Chương 74: Manh mối
Mẹ của Thẩm Thức ngất trên giường, còn nôn ra từng ngụm máu tươi. Thẩm Thức vẫn chỉ là một đứa trẻ, cảnh tượng này làm cậu sợ hãi đến mức hồn vía lên mây.
May mà Tạ Lam An tiến lên, kiểm tra một lượt rồi bế mẹ Thẩm Thức từ trên giường lên.
Anh đạp tung cửa phòng: “Đến bệnh viện căn cứ.”
Trăn Lục Trà vội vàng cùng Thẩm Thức đi theo.
Ba người nhanh chóng đến bệnh viện, nhưng bệnh viện căn cứ có khá nhiều người bị thương và bệnh nhân, cả bệnh viện bận rộn không ngơi tay.
Đúng lúc này, Trương Thăng đang ở hành lang bệnh viện thì nhìn thấy bọn họ.
Anh ta bước tới: “Tiểu Trăn à, sao lại đến bệnh viện thế?” Vừa nói vừa nhìn về phía người phụ nữ đang hôn mê mà Tạ Lam An đang bế, “Có chuyện gì vậy?”
Trăn Lục Trà nhìn về phía người tới.
Là bác sĩ Trương!
Cô vội vàng kể cho bác sĩ Trương nghe về việc mẹ Thẩm Thức ngất đi như thế nào.
Trương Thăng nghe xong vội vàng tiến lên kiểm tra tình hình của mẹ Thẩm Thức. Anh ta xem qua một lượt, vẻ mặt không có vẻ gì căng thẳng, sau đó bảo y tá sắp xếp phòng bệnh trước.
Tạ Lam An đặt mẹ Thẩm Thức lên giường bệnh.
Chỉ một lúc sau, người mẹ đang hôn mê lại nôn ra một ngụm máu. Thẩm Thức đứng bên giường sốt ruột không thôi.
Lúc này Trương Thăng đã chuẩn bị xong đồ đạc cùng y tá, đuổi những người trong phòng ra ngoài rồi bắt đầu cầm máu cho mẹ Thẩm Thức.
Thẩm Thức ở ngoài cửa sốt ruột đến mức nước mắt rơi lã chã.
Trăn Lục Trà nhìn cậu, dù sao vẫn chỉ là một đứa trẻ, bên trong là người thân duy nhất của cậu.
Thấy cậu sợ hãi như vậy, cô vừa định tiến lên an ủi thì Tạ Lam An đã nhanh hơn một bước đến bên cạnh Thẩm Thức, đưa tay vỗ nhẹ hai cái lên vai cậu như an ủi.
Vai Thẩm Thức run lên, bị Tạ Lam An vỗ hai cái, cậu ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn anh với vẻ hơi sợ hãi.
Trăn Lục Trà cũng có chút khó hiểu, Tạ Lam An khi nào lại có lòng thương người như vậy? Chẳng lẽ anh với Thẩm Thức vừa gặp đã thân?
Cô không biết rằng, Tạ Lam An từ nãy đến giờ vẫn đứng một bên dùng ánh mắt u uất lặng lẽ quan sát, thấy Trăn Lục Trà muốn tiến lên an ủi Thẩm Thức thì thân thể phản ứng nhanh hơn cả đầu óc, lập tức đến bên cạnh Thẩm Thức.
Tâm tư của Tạ Lam An, Trăn Lục Trà tự nhiên không hề nhận ra.
Không bao lâu, Trương Thăng từ trong phòng bệnh đi ra, Thẩm Thức lập tức tiến lên, sốt ruột đến mức tay run lên: “Bác sĩ, bác sĩ, mẹ tôi thế nào rồi?”
Trương Thăng nhẹ nhàng an ủi cậu: “Không sao đâu, không sao đâu, mẹ cháu không có gì nghiêm trọng, chỉ là xuất huyết đường tiêu hóa trên, thêm suy dinh dưỡng nữa. Mấy ngày nay truyền dịch, bồi bổ cơ thể một chút là sẽ ổn thôi.”
Thẩm Thức nghe xong, cảm ơn Trương Thăng rồi chạy ngay đến bên giường bệnh.
Trăn Lục Trà: “Bác sĩ Trương, cảm ơn anh đã giúp đỡ, vất vả cho anh rồi.”
Trương Thăng nghe xong xua tay, cười nói: “Không cần cảm ơn tôi đâu, nói ra thì tôi còn phải cảm ơn cô mới đúng. Mấy cái máy móc lần trước các cô mang đến, mấy ngày nay không biết đã cứu được bao nhiêu mạng người ở chỗ chúng tôi, còn có không ít trẻ sơ sinh cần lồng ấp nữa, tất cả đều nhờ các cô cả.”
Trăn Lục Trà nghe nói mấy cái máy móc lần trước họ mang đến đã cứu được nhiều người, trong lòng cũng rất vui, xem như không uổng công họ đã bỏ ra nhiều sức lực để mang về.
Sau đó bác sĩ Trương giúp họ sắp xếp phòng bệnh, không lâu sau lại có ca mổ gọi anh ta đi.
Đến chiều, bệnh tình của mẹ Thẩm Thức coi như đã ổn định, trong khoảng thời gian đó còn tỉnh lại hai ba lần, Thẩm Thức lúc này mới yên tâm.
Trăn Lục Trà thấy tình hình đã ổn định, bèn gọi Thẩm Thức ra khỏi phòng bệnh.
Thẩm Thức cũng biết lần này mình đã làm phiền hai người họ, ra ngoài thấy Trăn Lục Trà và Tạ Lam An liền nói: “Cảm ơn hai người… Tôi, sau này hai người có chuyện gì cứ tìm tôi! Việc gì làm được tôi sẽ đều làm!”
Đứa trẻ mười sáu tuổi ánh mắt đầy vẻ cảm kích, còn long lanh chút nước mắt.
Tạ Lam An nghe xong lời cậu nói, ánh mắt mang chút trêu chọc, mở miệng nói: “Cậu á? Có thể giúp được gì?”
Trăn Lục Trà nghe vậy vội vàng đưa tay véo vào thịt cánh tay anh một cái, Tạ Lam An có chút bất ngờ nhìn cô.
Trăn Lục Trà thì “mỉm cười” nhìn anh chằm chằm.
Anh đừng có mà phá.
Ánh mắt cô ra hiệu điên cuồng, nhưng Tạ Lam An nhìn bộ dạng cô nháy mắt ra hiệu, tay hơi ngứa, muốn véo má cô.
Nhưng Tạ Lam An đoán nếu bây giờ anh mà động tay, cô nàng Trăn Lục Trà của anh chắc chắn sẽ lại xù lông.
Đúng lúc này, Thẩm Thức chợt nhớ ra chuyện mình phát hiện ở khu nhà ổ chuột vẫn chưa nói với cô. Cậu nhìn Tạ Lam An một cái, rồi lại nhìn Trăn Lục Trà nói: “Chị Trăn, cái đó… lần trước chị nhờ em để ý chuyện đó đã có chút manh mối rồi, chị có thể nói chuyện riêng một chút được không?”
Cậu thấy đội trưởng Tạ bên cạnh chị Trăn có vẻ không biết chuyện này, Trăn Lục Trà gật đầu nói: “Được”, rồi quay sang bảo Tạ Lam An đợi mình một lát.
Tạ Lam An không biết giữa họ có chuyện gì, nhưng anh biết Trăn Lục Trà sẽ không giấu mình chuyện gì.
Trăn Lục Trà và Thẩm Thức đến góc hành lang bệnh viện, Thẩm Thức lập tức kể cho cô nghe chuyện mình phát hiện ở khu nhà ổ chuột.
Khoảng thời gian này, có một người đàn ông ở khu nhà ổ chuột hay dẫn một đứa bé trạc tuổi cậu ra ra vào vào, mà có lần Thẩm Thức còn lén đi theo người đàn ông đó, nhà của ông ta khác với những nhà khác trong khu nhà ổ chuột, trông khá rộng.
Cậu đi hỏi những người sống bên cạnh, thì ra là người đàn ông đó đã mua ba căn nhà rồi đập thông với nhau để ở.
Hơn nữa có lúc còn nghe thấy từ bên trong truyền ra âm thanh lạ.
Trăn Lục Trà nghe xong thì đã đoán được vài phần. Trong tiểu thuyết, không biết từ đâu trong khu nhà ổ chuột chạy ra một con zombie, khiến cho căn cứ vốn đang trong lúc nguy cấp lại càng thêm hỗn loạn.
Trăn Lục Trà nghĩ ngợi một lát, cảm thấy vẫn nên đi một chuyến, đến xem nhà của người đàn ông đó, nhưng… chuyện này nhất định phải cho Tạ Lam An biết.
Nhưng cô nên giải thích với anh thế nào về việc mình phát hiện ra chuyện này đây?
Tổng không thể đường đột nói rằng cô là người xuyên không, thế giới này là một cuốn tiểu thuyết, cô đọc được từ trong tiểu thuyết, nói như vậy thì Tạ Lam An chắc sẽ nghĩ cô bị điên mất.
Trăn Lục Trà nghĩ ngợi, quyết định tối nay sẽ nói chuyện với Tạ Lam An, dù sao thì dùng cách nào cũng phải nói cho anh biết chuyện này.
Nhưng bây giờ chuyện của Thẩm Thức và mẹ cậu phải xử lý trước đã, hai mẹ con hiện tại sống ở khu nhà ổ chuột cũng không phải là cách, nhất là mẹ Thẩm Thức còn đang bệnh.
May mà lần này nhiệm vụ vừa làm xong, cô cũng còn chút điểm cống hiến.
Trăn Lục Trà tháo thẻ tên của mình xuống: “Thẩm Thức, chị vẫn còn chút điểm cống hiến, lần này em thật sự đã giúp chị một việc lớn. Sau khi xuất viện, em với mẹ hãy tìm một chỗ ở tốt hơn, cứ ở khu nhà ổ chuột thì làm gì cũng bất tiện.”
Thẩm Thức biết lần này đến bệnh viện đã đủ làm phiền cô rồi, làm sao có thể nhận thêm điểm cống hiến của cô nữa: “Chị Trăn, không cần đâu, mà trước đó chị cũng đã cho em điểm cống hiến rồi, đã đủ nhiều rồi, em sẽ không nhận nữa.”
Trăn Lục Trà cũng biết cậu sẽ không dễ dàng chấp nhận: “Vậy thì thế này đi, bây giờ mẹ em dù sao cũng không thể về khu nhà ổ chuột được nữa, mà bác sĩ cũng nói bà ấy cần bồi bổ cơ thể. Số điểm cống hiến này coi như chị cho em vay, đợi sau này em kiếm được rồi trả lại chị, được chứ?”
Cô đã nói vậy, Thẩm Thức nghĩ ngợi một lát, tự nhiên không tiện từ chối nữa, mà chị Trăn nói cũng đúng, bây giờ mẹ vẫn cần bồi bổ cơ thể: “Vâng, chị Trăn, vậy số điểm cống hiến này coi như em vay của chị, em sẽ nhanh chóng kiếm lại.”
