Chương 27: Sai Lệch Nhỏ
Hạ Vũ dặn dò xong, mọi người ai về phòng nấy. Lâm Lâm đi được một đoạn thì khó hiểu quay đầu lại, nhìn người phía sau: “Đại ca, anh đi theo tôi làm gì?”
Chàng trai tóc đỏ sững người, vẻ mặt không tự nhiên, ngượng nghịu nói: “Cậu! Đổi phương thức liên lạc với tôi!”
Lâm Lâm chợt hiểu ra, thì ra đại ca có cảm tình với mình ngay từ cái nhìn đầu tiên!
Cậu hào phóng đưa mã QR của mình ra, nói: “Tôi vẫn chưa tự giới thiệu nhỉ, tôi là Lâm Lâm, đến từ khu 108, trước đây... cùng khu với anh.”
Đế Ngõa Nhĩ: “Tôi biết, trên bảng tên của cậu có ghi.”
Lâm Lâm: “... Ha ha, tôi quên mất, nhưng tự nói ra vẫn trang trọng hơn mà!”
“Cậu yếu quá, sau này tôi sẽ bảo vệ cậu.” Chàng trai đột nhiên nói một câu chẳng đâu vào đâu, Lâm Lâm ngạc nhiên ngẩng đầu: “?”
Rồi cậu thấy trong mắt đại ca có sự khinh thường và phức tạp.
Lâm Lâm: “... Cảm ơn nhé.”
Đã đổi phương thức liên lạc, Đế Ngõa Nhĩ không lo cái đồ nhỏ này chạy mất nữa, yên tâm rời đi, trước khi đi còn không quên dặn dò: “Có chuyện gì thì gọi điện cho tôi, gặp nguy hiểm cũng có thể tìm tôi, tóm lại, đừng có chết một cách bừa bãi.”
Lâm Lâm đứng nguyên tại chỗ: “...” Anh lịch sự thế đấy à?
Đám người đứng nghe lén công khai: “Ồ ~”
Nhìn người lửa nhỏ đi xa, Hạ Thanh tò mò lại gần: “Người này bị làm sao vậy? Cậu quen à?”
“Không quen, hôm nay mới gặp lần đầu.” Lâm Lâm buồn bực trả lời.
“Vậy anh ta có ý gì? Vừa giúp cậu giải vây, vừa đưa cậu về ký túc xá, chẳng lẽ anh ta để ý đến cậu?” Hạ Thanh buôn chuyện.
“Lâm Lâm dễ thương như vậy, được người ta thích là chuyện bình thường mà!” Kha Duệ tặc lưỡi, hóng hớt: “Đại lão cấp 3S đấy, cả nước đếm trên đầu ngón tay cũng không hết.”
“Giàu sang đừng quên nhau.” Hà Âm cứng nhắc nói.
Lưu Hồng cười tủm tỉm gật đầu: “Lâm ca có tiền đồ xán lạn.”
Mọi người đều gửi lời chúc phúc, Ngu Hốt nghĩ ngợi một chút, thành thật nói: “Sinh quý tử sớm nhé.”
Lâm Lâm: “...” Có thể vứt đám bạn bị bệnh này đi không?
Lâm Lâm không nhịn được nữa: “Đừng có nói bậy! Giữa chúng tôi chỉ là tình bạn trong sáng thôi!”
“Thôi đi, tình bạn gì mà lại hứa hẹn nghiêm túc như vậy?” Hạ Thanh chẳng tin lời cậu, nhưng thấy cái cây nhỏ sắp nổi cáu, cô vội đổi giọng: “Được rồi được rồi, là tình bạn!”
“Thôi được, là bọn tôi ăn không ngồi rồi, thấy ai cũng thành gay.” Kha Duệ tiếc nuối nhìn cậu một cái, lắc đầu rồi về.
“Có phúc cùng hưởng, có họa một mình cậu gánh.” Hà Âm nói xong cũng đi.
Lưu Hồng không nói gì, chỉ cười bí ẩn, rồi đi theo Hà Âm.
Lâm Lâm bị đám người này làm cho da đầu tê dại, tức giận nhìn người cuối cùng, chuẩn bị nghe xem cô ấy có nói ra được lời hay ho gì không.
Ai ngờ Ngu Hốt ngáp một cái, buồn ngủ nói: “Vậy tôi cũng đi đây, cậu ngủ sớm đi.”
Lâm Lâm cuối cùng cũng hết mưa, chuyển sang nhiều mây: “Chúc...”
“À, chúc tình bạn của cậu bền vững muôn năm.”
“...” Đi chết đi.
**
**
Sáng hôm sau, vì ai cũng để ý đến việc kiểm tra sức khỏe nên mọi người đều dậy rất sớm, ngay cả Ngu Hốt vốn thích ngủ nướng cũng ngáp dài ngáp ngắn đến sớm.
Hạng mục kiểm tra có rất nhiều loại, kiểm tra kỹ lưỡng và nghiêm ngặt, bọn họ chỉ cần làm xong tất cả trong hôm nay là được.
Nơi chuyên dùng để kiểm tra rất rộng, hơn ba trăm người cũng không đến cùng lúc, bọn họ đến rất sớm nên lúc này cũng không đông đúc lắm.
Mọi người đi đo tinh thần lực trước, trong một căn phòng màu trắng. Ngu Hốt từng đo tinh thần lực rồi, khác với loại máy to và cồng kềnh ở khu 108, lần này đo tinh thần lực là một thứ giống như nhiệt kế, chỉ cần áp trán lên là được, con số trên đó sẽ tăng theo dao động, giá trị tối đa là 10000.
Mấy người có hướng biến dị phổ biến như Kha Duệ đều ở mức 1000+, dưới 2000. Đến lượt Lâm Lâm thì có chút thay đổi, nhân viên phụ trách ghi chép kinh ngạc nhìn báo cáo: “Cậu không phải hệ thực vật sao?”
Lâm Lâm gật đầu, nhìn chấm sáng tăng lên 4000, chìm vào suy tư: “Lần trước tôi đo là hơn 3000, sao lại thế, tinh thần lực còn có thể tăng lên à?”
Nhân viên đó đẩy kính: “Tất nhiên là có thể, chỉ là tôi chưa từng thấy tinh thần lực của hệ thực vật nào cao như vậy, mà cậu chỉ là cấp S thôi sao?”
Hạ Thanh khổ sở giải thích: “Thiết bị của khu chúng tôi cũ kỹ, đo ra có thể có sai lệch.”
Nhân viên: “...” Sai lệch này hơi lớn đấy, e là cấp bậc phải đánh giá lại.
Lâm Lâm đo xong, đến lượt Ngu Hốt. Cô gái nhỏ ngoan ngoãn áp trán lên, chấm sáng bắt đầu tăng vọt. Biểu cảm của nhân viên lúc đầu vẫn bình thường, cho đến khi chấm sáng vượt qua mốc 6000 mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, miệng anh ta dần há to.
Anh ta nhìn Lâm Lâm và Hạ Thanh vẻ mặt bình thường: “Đây cũng là sai lệch à?”
Lâm Lâm gật đầu: “Đúng vậy!”
Con số cuối cùng dừng lại ở 7800, anh ta kinh ngạc nói: “Phá, phá kỷ lục rồi.”
Ngu Hốt bước xuống, cảm thấy hơi choáng váng, cái máy này hình như có lực hút, hút hết chút tinh thần lực mà cô vất vả lắm mới tích cóp được.
“Kỷ lục trước đó là của Du Kiệt, chính là người ghi chép đó, 7000,” nhân viên ở đây vẫn đang phổ cập kiến thức, sau đó anh ta lơ đãng liếc nhìn báo cáo của Ngu Hốt: “Ơ! Cô cũng là người ghi chép?! Cô chính là người ghi chép đến từ khu 108?”
Ngu Hốt gật đầu: “Bác sĩ, tôi đau đầu quá.”
Nhân viên: “... Tôi không phải bác sĩ, chắc là cô dùng sức quá mạnh. À, tôi biết vì sao họ chọn cô rồi, tinh thần lực của cô, cả nước không tìm được người thứ hai, thích hợp nhất để ra tiền tuyến ghi hình.”
“Tinh thần lực của Ngu Hốt cũng tăng rồi à.” Lâm Lâm nghĩ ngợi: “Tăng hai nghìn điểm. Cậu gần đây ngủ nhiều như vậy là vì cái này? Ngủ để tăng tinh thần lực?”
Ngu Hốt ậm ừ gật đầu, thầm nghĩ đâu có, là vì lần trước đối phó với cái đứa nghịch tử đó khiến cô bị quá sức, bây giờ vẫn chưa hồi phục lại.
“Đúng là lạ, lần về tôi cũng phải thử xem.” Lâm Lâm nói: “Dạo này tôi cũng thấy ngủ có thể dưỡng tâm tính rất tốt.”
Hạ Thanh lạnh lùng nói: “Ngày mai bắt đầu huấn luyện rồi, đừng có mơ ngủ nhiều.”
“...”
Đo xong tinh thần lực, vì thuộc tính khác nhau nên mọi người tản ra đo những thứ khác. Một lúc sau, có người đến tìm Ngu Hốt, nói cô có tình huống đặc biệt, cần kiểm tra thêm.
Ngu Hốt đi theo người đó.
Nơi đến cũng là một căn phòng màu trắng, bên trong có khá nhiều người, Ngu Hốt hầu như không quen ai, chỉ có một gương mặt quen thuộc, chính là người ghi chép Du Kiệt đã gặp tối qua.
Mãi đến khi người dẫn cô đến chào kiểu quân đội với những người trong phòng, cô mới chợt nhận ra, hóa ra đây đều là một phòng toàn đại lão à?
