Anh, anh đừng dựa sát vào em như vậy… lỡ có ai nhìn thấy thì không hay…”
Nhưng câu nói này của cô nghe trong tai Tạ Lam An như đang làm nũng, mềm mại, khiến lòng anh ngứa ngáy.
Muốn hôn, muốn nhìn cô đỏ mặt, ý nghĩ này xuất hiện trong đầu Tạ Lam An rồi không thể xóa bỏ.
Mà Tạ Lam An vốn là người nghĩ gì làm nấy, anh cúi sát vào chiếc cổ trắng ngần của cô, đôi môi mỏng in lên đó, hôn nhẹ nhàng, không nặng không nhẹ.
Trăn Lục Trà cảm nhận được sự ẩm ướt nóng bỏng nơi cổ, không tự chủ được mà thẳng lưng lên.
“Tạ Lam An… anh đừng…” cô khẽ gọi tên người phía sau.
Nhưng Tạ Lam An như phát hiện ra châu lục mới, nhìn vành tai cô đỏ hơn cả mọi khi, cười khẩy một tiếng rồi tiếp tục hôn.
Thời gian không biết trôi qua bao lâu, mãi đến khi con hổ con trong tay Tạ Lam An kêu lên một tiếng, mới làm Trăn Lục Trà bừng tỉnh.
Cô như lò xo bật dậy khỏi lòng Tạ Lam An, giật lấy con hổ con trong tay anh, rồi nhanh chân chạy về phòng mình.
Tạ Lam An ngồi trên ghế sofa nhìn dáng vẻ cô chạy trốn, hồi tưởng lại phản ứng của cô khi anh hôn lúc nãy, như đang nhấm nháp mà khẽ cười, dùng ngón tay mình khẽ lướt qua môi.
Trăn Lục Trà về phòng rồi, lòng vẫn lâu không thể bình tĩnh lại, ôm hổ con nằm trên giường một lúc lâu mới nguôi ngoai.
Cô sờ lên sau gáy mình, nơi vừa nãy bị Tạ Lam An hôn, bây giờ vẫn còn hơi tê tê.
Cô thậm chí còn có thể nhớ lại cảm giác ẩm ướt nóng bỏng lúc nãy…
Dừng lại!! Những thứ sắc sắc đều cút khỏi đầu cô!! Cô đang nghĩ cái quái gì vậy!!
Sắc sắc đát mi đát mi!!
Chuyện này đã khiến Trăn Lục Trà một đêm không ngủ ngon, hôm sau bước ra khỏi phòng với đôi mắt thâm quầng.
Hàn Diễm thấy bộ dạng cô như vậy, lập tức mở chế độ chế giễu: “Ha ha ha ha ha! Trăn Lục Trà, tối qua cậu đi trộm nhà ai à? Cái bộ dạng này mà ra ngoài thì ai cũng gọi cậu là quốc bảo cho xem! Ha ha ha ha!”
Trăn Lục Trà: … Thật sự tạ ơn, sáng sớm đã có con ngỗng bên tai kêu quác quác.
Trăn Lục Trà đập một phát vào lưng Hàn Diễm: “Cút ngay cho ông, đừng ép tôi phải tát cậu trong một ngày đẹp trời thế này nhé, Hàn Diễm giegie.”
Nhận được ánh mắt như muốn giết người của Trăn Lục Trà, Hàn Diễm lập tức ngừng cười ngỗng, và làm động tác khóa chặt miệng với cô.
Còn Đường Nguyệt lúc này đi ngang qua sau lưng Trăn Lục Trà, và còn nhìn thấy những chấm đỏ lốm đốm sau gáy cô.
Đường Nguyệt hỏi: “Tiểu Lục, sau gáy cậu làm sao thế? Bị dị ứng à?”
Mặt Trăn Lục Trà “đùng” một cái đỏ bừng, ấp úng trả lời Đường Nguyệt: “Cái đó… chắc là… bị côn trùng cắn thôi, không sao đâu, không cần lo đâu… ha ha…”
Tạ. Côn trùng. Lam An bước xuống lầu đúng lúc nghe được câu nói này của cô.
Bị côn trùng cắn?
Anh nhướng mày nhìn cô, Trăn Lục Trà cũng nhìn thấy Tạ Lam An vừa hay từ trên lầu đi xuống.
…
Có lẽ hôm nay là ngày xui xẻo.
Vậy nên thế giới này chi bằng mau chóng hủy diệt đi.
Nhưng Trăn Lục Trà nghĩ lại, chuyện này rõ ràng là do Tạ Lam An làm, đúng vậy! Không liên quan gì đến cô! Cô không nên ngại ngùng, người ngại ngùng không nên là cô!
Sự thật chứng minh, chỉ cần có thể tự PUA bản thân đủ nhanh, thì sự ngại ngùng sẽ không bao giờ đuổi kịp cô Trăn Lục Trà.
