Chương 82: Nắm đấm nhỏ đấm vào ngực anh
Trăn Lục Trà khó hiểu nhìn anh ta: “Anh kích động gì thế, chị Đường Nguyệt của chúng tôi còn chưa lên tiếng mà.”
Hàn Diễm cười hề hề, gãi gãi đầu nói: “Tôi chẳng phải muốn nhanh chóng báo thù cho em vợ tương lai của tôi sao!”
Đường Tinh nghiêng đầu khó hiểu nhìn anh ta.
Đường Nguyệt khóe miệng không nhịn được mà co giật, cảnh cáo Hàn Diễm vẫn đang vui vẻ: “Anh tốt nhất nên im cái miệng chó của anh lại, đừng để tôi phải xé nát nó.”
Trăn Lục Trà thích xem náo nhiệt, không ngại chuyện to, vừa định thêm dầu vào lửa, vừa mới hắng giọng chuẩn bị khoe giọng hót như chim sơn ca thì bị bàn tay to của Tạ Lam An bên cạnh che miệng lại.
Ơ? Ơ? Ơ?
Trăn Lục Trà chớp chớp mắt khó hiểu nhìn chủ nhân của bàn tay to kia.
Anh làm gì vậy, người ta vừa muốn thể hiện một chút đã bị cắt ngang.
Tạ Lam An khẽ cười nói: “Đừng thêm chuyện nữa, muộn rồi, nên đi nghỉ thôi.”
Nói xong liền bỏ tay xuống.
Bây giờ quả thực đã rất muộn, dù sao cũng đã quậy nửa đêm.
Đường Nguyệt nhìn Đường Tinh có vẻ mệt mỏi, rồi nói với mọi người: “Đội trưởng nói đúng, bây giờ cũng muộn thật rồi, mọi người mau đi nghỉ đi, chuyện khác để ngày mai tinh thần tốt rồi tính.”
Nghe cô nói xong, mọi người đều về phòng ngủ của mình.
Đường Nguyệt nắm tay Đường Tinh về phòng mình.
……
Khu nhà ổ chuột.
Lý Tiêu vừa từ hàng rào về đến nhà, thấy đèn trong nhà vẫn sáng, liền móc chìa khóa ra mở hai cánh cửa sắt.
“Cái đồ câm kia! Đồ câm! Mau ra rót cho ông chén nước!”
Lý Tiêu hét lớn, khó chịu ho khan vài tiếng.
Nhưng đợi mãi chẳng thấy ai ra.
Hắn bực bội hét: “Người đâu rồi?!”
Lý Tiêu cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn, hắn cảm thấy có luồng gió lạnh không ngừng thổi vào sau lưng, nhưng theo lý thì căn nhà này không thể có gió lạnh lọt vào được.
Hắn nhìn về phía cửa phòng ngủ đang mở nửa chừng rồi đi tới.
Lý Tiêu vừa bước vào phòng ngủ, liền thấy cửa sổ bị đập vỡ tan tành và một đống đồ vật chất dưới cửa sổ.
Chết tiệt! Con bé câm đó lại chạy mất rồi!
Hắn tiến lại xem xét kỹ, quả nhiên, trên cửa sổ có rất nhiều vết xước của xích sắt.
Lý Tiêu vội vàng lao ra khỏi cửa, chạy ra sau nhà, nhìn thấy trên nền đất bùn dưới cửa sổ có dấu vết xích sắt bị kéo lê suốt dọc đường.
Được lắm! Con bé câm này đúng là giỏi thật đấy!
Nhưng may là nó bị câm không nói được, nếu không thì bí mật trong nhà mình...
Lúc này không thể xảy ra sơ suất được, hắn vội vàng lần theo dấu vết xích sắt trên mặt đất mà tìm, nhưng lạ thay, dấu vết đến một góc hẻm nhỏ thì biến mất.
Trời lại đang tối đen như mực, Lý Tiêu cứ như người mù rờ voi, tìm mãi chẳng thấy gì.
Lý Tiêu thở hồng hộc quay về nhà.
Dù sao con bé câm đó chắc cũng chạy không xa được, ngày mai lại ra ngoài tìm tiếp.
Nhưng chuyện này không thể để Thu Dương biết, người ở trên cũng không được biết, nếu hắn biết thì mình tiêu đời.
Sáng hôm sau, Trăn Lục Trà và mọi người ăn sáng xong liền chuẩn bị bắt đầu hành động.
Trăn Lục Trà nhớ ra mình đã chụp ảnh đám thây ma trong nhà Lý Tiêu, cô tìm trong không gian rồi đưa cho Tạ Lam An.
Tạ Lam An nhận lấy tấm ảnh cô đưa.
“Em còn mang theo máy ảnh à?” Anh hỏi.
Trăn Lục Trà cười, từ trong không gian lấy ra chiếc máy ảnh chụp lấy liền màu hồng của mình, vẫy vẫy trước mặt anh.
“Thế nào, đẹp không?”
Tạ Lam An khẽ mỉm cười, ánh mắt phản chiếu hình bóng cô: “Đẹp.”
Trăn Lục Trà nhìn chiếc máy ảnh trong tay, suy nghĩ một chút rồi nhét vào tay Tạ Lam An: “Chúng ta còn chưa chụp ảnh chung bao giờ, anh cầm chụp cho hai đứa mình một tấm đi.”
Nói xong liền chui vào lòng Tạ Lam An.
Tạ Lam An một tay ôm người trong lòng, một tay cầm chiếc máy ảnh màu hồng chụp cho hai người.
“Tách”
Tấm ảnh chung đầu tiên của họ từ từ được máy ảnh nhả ra.
“Đưa em xem nào!” Trăn Lục Trà hào hứng cầm lấy tấm ảnh.
Tấm ảnh dần hiện ra hai người dựa sát vào nhau, Trăn Lục Trà trong ảnh cười tươi như hoa, đôi mắt long lanh như chứa nước, trông vô cùng động lòng người.
Trăn Lục Trà nhìn Tạ Lam An trong ảnh.
Anh cũng đang mỉm cười, nhưng Tạ Lam An không nhìn vào ống kính như cô mà ánh mắt luôn dán chặt vào cô.
Trăn Lục Trà nhìn tấm ảnh này, cảm thấy trong lòng ấm áp, cô nói với Tạ Lam An: “Chụp đẹp thật đấy, không ngờ đội trưởng còn có tài này.”
Tạ Lam An nhìn tấm ảnh trong tay Trăn Lục Trà, cô gái trong ảnh cười ngọt ngào vô cùng, nên khi nhìn cô, anh không hề để ý rằng mình cũng đang cười khi chụp.
Trăn Lục Trà chợt nghĩ ra điều gì đó, kéo tay Tạ Lam An nói: “An An, An An.”
Tạ Lam An nghe Trăn Lục Trà gọi mình như vậy liền biết cô lại có chuyện muốn nhờ mình, vì mấy ngày nay anh đã nghe không dưới mười lần.
Trăn Lục Trà cũng phát hiện ra chỉ cần cô gọi Tạ Lam An là “An An”, anh luôn chiều theo mọi yêu cầu của cô.
Tạ Lam An có chút bất lực, nhưng vẫn lộ ra chút cưng chiều: “Nói đi, chuyện gì?”
Trăn Lục Trà nghe anh nói vậy, liền kiễng chân hôn lên má anh, rồi ghé sát tai anh nói: “Tạ Lam An, anh chụp cho em một tấm ảnh mỗi ngày nhé.”
Nói xong cô cười nhìn anh, ánh mắt tràn đầy niềm vui.
Tạ Lam An khẽ cười: “Được, nhưng anh phải lấy công.”
Trăn Lục Trà ngơ ngác: “Công gì...”
Cô còn chưa nói hết câu, đôi môi mỏng của Tạ Lam An đã in lên đôi môi đang mở của Trăn Lục Trà, hương vị ngọt ngào quấn quýt nơi đầu lưỡi.
Một lúc lâu sau, Tạ Lam An mới buông cô ra.
Trăn Lục Trà mặt đỏ bừng, lồng ngực phập phồng vì thở gấp.
Còn Tạ Lam An thì vẻ mặt thỏa mãn, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc rủ trên mặt Trăn Lục Trà ra sau tai.
Trăn Lục Trà lúc này vẫn còn lâng lâng, nhưng vẫn không quên thỏa thuận vừa rồi: “Đừng quên nhé, sau này ngày nào anh cũng phải chụp cho em một tấm.”
Tạ Lam An dịu dàng nhìn cô: “Được, anh đều đồng ý với em.”
Trăn Lục Trà lúc này mới yên tâm, dù sao thì công không thể trả không được, đúng không?
Nhưng Tạ Lam An đột nhiên đổi giọng, trêu chọc cô: “Nhưng công phải trả hằng ngày.”
Hả?
Trả hằng ngày? Vậy chẳng phải là...
Trăn Lục Trà dùng nắm đấm đấm vào ngực Tạ Lam An một cái: “Anh mơ đẹp quá nhỉ.”
Nói thật, Tạ Lam An hơi bị đấm đau.
Trà Trà nhà anh đúng là khỏe thật.
Sau màn gián đoạn nhỏ, Tạ Lam An cầm tấm ảnh Trăn Lục Trà chụp trong nhà Lý Tiêu đi tìm Tạ Tòng.
Còn Trăn Lục Trà thì đi cho Ngao Thiên bé bỏng uống sữa.
Lông của tiểu tử này giờ đã mọc được một chút, mắt cũng đã mở, màu xanh nhạt, giống như màu đại dương.
Khiến Trăn Lục Trà cứ nhìn thấy đôi mắt xanh trong veo của nó là lại muốn bế lên mà vuốt ve.
Dù sao thì Ngao Thiên bây giờ trông như một con mèo con vậy, tiếng kêu cũng ư ử, nhìn thế nào cũng đáng yêu.
