Chương 39: “Vậy mà vẫn còn một phế phẩm?”
Chu Cẩm vất vả thử từng chiếc chìa khóa một, xác suất một phần trăm này quả thực rất thử thách lòng kiên nhẫn của con người.
Cuối cùng cũng chỉ còn lại một chiếc chìa khóa, anh vừa tra vào ổ khóa vừa lo lắng không biết làm thế nào để mở hàng cửa còn lại.
Cửa khoang đều bị bịt kín hoàn toàn, không có cửa sổ gì cả, muốn biết bên trong có gì thì phải mở từng cái một.
“Rẹt”, cửa mở ra, Chu Cẩm kiên nhẫn đứng ở cửa chờ một lúc, không có động tĩnh gì, anh bèn thận trọng thò đầu vào nhìn.
Sau đó anh đối diện với vô số ánh mắt xanh lè.
Những ánh mắt này đều thuộc về những sinh vật kỳ ảo xinh đẹp trong phòng, Chu Cẩm ngây người há to miệng: “Người cá?”
Trong khoang tàu này chỉ có một cái chậu nước khổng lồ, chi chít những sinh vật kỳ lạ, nửa thân trên của chúng đều là người, và ai nấy đều có ngoại hình không tầm thường, mái tóc như rong biển dán vào gò má, ánh mắt đảo qua đảo lại đầy mê hoặc, Chu Cẩm thậm chí có thể tưởng tượng ra bên dưới mặt nước là những chiếc đuôi to đẹp động lòng người, giống như yêu tinh biển mê hoặc lòng người.
Chẳng lẽ đây chính là người cá trong truyền thuyết?
Những người cá này đều uể oải bò đầy chậu, thấy có người lạ vào nhưng không hề la hét, chúng chỉ dùng ánh mắt ướt át nhìn anh, Chu Cẩn đọc được sự sợ hãi và bi thương trong mắt chúng.
Không biết chúng có coi anh là đồng loại hay không, dù sao thì từ lúc Chu Cẩm dùng dị năng, khuôn mặt anh đã có phần biến dị, hình dạng trông giống cá heo hơn.
Người thường sẽ coi anh là quái vật, vậy những người cá này thấy anh mà không nghi ngờ chắc cũng là chuyện bình thường nhỉ?
Địch bất động, ta bất động. Chu Cẩm nhìn một lúc, phát hiện đám người cá này rất yên tĩnh, chắc sẽ không gây ra thứ gì khác, nhưng nhất thời không phân biệt được chúng là địch hay bạn, nên anh cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Anh đè nén sự kinh ngạc trong lòng, chuẩn bị báo cáo những gì mình thấy cho Phùng Thịnh.
Cả hai bên đều do dự một lúc, Chu Cẩm vừa lùi ra vừa khẽ gọi: “Đội trưởng, đội trưởng, tôi phát hiện ra thứ gì đó ở khoang đáy.”
Đầu bên kia nhanh chóng đáp lại: “Tôi nghe đây, cậu thấy gì? Tìm thấy người chưa?”
Chu Cẩm vừa định mở miệng thì thấy một con người cá đột nhiên há to miệng, bên trong toàn là những chiếc răng nanh sắc nhọn như răng cá mập, cái miệng há to đến mức anh nghi ngờ con người cá này có thể cắn đứt đầu mình chỉ bằng một cái ngoạm.
Chu Cẩm lập tức im bặt, tạm thời chưa biết sức chiến đấu của chúng ra sao, anh không dám manh động, sợ thu hút bọn thủy thủ, bản năng sinh tồn bùng nổ, anh nhanh chóng lùi lại, đóng sầm cửa lại, nhốt con người cá đang lao tới phía sau.
“Chu Cẩm? Sao thế? Chu Cẩm?” Phùng Thịnh bên kia cũng nghe thấy tiếng động bất thường, sốt ruột gọi mấy tiếng.
Đã nhốt nguy hiểm phía sau, Chu Cẩm thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn sợ hãi nói: “Không sao, đội trưởng, tôi phát hiện cả một khoang người cá ở khoang đáy, vừa nãy chúng đột nhiên tấn công tôi, tôi đã nhốt chúng vào trong rồi.”
“Cậu không sao chứ?”
“Không sao.” Chu Cẩm đáp, anh nhìn khoang đáy tối om, nhớ lại bộ hàm sắc nhọn của con người cá lao tới lúc nãy, ước chừng bọn thủy thủ cũng sắp quay lại, cuối cùng vẫn chạy một mạch lên tầng trên.
Cửa khoang đóng sầm một cách tàn nhẫn, tia sáng lọt vào cũng biến mất theo, con “người cá” kia phát ra tiếng khò khè trong cổ họng, những âm thanh vô vọng, rõ ràng là giọng một người đàn ông trẻ: “Cứu... bọn tôi...”
Ngoài nó ra, những con “người cá” còn lại đều tuyệt vọng và chai lì nhắm mắt lại.
Con người cá vừa rồi đã dùng hết sức lực lao tới, Chu Cẩm chỉ nhìn thấy bộ hàm đáng sợ của nó, mà không thấy phần thân dưới của nó không phải là chiếc đuôi cá xinh đẹp như anh tưởng tượng, mà là đôi chân người máu me be bết, đôi chân này giống như bị xé toạc ra rồi cưỡng ép khâu lại thành hình đuôi cá, vừa máu me vừa kinh dị.
Nhìn lại đám “người cá” trong chậu, tình trạng cũng tương tự, chỉ là giai đoạn của chúng khác với con quái vật này, chân của chúng đã hoàn toàn mọc thành một chiếc “đuôi cá”, mặc dù chưa được bao phủ bởi vảy, xương chân cũng đã hợp thành một khối, chúng trông có vẻ ngoan ngoãn ở trong chậu, nhưng có lẽ vì đã mất khả năng đi lại nên mới bất đắc dĩ bị nhốt ở đó.
Cửa vừa đóng, vô số đôi mắt xanh lè hiện ra trong bóng tối, trông càng giống những con quái vật đang rình rập trong bóng đêm.
Con quái vật dị dạng lao ra kia dường như cũng đã biến dị thành cá, tiếng kêu cứu hết sức của nó chẳng có tác dụng gì, nó ngã xuống đất.
Mặt đất ướt sũng và trơn trượt, nhưng không phải nước, nó vùng vẫy vô vọng trên mặt đất một lúc, chỉ trong chốc lát, cơ quan mới mọc sau tai đã khô nứt ra, cảm giác ngạt thở vì thiếu oxy từ từ bao trùm toàn thân.
Nó giống như một con cá thật sự trên thớt, giãy giụa, rồi cuối cùng im bặt.
Không biết đã qua bao lâu, cánh cửa khoang kẽo kẹt mở ra lần nữa.
Kỳ Tư ngạc nhiên kêu lên “ối chà”, hài lòng nhìn đám quái vật trong chậu đã biến dị thành người cá ngày càng giống, rồi chán ghét dùng chân đá vào con quái vật đã chết dưới đất, tự lẩm bẩm: “Vậy mà vẫn còn một phế phẩm?”
“Nhưng những phế phẩm này đứa nào cũng thích nhảy ra ngoài, chẳng phải đã nói với các người rồi sao? Khi biến dị thì không được rời khỏi nước,” Kỳ Tư khuyên nhủ một cách khổ tâm: “Chư vị khách quý chỉ muốn trường sinh bất lão, chút khổ này mà cũng không chịu được sao?”
“Khó khăn lắm mới đến bước này, cố gắng thêm chút nữa, đến đảo Nhân Ngư là các vị thành công hoàn toàn.”
Đám quái vật trong chậu không biết có nghe hiểu không, từng con một ngơ ngác nhìn người đàn ông lịch thiệp ngoài cửa.
“À, còn một vị nữa,” Kỳ Tư vẫy tay, mấy tên thủy thủ cá mặn lôi lên một người đàn ông béo ú, lại lặng lẽ kéo xác chết dưới đất đi: “Vị... ngài Marce này, cũng sốt ruột muốn biết bí mật trường sinh bất lão, thật trùng hợp ông ta lại phát hiện ra một số bí mật không thể để lộ, nên tôi để ông ta đến trước để bầu bạn với các vị.”
“Còn phế phẩm này nữa, đừng lãng phí,” Kỳ Tư chỉ huy: “Kéo nó sang phòng khác đi, làm ngọn đèn người cá quý giá, chú ý đừng để các vị khách quý phía trên nhìn thấy, kẻo họ bị hoảng sợ.”
Bọn cá mặn hưởng ứng ồn ào, nhặt chìa khóa dưới đất lên, đá văng hai tên thủy thủ đang nằm bất tỉnh, mở khoang bên cạnh.
Kỳ Tư nhìn hai tên thủy thủ hôn mê, chán ghét nói: “Đúng là hai đồ vô dụng, tiền của ta tiêu uổng phí, về tàu ta sẽ đuổi việc các ngươi.”
“Có một vị khách không có mắt xông vào khoang đáy, tất cả đi tìm cho ta.” Kỳ Tư lạnh lùng ra lệnh.
Cùng lúc đó, toàn bộ đèn trên tàu đều tắt, giọng nói ôn hòa có từ tính của người đàn ông vang lên trong loa phát thanh: “Kính thưa chư vị khách quý, hiện tại xin thông báo một tin, tàu Hắc Trân Châu gặp chút trục trặc nhỏ ở hệ thống điện, xin tất cả mọi người hãy về phòng của mình, thợ sửa chữa đang kiểm tra sự cố, vì sự an toàn của quý vị, xin chư vị bất kể nghe thấy động tĩnh gì cũng đừng tùy tiện ra khỏi phòng.”
