Chương 38: Dòng sông
“A a,” chiếc xe cuối cùng nhanh chóng bị bầy sói biến dị phía sau đuổi kịp, trong đó có hai con sói biến dị thân hình to như một chiếc xe hơi, chúng dùng thân mình húc mạnh, chiếc xe mất kiểm soát lật nhào, bốn người đàn ông bên trong phát ra những tiếng la hoảng sợ.
“Cứu mạng,” hai con sói biến dị dùng móng vuốt sắc nhọn đâm thủng kính cửa sổ, những người bên trong sợ đến biến sắc, vội vàng giơ súng lên.
Thế nhưng chưa kịp bắn thì đã bị mấy cái móng sói xuyên thủng cơ thể, tiếng la thảm thiết không ngừng vang lên.
Mấy người nhanh chóng bị xé xác ăn sạch!
Mấy con sói biến dị còn lại tiếp tục truy đuổi mấy chiếc xe phía trước, chỉ chút con mồi đó làm sao đủ chia, bầy sói biến dị này ít nhất cũng phải hơn chục con.
“A, anh Chi Viễn, mấy con sói sắp đuổi kịp rồi,” Phùng Tiểu Nhu hét lên một tiếng, sợ hãi sẽ giống như chiếc xe vừa rồi bị vồ chết, tiếng la thảm thiết đó cô nghe mà tim run lên.
Trước đây nhìn họ giết xác sống đã thấy ghê tởm, còn không dám xuống xe nhìn, suốt ngày được bảo vệ.
Cố Chi Viễn mặt đầy vẻ khó chịu: “Im miệng.”
“Đại ca, chiếc xe phía trước đã chạy vào con đường trong thung lũng, chúng ta có đi theo không?”
Người đàn ông to khỏi đang lái xe lên tiếng hỏi hắn.
“Theo.”
Bạch Tử Tịch trước khi rẽ đã nhìn thấy tình hình phía sau, một xe người bị giệt sạch, đuổi theo xe họ có hai chiếc xe hơi và sáu con sói biến dị.
Có tới hai con sói biến dị cấp 3, còn lại đều là cấp 2, đánh thế nào được, nhất định phải chạy trốn, đều do mấy tên ngu ngốc phía sau chọc vào, làm liên lụy tới họ.
Xe đã chạy vào trong thung lũng, xung quanh cỏ xanh như thảm, núi cao hùng vĩ, nhưng lúc này Bạch Tử Tịch chẳng có tâm trạng thưởng ngoạn, bởi vì xe và sói biến dị phía sau vẫn chưa thoát được.
Ồ! Phía trước lại là một dòng sông, dòng sông lớn xuyên qua núi non, cuồn cuộn chảy xuống.
“Là thác nước,” Bạch Tử Tịch ngây người nhìn cảnh tượng hùng vĩ trước mặt, phía trước sông chảy xiết, phía sau sói đuổi.
Nếu không phải đang chạy trốn, cô nhất định sẽ ở lại đây thưởng ngoạn một phen.
Diêm Thiếu Thần mặt đầy vẻ ngưng trọng, từ lúc nào lại có một dòng sông thế này, hắn mà không biết, chẳng lẽ tận thế đến còn có thể thay đổi địa hình.
Hai chiếc xe phía sau lúc này cũng chạy tới, sáu con sói biến dị theo sát phía sau gầm lên, miệng nhe răng nanh lao tới.
“Xuống xe,” Diêm Thiếu Thần nói xong, tay cầm một khẩu súng lục mở cửa xe.
Đây là chuẩn bị nghênh chiến, Bạch Tử Tịch cũng cầm một khẩu súng lục đi theo, trong xe chỉ có mấy khẩu súng lục cùng đồ hộp, nước lọc, đồ ăn vặt, không có thứ gì khác.
Bạch Tử Tịch vừa xuống xe đã nghe thấy mấy tiếng la thảm thiết, người trên một chiếc xe khác đang bị mấy con sói vây quanh, dùng miệng kéo ra ngoài, máu tươi phun trào, nhanh chóng bị xé thành từng mảnh.
Cảnh tượng này làm cô da đầu tê dại, dạ dày cuộn trào, sợ hãi né tránh tầm nhìn, trốn ra sau lưng Diêm Thiếu Thần.
“Diêm đại thiếu, chúng ta có thể hợp tác,” Cố Chi Viễn dẫn Phùng Tiểu Nhu và hai tên đàn em đi tới.
Phùng Tiểu Nhu cứ ở phía sau kéo vạt áo hắn, cơ thể run lên vì quá sợ hãi.
Diêm Thiếu Thần kéo Bạch Tử Tịch lùi lại mấy bước, lui tới bờ sông, ánh mắt nhìn về phía hai con sói biến dị cấp 3.
“Cậu có tư cách gì để nói chuyện hợp tác với tôi?”
Bị coi thường, sắc mặt Cố Chi Viễn thay đổi, tay ngưng tụ phong nhẫn đánh về phía con sói biến dị cấp 2 đang lao tới.
Con sói biến dị da dày thịt béo chỉ bị thương ngoài da, động tác khựng lại một chút, gầm lên giận dữ rồi lại lao tới.
“Mấy người còn đứng đó làm gì, mau tấn công đi,” thấy không tạo ra sát thương gì, Cố Chi Viễn bắt đầu nôn nóng, chết tiệt.
Hai người bị dọa sợ nhanh chóng phản ứng lại, một người phát ra tường đất chặn con sói biến dị đang lao tới cắn xé, một người cầm súng lục bắn về phía con sói biến dị cách đó mấy mét.
