Chương 92: Gặp lại lần nữa
Nhiệm vụ lần này rất quan trọng và gian nan.
Có lẽ vì quá nhiều thứ đã thay đổi, trong tiểu thuyết vốn không có nhiệm vụ này.
Vì vậy, Trăn Lục Trà hoàn toàn không biết chuyện gì sẽ xảy ra trong nhiệm vụ lần này.
Khi đến địa điểm làm nhiệm vụ, hơn mười máy bay của Căn cứ Lạc Nhật đáp xuống cách đó mấy chục dặm.
Cánh quạt máy bay gầm rú dữ dội, từ từ hạ cánh, vô số bụi đất bay mù mịt giữa không trung. Nơi đây cát vàng phủ khắp, hoang vắng vô cùng.
Khi Trăn Lục Trà bước xuống máy bay, cô không thể ngờ mình lại đang đứng giữa một vùng sa mạc hoang vu, cứ như thể lại xuyên không đến một thế giới khác.
Tại sao xác sống cấp cao lại tụ tập ở đây?
Cô vô cùng khó hiểu, những người khác xuống máy bay cũng kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt.
Căn cứ Lạc Nhật không phải là bên đến đầu tiên.
Thực ra, Căn cứ Trị Sinh, một trong ba căn cứ lớn gần đây nhất, đã đến đây hơn một tháng và lập một căn cứ tạm thời xung quanh khu vực tụ tập của xác sống cấp cao, cũng chính là nơi Trăn Lục Trà và những người khác đang đứng.
Nhưng theo quan sát của Căn cứ Trị Sinh, những xác sống cấp cao đó quá mạnh, chỉ dựa vào sức của họ thì không thể tiêu diệt được, nên họ đã cầu cứu hai căn cứ còn lại.
Khi Căn cứ Lạc Nhật đến nơi, người phụ trách căn cứ của Căn cứ Trị Sinh đã giải thích tình hình chi tiết ở đây và về những xác sống cấp cao đó.
Sau đó, họ dẫn mấy đội của Căn cứ Lạc Nhật đến khu lều tạm.
Vì lần này Căn cứ Lạc Nhật và Căn cứ Hy Vọng có khá nhiều đội đến, nên Căn cứ Trị Sinh cũng đã dựng kha khá lều ở đây.
Trên đường đi, Trăn Lục Trà còn thấy vài chiếc xe tăng lớn đậu ở đằng xa.
Tất cả những điều này cho thấy nhiệm vụ lần này sẽ khó khăn hơn nhiều so với những lần trước.
Vì lều nam và nữ được tách riêng, nên đương nhiên Trăn Lục Trà và Đường Nguyệt được xếp vào lều nữ.
Vừa mới ổn định chỗ ở trong lều nữ được một lúc, Trăn Lục Trà và Đường Nguyệt lại nghe thấy tiếng máy bay gầm rú bên ngoài.
Hai người ra khỏi lều xem thử.
Chẳng xa, hơn mười máy bay hạ cánh, với logo nổi bật trên máy bay, không cần nghĩ cũng biết là người của Căn cứ Hy Vọng đến.
Căn lều Trăn Lục Trà đang ở chỉ có mình cô và Đường Nguyệt, nhưng vẫn còn nhiều chỗ trống, ít nhất có thể ở thêm hai người nữa.
Vì vậy, căn lều này chắc chắn sẽ có người khác đến.
Trăn Lục Trà nghĩ tốt nhất là đừng đụng mặt Cố Nhu Nhu.
Nhưng trời không chiều lòng người, cứ như cố tình trêu ngươi cô vậy, chẳng bao lâu sau có hai người bước vào.
Người đến chính là Cố Nhu Nhu và Bạch Vũ Nhiên.
Bạch Vũ Nhiên xách hành lý, đeo ba lô, còn Cố Nhu Nhu thì hai tay trống trơn, vì đồ đạc của cô đều để trong không gian của mình.
Trăn Lục Trà nhìn hai người đang đi về phía lều của họ từ xa, chỉ thấy đây đúng là một mối lương duyên trớ trêu.
Cố Nhu Nhu tất nhiên cũng thấy Trăn Lục Trà đứng trước lều.
Cô bắt đầu bước nhanh, chẳng mấy chốc đã đến trước mặt Trăn Lục Trà.
Cố Nhu Nhu mỉm cười nói: “Lục Trà, thật lâu không gặp, tôi rất nhớ cô đấy.”
Trăn Lục Trà nhìn vẻ mặt tươi cười của cô ta, thật sự hơi khâm phục diễ xuất của cô ta.
Nếu đặt ở thế giới ban đầu của cô, với diễn xuất này, Cố Nhu Nhu ít nhất cũng là ảnh hậu, dù sao cả hai đã trở mặt, vậy mà cô ta vẫn có thể tươi cười chào đón như thế.
Đã là vậy, cô cũng phải “bỏ qua chuyện cũ” mà chiếu cố đến cùng chứ.
Trăn Lục Trà lập tức cười cực kỳ ngọt ngào, như thể hai người là bạn thân nhiều năm không gặp: “Đây không phải là Nhu Nhu đáng yêu của tôi sao, tôi cũng rất nhớ cô đấy~”
Cô cố tình nhấn mạnh ba chữ “đáng yêu”.
Cố Nhu Nhu nghe vậy, mặt cũng lạnh đi một chút, nhưng rất nhanh lại nở nụ cười đặc trưng: “Thật trùng hợp, tôi và Vũ Nhiên cũng ở căn lều này, xem ra khoảng thời gian tới chúng ta sẽ sống chung với nhau rồi.”
Bạch Vũ Nhiên phía sau xách theo một đống đồ vật lỉnh kỉnh chạy tới, nhìn vẻ mặt giả tạo của Cố Nhu Nhu, khi đi ngang qua cô ta cố tình đụng mạnh một cái, rồi giả vờ áy náy nói: “Xin lỗi nhé, nhưng ai bảo cô đứng chắn đường làm gì.”
Bạch Vũ Nhiên đụng Cố Nhu Nhu không hề nương tay, nên lúc này Cố Nhu Nhu ôm vai bị đau, ánh mắt độc ác giấu dưới hàng mi.
Trăn Lục Trà thấy vậy, cũng cảm thấy diễn kịch với Cố Nhu Nhu chẳng còn ý nghĩa gì, liền kéo Đường Nguyệt vào lều.
Vào trong lều, Cố Nhu Nhu lại lên tiếng: “Lục Trà, cô không biết đâu, dị năng trị liệu tôi thức tỉnh đã chữa khỏi hoàn toàn cho Đình Lệ rồi.”
Cố Nhu Nhu mỉm cười, muốn xem phản ứng của Trăn Lục Trà khi nghe tin này.
Trăn Lục Trà nhìn cô ta, không khỏi cười lạnh trong lòng, cô biết ngay Cố Nhu Nhu sẽ giở trò gì đó mà.
Nhưng Đình Lệ lại được chữa khỏi, chẳng lẽ đây là hào quang nữ chính sao?
Cô cũng không thấy bất ngờ, nếu nam chính nữ chính dễ dàng bị loại như vậy thì mới là chuyện lạ.
Trăn Lục Trà lạnh nhạt đáp lại Cố Nhu Nhu một chữ: “Ồ.”
Cố Nhu Nhu không ngờ cô nghe tin này mà chẳng có phản ứng gì, vẻ mặt hơi cứng đờ, rồi không nói thêm gì nữa.
Đường Nguyệt bên cạnh nghe được tin này thì trong lòng vô cùng chấn động.
Vì cảnh tượng đội trưởng phế bỏ Đình Lệ lúc đó vẫn còn rành rành trước mắt.
Vậy mà anh ta lại khỏi hẳn như thế?
Xem ra dị năng của Cố Nhu Nhu này không hề đơn giản.
Cùng lúc đó, những người khác trong lều nam cũng chạm mặt Đình Lệ và đám người của anh ta.
Cả hai bên đều không nói gì, chỉ liếc nhau một cái rồi lướt qua.
Nhưng chỉ một cái liếc đó thôi cũng đủ làm Hàn Diễm kinh hãi.
Mắt và cánh tay của Đình Lệ đã hoàn toàn bình phục, trông chẳng có chút dấu vết nào của việc từng bị phế bỏ.
Nói thật, Hàn Diễm vốn nghĩ lần này Đình Lệ chắc chắn sẽ không đến, dù sao anh ta cũng vừa bị lão đại của bọn họ phế bỏ cách đây không lâu.
Nhưng rốt cuộc đây là tình huống gì vậy! Cánh tay đứt lại mọc ra, ngay cả đôi mắt đã mù cũng khỏi hẳn như chưa từng bị gì.
Trở về lều của mình, Hàn Diễm hỏi những người khác: “Mọi người vừa thấy chưa? Đình Lệ vậy mà khỏi rồi!!”
Hứa Đồng lúc này cũng đang mơ màng, vừa rồi nhìn thấy lần đầu, anh còn tưởng mình nhìn nhầm người, nhưng người đó rõ ràng là Đình Lệ vốn đã bị phế bỏ!
Hứa Đồng nhíu mày, vô cùng khó hiểu: “Tại sao anh ta lại khỏi được? Thật không thể tin nổi!”
Rồi anh nhìn về phía lão đại của mình, lúc này Tạ Lam An không hề tỏ ra ngạc nhiên như Hàn Diễm và Hứa Đồng, cứ như đã biết trước vậy.
Hàn Diễm dò hỏi: “Lão đại, có phải anh đã biết từ lâu rồi không?”
Tạ Lam An ngẩng mắt, bình tĩnh nhìn anh ta, đôi môi mỏng khẽ mở: “Ừ.”
Hả?
Hàn Diễm: “Anh biết từ lâu rồi á??”
Thực ra Tạ Lam An không biết sớm như vậy, anh cũng chỉ mới nhận được tin tối qua.
Dù chuyện này có chút kỳ lạ, nhưng anh cũng không thấy ngạc nhiên lắm, chỉ là hơi tò mò.
Chỉ riêng một dị năng trị liệu thôi mà có thể làm được đến mức này sao?
Tạ Lam An nhìn Hàn Diễm và Hứa Đồng với vẻ mặt đầy “sao anh không nói sớm” rồi nói: “Tối qua tôi mới biết.”
Hứa Đồng nhìn đội trưởng của mình với vẻ vô cùng bình thản, không có mấy ngạc nhiên: “Vậy đội trưởng cũng nên nói với bọn tôi một tiếng chứ! Ít nhất cũng để có sự chuẩn bị tâm lý. Mà sao Đình Lệ lại có thể mọc lại tay được? Anh ta đâu phải thằn lằn gì đó, đúng là dọa người mà.”
