Chương 30: Đoàn xe
9 giờ sáng, 5 chiếc xe quân sự màu xanh rêu hầm hố nối đuôi nhau lao ra từ cổng căn cứ, phía sau là một chiếc xe buýt bám theo, trên không trung còn có một chiếc trực thăng đang thám thính đường.
Đoàn xe đi giải cứu thành Tuyền đang lao vun vút trên đường lớn.
“Tử Tịch, sao cậu không đi chung xe với tam thiếu?” Mười Bảy nhìn Bạch Tử Tịch bên cạnh, tò mò hỏi.
Bạch Tử Tịch chớp chớp đôi mắt đẹp với cô ấy: “Để tiện cho cậu chăm sóc tôi chứ sao!”
Hệ thống nhắc [Độ thiện cảm +2] Hiện tại tích phân: 85
Chủ yếu là vì lông cừu trên người bên đó cũng sắp vặt hết rồi, phải đổi mục tiêu mới thôi.
Trên xe ngoài cô và Mười Bảy, người lái là Mười Lăm, ghế phụ là Mười Sáu, hàng ghế sau còn có Mười Ba ngồi cùng họ, năm người một xe quân sự.
Mấy người này trước tận thế đều làm việc dưới trướng Diêm Thiếu Thần, chắc bị ảnh hưởng từ anh ta, trông ai cũng ít nói, mặt mày nghiêm túc.
“Mười Lăm, cậu lái xe êm quá ha,” Bạch Tử Tịch quay sang Mười Lăm, nhẹ nhàng khen một câu.
Mười Lăm đang lái xe nghe được lời khen từ mỹ nữ, ấp úng đáp: “Cũng, cũng thường thôi ạ.”
Hệ thống nhắc [Độ thiện cảm +1] Hiện tại tích phân: 86
Tâm trạng vui vẻ, Bạch Tử Tịch quay đầu nhìn Mười Ba, tên này trông khá thanh tú, có cảm giác như một chú chó con, da còn trắng nữa.
Bị nhìn chằm chằm, Mười Ba ngồi thẳng người, căng thẳng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bạch Tử Tịch cười cười, từ trong ba lô lấy ra một gói khoai tây chiên, xé bao bỏ một miếng vào miệng rồi đưa đến trước mặt Mười Bảy: “Mười Bảy, cậu thử đi.”
“Cảm ơn Tử Tịch,” Mười Bảy cũng không khách sáo, đưa tay lấy mấy miếng bỏ vào miệng, hai người nhai giòn rụm.
Hệ thống nhắc [Độ thiện cảm +2] Hiện tại tích phân: 88
…
Từ sáng đến 3 giờ chiều, đoàn xe cuối cùng cũng đến ngoại ô thành Tuyền, thành phố phồn hoa giờ đây không còn tồn tại, không còn ánh đèn rực rỡ, chỉ còn lại một mảnh hoang tàn.
Lúc này, trực thăng trên không đã phát tín hiệu cảnh báo, sắp tiến vào khu vực nguy hiểm.
Bạch Tử Tịch, mặc cùng bộ đồ tác chiến màu lam với mọi người, cũng bắt đầu vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Hai chiếc xe quân sự phía trước có mui, trên đó đứng hơn chục binh sĩ đã trang bị vũ khí, đang cầm súng tiểu liên bắt đầu bắn vào đám zombie xung quanh.
Ánh mắt Bạch Tử Tịch dán chặt vào mấy trung tâm thương mại lớn không xa, giá mà nhét đầy không gian thì tốt biết mấy.
Sau một hồi quét sạch, khu vực xung quanh cơ bản đã dọn sạch zombie, giờ đây mặt đất ngổn ngang.
Những người sống sót trốn quanh đây nghe thấy tiếng súng và tiếng loa phát ra từ trực thăng, ai nấy mặt mày hớn hở, kẻ liều lĩnh hơn thì trực tiếp tiến lên cầu cứu.
“Dừng xe cứu chúng tôi với, chúng tôi đã ba ngày không có gì ăn rồi.”
“Các anh đến cứu chúng tôi phải không?”
“Cuối cùng chúng tôi cũng đợi được đội quân cứu hộ rồi.”
Những người bước ra ai cũng rưng rưng nước mắt, như nhìn thấy tia hy vọng giữa tuyệt vọng.
“Lát nữa tôi sẽ đi giữ trật tự,” Bạch Tử Tịch chợt nảy ra ý, đây là cơ hội tốt để kiếm tích phân.
Đoàn xe nhanh chóng dừng lại ở một quảng trường, trực thăng bay thẳng đến nhà cũ của thành chủ để đón người, chính là nhà chú hai của Diêm Thiếu Úc.
Bạch Tử Tịch vừa xuống xe đã cầm loa: “Người sống sót đi về phía này, ai có xe thì lái xe ra phía sau.”
Người dân trong khu dân cư này lần lượt thò đầu ra xem, xác định lại lần nữa xung quanh không còn zombie mới dám thu dọn hành lý đi xuống.
Chẳng mấy chốc, trên quảng trường đã có hơn trăm người sống sót, vì thiếu nước thiếu điện nên ai nấy trông rất tiều tụy, chẳng có tinh thần.
“Đói quá, cho tôi xin chút đồ ăn được không?” Một bác gái đến gần Bạch Tử Tịch, van xin.
“Dì ơi, dì lên xe trước đi, lát nữa sẽ có người phát đồ ăn,” Bạch Tử Tịch nhẹ nhàng an ủi bà.
Những người khác nghe nói có đồ ăn, vội vàng kéo nhau lên xe buýt, xe buýt chỉ chở được 30 người, sẽ ưu tiên cho người già, phụ nữ, trẻ em và người bệnh lên trước.
Hệ thống nhắc [Độ thiện cảm +1] [Độ thiện cảm +1] [Độ thiện cảm +1]… Hiện tại tích phân: 136
Bận rộn một hồi nhận được phần thưởng, cũng khá ổn!
Lâm Kiều lúc này mon men đến gần Bạch Tử Tịch: “Làm lính thật không dễ dàng gì, thời buổi này người tốt khó làm quá.”
“Đành chịu thôi, căn cứ lớn cần người, người mất hết thì xây dựng lại nhà cửa kiểu gì, huống hồ chúng ta chỉ là người làm công.”
Bạch Tử Tịch nói thì chính nghĩa lẫm liệt, nhưng trong lòng chẳng muốn làm người tốt gì sất, chỉ tại hệ thống cần thế.
“Cũng phải,” Lâm Kiều cũng hiểu, chỉ là thấy lo nghĩ nhiều quá mệt mỏi quá.
Lúc này, trực thăng từ trên không lướt qua, đã đón một đợt người rồi bay về hướng căn cứ.
