Chương 91: Biến mất không dấu vết
Cốc Vũ cứng đờ người, ấp úng nói: “Anh… anh đây, đừng, đừng kích động. Người thì tôi thấy rồi, vừa nãy anh ta suýt ngã, tôi đỡ một tay, anh ta liền nhét cho tôi cái này, rồi vội vàng chạy về hướng kia. Tôi cũng không biết là có ý gì nữa.”
Cốc Vũ từ trong túi lấy ra một viên tinh hạch màu tím to bằng quả trứng gà, hai tay run run đưa đến trước mặt người đàn ông kia, bộ dạng nhát như thỏ đế.
Mấy người kia sững sờ một lúc, gã phía sau không bình tĩnh được: “Chà, tinh hạch tím to như vậy, đúng là của nhà họ Lãnh, ra tay hào phóng thật!”
“Tinh hạch tím là gì vậy? Mấy anh mà thích thì cứ lấy đi, tôi là người thường, giữ lại cũng chẳng để làm gì.” Cốc Vũ nói với giọng run run vì sợ hãi.
“Ha ha ha! Được! Được! Coi như mày biết điều.”
Gã đàn ông rời con dao khỏi cổ Cốc Vũ, rồi đưa tay muốn cầm lấy viên tinh hạch màu tím kia.
Ba tên phía sau lần đầu thấy viên tinh hạch màu tím to như vậy, ánh mắt liền nóng lên, thầm nghĩ thứ tốt như thế này, e là lại bị lão đại nuốt trọn mất!
Nhưng cảnh tượng tiếp theo khiến chúng ngẩn người.
Vèo một cái, lão đại trước mặt đột nhiên biến mất, cô gái kia giật mình.
“Người… người đâu rồi? Sao lại biến mất thế? Mấy anh là dị năng giả, đều đến vô ảnh khứ vô tung như vậy à?”
Ba tên kia nghe Cốc Vũ hỏi vậy, lại càng mơ hồ.
Người cứ thế biến mất không dấu vết sao?
Thấy ba người họ đang ngẩn người, Cốc Vũ hỏi: “Mấy anh còn muốn thứ này không?” Nói xong, cô bưng viên tinh hạch màu tím to lớn kia đưa tới.
“Đương nhiên là muốn!”
“Muốn!”
“Muốn!”
Ba người cùng xông lên giành, xem ra lão đại không có ở đây, ai cũng muốn chiếm viên tinh hạch này làm của riêng.
Bọn chúng gần như đồng thời chạm vào tay Cốc Vũ.
“Của tao!”
“Chúng mày đừng có giành với tao, không thì…”
Tên đó còn chưa nói hết câu, người đã biến mất, cùng lúc đó, hai tên còn lại cũng biến mất.
Bọn chúng đến một không gian lạ, nhất thời không hiểu đây là nơi nào, lại phát hiện lão đại cũng ở đây, liền cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
“Ơ… sao chúng ta lại ở đây?”
“Không biết nữa!”
“Kỳ lạ thật, đây là đâu? Sao xung quanh mù mịt thế này?”
Lão đại nhìn thấy ba tên thuộc hạ của mình, vội hỏi: “Con nhỏ lúc nãy đâu rồi? Chúng mày giết nó chưa?”
“Chưa…”
Ba tên lắc đầu, vừa nãy bọn chúng chỉ lo giành tinh hạch màu tím.
“Vừa nãy tao thấy trên tay áo con nhỏ đó có lớp bụi trắng, đó là do dính từ người cậu chủ Lãnh.”
“Chẳng lẽ con nhỏ đó cùng phe với cậu chủ Lãnh?”
“Xong rồi, chúng ta trúng kế rồi.”
“Mẹ nó, vừa nãy đáng lẽ phải đâm một nhát cho con nhỏ đó chết!”
Bọn chúng đang chửi bới om sòm, thì đột nhiên một quả cầu lửa lớn từ đâu lao tới, rồi nhanh chóng im bặt.
Cốc Vũ vội vàng rời đi, quay sang đi đến bảng thông tin ở tầng một của trung tâm dịch vụ.
Cô định tìm một chỗ ở, chứ ở nhà trọ thật sự quá bất tiện. Một mặt phải đối phó với Cố Tư Kỳ và Lý Thiên Na, mặt khác, cô lo lắng kẻ thù của Lãnh Mạc sẽ đến diệt khẩu.
Gọi vài cuộc điện thoại thuê nhà, đi xem phòng đều không vừa ý, hoặc là phải dùng chung phòng khách và nhà vệ sinh với người khác, hoặc là nhà cửa nát đến mức không ở được.
Đang suy nghĩ, thì Lãnh Mạc trong không gian có vẻ sắp tỉnh, cô vội vàng chạy về nhà trọ.
Về phòng đóng cửa lại, rồi đặt Lãnh Mạc lên chiếc giường nhỏ tạm bợ.
“Ơ? Cô bán bánh kếp? Tôi đang ở đâu đây?” Lãnh Mạc mơ màng tỉnh dậy, nhìn quanh căn phòng lạ hoắc rồi hỏi.
“Ở nhà trọ, phòng của tôi!” Cốc Vũ bực bội nói.
“Không được, nhà trọ nguy hiểm lắm! Nhanh, đỡ tôi dậy, tôi đưa cô đến một nơi an toàn.” Lãnh Mạc vẻ mặt sốt ruột, chắc là lo lắng lũ thù địch sẽ tìm đến đây.
“Đi đâu? Có xa đây không?” Cốc Vũ hỏi.
Cốc Vũ dùng dị năng nghe tiếng lòng với anh ta.
[Ùm…]
[Em gái, lần này, anh nhất định sẽ không để em gặp chuyện gì nữa!]
…
Cốc Vũ thầm nghĩ, thì ra hắn yếu ớt đến vậy là để bảo vệ em gái hắn! Không biết bây giờ em gái hắn đang trốn ở đâu, mong là đừng bị đám thù địch kia tìm thấy.
“Alo? Là tôi đây! Đến nhà trọ tầng ba đón tôi, nhớ mang theo nhiều người một chút, tôi gặp sát thủ rồi!”
Lãnh Mạc gọi điện xong, ngẩng lên nhìn Cốc Vũ, “Cô bán bánh kếp, cô thu dọn đồ đạc đi, lát nữa đi cùng tôi.”
Cốc Vũ buồn cười, “Từ giờ đừng gọi tôi là cô bán bánh kếp nữa, tôi tên là Cốc Vũ, Cốc Vũ trong hai mươi tư tiết khí đó.”
“Cốc Vũ, cái tên hay đấy.” Lãnh Mạc nói, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.
Cốc Vũ không đáp lại, hỏi ngược: “Bọn họ tại sao lại truy sát anh? Anh có thù với họ à?”
Nụ cười của Lãnh Mạc cứng lại, cả người tỏa ra khí lạnh, “Bọn họ là tổ chức sát thủ! Còn kẻ bỏ tiền ra thuê họ, nhất thời tôi vẫn chưa xác định được là ai.”
Cốc Vũ nghe vậy kinh ngạc, “Nghe ý anh, hình như anh không chỉ có một kẻ thù?”
“Cô yên tâm, tuyệt đối sẽ không liên lụy đến cô.” Lãnh Mạc nói với giọng đảm bảo.
“Bây giờ thì đã liên lụy đến tôi rồi!”
Cốc Vũ bực bội nói: “Vừa nãy mấy tên kia còn kề dao vào cổ tôi đấy! Lần sau mà gặp lại, có giữ được mạng hay không còn khó nói.”
Lãnh Mạc khựng lại, “Xin lỗi.”
Hai người im lặng một hồi lâu, Lãnh Mạc dường như đã hạ quyết tâm, nói: “Cho nên cô càng không thể ở lại đây, lát nữa cô phải đi cùng tôi!”
Cốc Vũ lắc đầu, “Không! Ở với anh chỉ càng nguy hiểm hơn!”
Lãnh Mạc thấy cô không chịu, trông có vẻ rất buồn, còn chìm vào hồi ức.
Cốc Vũ tò mò.
[Ùm…]
[Cô không đi cùng tôi, thì làm sao tôi bảo vệ cô được?]
[Tôi tuyệt đối không cho phép bọn họ làm hại cô lần nữa!]
…
Chẳng bao lâu, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, Lãnh Mạc gọi với ra ngoài cửa: “Ở đây!”
Một nhóm người đứng sừng sững trước cửa phòng.
Cốc Vũ mở cửa, phát hiện ngoài cửa có bảy tám người mặc đồ đen, trong đó hai người bước vào phòng, “Cậu chủ Lãnh, xin lỗi, đến muộn! Mau đi thôi!”
Lãnh Mạc “ừm” một tiếng, rồi dặn dò: “Đưa cô ấy đi cùng.”
Cốc Vũ lập tức từ chối: “Không, tôi đã nói là không đi!” Thái độ có vẻ rất kiên quyết.
Lãnh Mạc không làm gì được, đành để lại một người mặc đồ đen canh chừng quanh nhà trọ, lặng lẽ bảo vệ cô.
…
Sau khi Lãnh Mạc rời đi, Cốc Vũ bắt đầu hấp thụ tinh hạch đỏ, tăng cường dị năng hệ hỏa.
Vừa hấp thụ xong một viên, cửa phòng lại bị gõ.
Là ai vậy?
Cốc Vũ lặng lẽ đi ra sau cánh cửa, nhìn qua khe cửa, chỉ thấy Cố Tư Kỳ đứng một mình ngoài cửa.
Trong lòng nghi hoặc, cậu ta đến làm gì?
Cốc cốc cốc!
Cốc Vũ cân nhắc hồi lâu, quyết định thời gian này nên giữ khoảng cách với Cố Tư Kỳ. Một là để tránh Lý Thiên Na hiểu lầm, hai là sợ kẻ thù của nhà họ Lãnh tìm đến, liên lụy đến cậu ta thì không hay.
Cốc Vũ nhẹ nhàng quay lại giường, tiếp tục hấp thụ tinh hạch.
Cố Tư Kỳ gõ cửa một hồi lâu, không thấy Cốc Vũ đáp lại, đành rời đi.
Khi Cốc Vũ hấp thụ xong viên tinh hạch vàng thứ ba, bên ngoài trời đã tối.
Cô dọn giường rồi đi ngủ sớm.
Ban đêm, cô ngủ không yên giấc, cứ cảm thấy ngoài cửa sổ có động tĩnh, bèn dùng dị năng nghe tiếng lòng.
[Ùm…]
[Cậu chủ Lãnh dặn dò, phải bảo vệ cô gái này hai mươi tư trên hai mươi tư, tôi nhất định phải làm được.]
[Ọc ọc…]
[Ôi, đói quá, muốn ăn khuya quá!]
…
Cốc Vũ: …
Còn là vệ sĩ ám vệ chuyên nghiệp cơ đấy? Lại còn đòi ăn khuya.
Cốc Vũ nghĩ ngợi, mí mắt ngày càng nặng, không biết từ lúc nào lại ngủ thiếp đi.
Ban đêm cô mơ thấy vô số giấc mơ hỗn loạn.
Lúc thì cưỡi Tiểu Bạch, lúc thì cưỡi Tiểu Kim Thú, chạy khắp núi, bộ dạng vô tư vô lo, thật là vui vẻ!
Nửa đêm tỉnh dậy, nghĩ đến Tiểu Bạch, trong lòng không hiểu sao lại thấy buồn.
