Chương 25: Ẩn Tình Khác? (Sửa)
Sáng sớm hôm sau, Độ Phong dẫn người của đội Liệp Phong đến cổng chính căn cứ từ sớm, chuẩn bị ra ngoài thành săn thú. Nhưng ngay lúc đó, trước cổng căn cứ lại xảy ra chuyện khẩn cấp.
Bên ngoài cổng căn cứ bỗng vang lên những tiếng thét kinh hoàng. Hai người bị thương chạy vào từ cổng, ngay sau đó cổng căn cứ đóng sập lại, còi báo động vang lên inh ỏi.
Cả đội Liệp Phong giật mình: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Không biết, qua xem thử.”
“Đó là người của đội tuần tra nhặt rác!”
“Trời ơi, bị thương nặng thế này, chắc chắn là gặp phải dị thú hung tàn rồi!”
“Ôi trời, không phải lại có dị thú tấn công vào đây chứ?”
“Vậy còn ra ngoài làm việc được không?”
Cốc Vũ có linh cảm chẳng lành, quay sang nhìn Độ Phong. Anh cũng đang nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc và lo lắng.
“Phong ca, vậy chúng ta còn ra ngoài không?”
“Khoan đã, xem tình hình đã.” Độ Phong vừa nói vừa liếc nhìn xung quanh.
Vốn dĩ trên quảng trường còn không ít người ở khu Ngoại Thành đang đi dạo, nghe tiếng còi báo động vang lên liền vội vã giải tán, sợ chạy chậm một bước là mất mạng.
Nhà cửa của họ vừa bị dị thú thiêu rụi, mất đi người thân, đến giờ vẫn còn kinh hồn bạt vía. Chỉ cần một chút gió lay cỏ động cũng đủ khiến họ khiếp sợ.
Độ Phong nhảy xuống xe: “Tôi qua hỏi thăm tình hình.”
Lính gác cổng căn cứ vừa báo cáo lên cấp trên, vừa đỡ hai người bị thương lên xe tuần tra, chuẩn bị đưa đến trạm y tế.
“Bên ngoài xảy ra chuyện gì? Sao hai người lại bị thương?” Độ Phong tiến lên, rút ra nửa bình dịch xanh đưa cho họ dùng, tiện thể hỏi thăm tin tức.
Hai người kia thấy Độ Phong cho dùng dịch xanh thì trong lòng có chút cảm kích, bèn kể đại khái chuyện bên ngoài cho anh nghe.
“Bọn tôi gặp một con sói trắng to lớn gần đầm lầy! Đội tuần tra của bọn tôi có mười lăm người, đội trưởng còn là dị năng giả cấp ba, vậy mà căn bản không đánh lại nó. Chỉ trong vài phút đã chết và bị thương quá nửa, may mà bọn tôi chạy nhanh, không thì cũng mất mạng rồi!”
Cốc Vũ và Độ Phong nhìn nhau, trong lòng lập tức hiểu rõ.
Vua Tuyết Lang!!!
Đội tuần tra này chắc là ra ngoài để dọn dẹp dị thú còn sót lại cho đội nhặt rác.
Hôm đó Cốc Vũ và Độ Phong đã báo cáo chuyện Vua Tuyết Lang với thành chủ, vậy tại sao họ vẫn phái đội tuần tra ra ngoài?
Hai người bị thương được đưa đến trạm y tế khu Trung Thành. Cốc Vũ và Độ Phong lặng lẽ quay lại xe, các thành viên khác xúm lại hỏi thăm.
“Phong ca, chuyện gì vậy? Hai người đó không phải là đội tuần tra sao? Sao lại bị thương?”
Thật ra mọi người đều hiểu, ra ngoài bị thương là chuyện bình thường. Nhưng điều lạ là đội tuần tra ra ngoài ít nhất cũng phải hơn mười người, sao chỉ có hai người bọn họ quay về?
Độ Phong kể lại tình hình vừa nghe được cho đồng đội, mọi người lập tức kinh hãi không thôi.
“Phong ca, Vua Tuyết Lang bên ngoài hung tàn như vậy, hay hôm nay chúng ta đừng ra ngoài nữa?”
“Đúng đó! Ra ngoài chịu chết à?”
…
Lúc này, mọi người đều không muốn ra ngoài nữa.
Cốc Vũ cũng thấp thỏm lo âu, dù sao đó cũng là Vua Sói cấp sáu mà!
“Phong ca, anh nói xem, lỡ như Vua Tuyết Lang thật sự chạy đến tấn công căn cứ thì phải làm sao?”
Độ Phong trầm mặc một lúc, rồi mới an ủi: “Có lẽ không cần lo lắng quá. Căn cứ chỉ có phòng không là yếu thôi, còn phòng thủ trên mặt đất vẫn ổn.”
Cốc Vũ vẫn cảm thấy không an toàn.
Không được, về phải gấp rút nâng cao thực lực mới được.
Độ Phong thấy tình hình bên ngoài không khả quan, bèn quyết định hôm nay không ra ngoài nữa. Mọi người đều đồng ý, họ lái xe về lại doanh trại.
Mọi người rảnh rỗi thì ra sân sau luyện tập bắn bia.
Trước cửa phòng Cốc Vũ ở tầng năm, Độ Phong vốn định lên gọi cô cùng đi luyện tập bắn bia, thì phát hiện cô đang chuẩn bị hấp thụ tinh hạch màu tím.
Cô lấy ra một viên tinh hạch màu tím to bằng trứng chim bồ câu.
Độ Phong thấy lạ: “Lần trước ở rừng đất ngập nước, cô đã hấp thụ một viên tinh hạch màu tím to, giờ đâu rồi?”
“Hấp thụ hết rồi.”
Độ Phong nghe vậy kinh ngạc, nhíu mày: “Chậc, không đúng. Cô mới cấp hai, hấp thụ một viên tinh hạch màu tím to như vậy thật sự không sao à?”
Cốc Vũ nhún vai: “Không sao mà! Có thể có chuyện gì được?”
“Lúc cô hấp thụ tinh hạch màu tím, không cảm thấy khó chịu gì sao?” Độ Phong cảm thấy không thể tin nổi. Anh đã cấp ba rồi, hấp thụ một viên tinh hạch màu tím to bằng quả trứng gà mà chỉ hấp thụ được một nửa là đã tới cực hạn.
“Có chứ. Mỗi lần cảm thấy hơi no một chút là tôi dừng lại, hôm sau lại hấp thụ thêm một ít.” Cốc Vũ kể lại tình trạng của mình.
“Lạ thật, sao cô lại khác mọi người vậy?” Độ Phong nói tiếp:
“Bình thường dị năng giả sau khi hấp thụ năng lượng của tinh hạch màu tím, còn phải ra ngoài chiến đấu liên tục, rèn luyện năng lượng vừa hấp thụ vào, mới có thể nâng cao thực lực. Đến một mức bình cảnh nhất định, phải đột phá bình cảnh mới có thể thăng cấp.
Còn cô thì sao, ngày nào cũng có thể hấp thụ à?”
Cốc Vũ ngơ ngác: “Tôi cũng không biết nữa.” Về phương diện này, cô thật sự không biết gì cả.
Cốc Vũ nhìn Độ Phong, phát hiện anh đang cầm một cây cung tên, liền thấy hơi lạ: “Phong ca, anh tìm tôi có việc à?”
“À, mọi người đang ở sân sau luyện tập bắn bia. Tôi vốn định lên hỏi cô có muốn cùng đi luyện không? Nhưng thấy cô đang hấp thụ tinh hạch màu tím, vậy để lần sau vậy.”
Cốc Vũ gật đầu: “Ừ, hôm nay chúng ta cứ tập trung nâng cao thực lực đã. Không thì gặp phải dị thú cấp bậc như Vua Tuyết Lang, căn bản không có sức phản kháng.”
Độ Phong rất đồng tình. Nhưng tình cảnh của họ lúc này khá rắc rối.
Bên ngoài có Vua Tuyết Lang nên không ra ngoài được, nhưng nếu không ra ngoài săn thú thì không hoàn thành nhiệm vụ thành chủ giao.
Độ Phong bình tĩnh nói: “Thật ra cho dù chúng ta có cố gắng nâng cao thực lực, cũng không thể trong thời gian ngắn lên được cấp sáu, vẫn không đánh lại Vua Tuyết Lang đâu.”
Hai người bàn bạc một hồi, tạm thời chưa có cách nào giải quyết. Hôm nay cứ tập trung nâng cao thực lực, chuyện khác để ngày mai tính tiếp.
Độ Phong xuống dưới cùng mọi người luyện tập bắn bia, còn Cốc Vũ tiếp tục hấp thụ tinh hạch màu tím của dị thú.
Một khắc sau, cô cảm thấy dị năng lượng trong cơ thể dồi dào hẳn lên, bèn nhắm mắt thử dùng dị năng nghe tiếng lòng.
Lần này dường như có thể nghe được xa hơn.
[Ù...] Một nơi nào đó phía bắc căn cứ.
“Các người còn đứng đó làm gì? Còn không mau đi tìm con sói máu về?”
“Bên khu Trung Thành báo cáo nói, con sói tuyết xuất hiện ở đầm lầy phía nam. Các người lập tức đi bắt nó về. Nếu nó kích hoạt chế độ nhận chủ ngoài hoang dã, thì coi như công cốc!”
“Lần này các người vượt ranh giới qua đó, hành sự phải khiêm tốn một chút, cố gắng tránh mặt những người ở khu Trung Thành, đừng để họ phát hiện!”
…
[Ù...]
“Thành chủ, chiều nay người của đội Liệp Phong không còn lén lút giết dị thú ở sân sau nữa, chắc là hết thật rồi.”
“Vậy chiều nay họ làm gì?”
“Những người khác thì không có gì khác thường. Chỉ có Cốc Vũ và đội trưởng của họ đi ra khu Ngoại Thành. Lúc nãy họ định ra khỏi thành, nhưng đến cổng lại quay về!”
“Sao họ lại quay về? Như vậy không được. Phải để họ ra ngoài săn dị thú chứ! Chúng ta cần rất nhiều thịt.”
“Nghe nói là người của đội tuần tra bị Vua Sói cấp sáu tấn công ở ngoài hoang dã!”
