Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Sách Mạt Thế: Ta Dựa Vào Hệ Thống Bạch Liên Hoa Để Cướp Hào Quang Nữ Chính > Chương 71

Chương 71

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 71: Sỉ nhục

 

Sáng sớm, trời vừa hửng sáng.

 

“Mọi người thu dọn đồ đạc, chuẩn bị xuất phát.” Lão Trần hô một tiếng đầy tinh thần.

 

Bạch Tử Tịch và Tiểu Bân đã theo họ ra khỏi hang, lại bắt đầu cuộc hành quân bộ.

 

Mùa đông, ban ngày chẳng có chút ánh nắng nào, thời tiết trong núi đặc biệt lạnh, ít nhất cũng phải 5 đến 6 độ.

 

May mà mọi người mặc khá nhiều, nếu không thì chưa đến được vùng an toàn, không bị biến dị thú giết cũng đã chết cóng.

 

Cả đoàn người vượt núi băng rừng, cứ đi mãi, mấy người thể chất hơi kém bị tụt lại phía sau vài mét.

 

Tiểu Bân đang được Phùng Tiêu cõng, hắn đi rất nhẹ nhàng, chắc thể chất đã đạt cấp A.

 

Bạch Tử Tịch ở phía sau cảnh giác quan sát xung quanh, nguy hiểm trong núi chẳng hề thua kém trong thành phố.

 

“Tiểu Bạch, xuống núi rồi tôi định đến căn cứ lớn Nam Thành, cô có muốn đi cùng không?”

 

Phùng Tiêu nhiệt tình mời cô, căn cứ quân sự lớn nhất khu Nam chính là căn cứ Nam Thành, mấy căn cứ nhỏ khác quá hỗn loạn, hắn cũng từng đến ở vài ngày.

 

Bạch Tử Tịch thẳng thừng từ chối: “Không, tôi phải đến khu Bắc.”

 

Bị hắn nhắc thế, cô bắt đầu nhớ mấy người bạn ở căn cứ quân sự số 1 khu Bắc. Diêm Thiếu Thần bây giờ đang làm gì nhỉ? Cô chạy ra ngoài thế này, liệu anh ấy có giận không?

 

“Chẳng lẽ cô từ khu Bắc sang?” Phùng Tiêu hỏi với vẻ không chắc chắn, thế thì khó rồi.

 

Hắn định đi cùng cô đến khu Bắc? Hay là đến căn cứ ở đây?

 

Phùng Tiêu cuối cùng quyết định: “Vậy tôi đi cùng cô đến căn cứ khu Bắc vậy. À, cô đã có đội chưa?”

 

Thực lực của cô thế này, lẽ ra đã sớm bị kéo vào đội rồi mới phải. Thời buổi này, căn cứ mà không có vài người dị năng lợi hại trấn giữ thì không thể gọi là căn cứ được.

 

“Ừm, có rồi.” Bạch Tử Tịch vừa đi vừa lơ đãng gật đầu. Cũng không biết Lâm Kiều, Mười Bảy và Mục Nhã thế nào rồi, có gặp nguy hiểm không.

 

“Tôi bảo rồi mà, chẳng trách cô không đến đội Tiêu Gia của tôi. Vậy Tiểu Bạch, tôi vào đội cô thì sao?”

 

Phùng Tiêu nhìn cô, không giống đùa. Đội hắn ít người, sớm muốn tìm một đội mạnh để gia nhập.

 

Bạch Tử Tịch lắc đầu: “Không được, anh không phải con gái.”

 

“Cái gì? Tiểu Bạch, cô thế không đúng rồi đấy, cô phân biệt giới tính à? Hay là đội còan toàn con gái?”

 

Phùng Tiêu nghe bị từ chối liền mất bình tĩnh. Hắn dù sao cũng là dị năng giả cấp hai, mà còn là hệ hỏa có sức tấn công mạnh, sao lại bị ghét bỏ chứ!

 

“Ừm, toàn con gái. Anh đi chuyển giới rồi hãy quay lại!” Bạch Tử Tịch nghiêm túc đề nghị.

 

“Phụt ha ha!” Tiểu Bân trên lưng hắn không nhịn được cười phá lên, thấy hắn bị chọc tức rất vui.

 

Phùng Tiêu: “…

 

Cả đoàn người đi từ sáng sớm đến 3 giờ chiều, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi một chút.

 

Lúc ăn thịt rắn là tầm 4-5 giờ sáng, nhiều người đến giờ vẫn chưa ăn gì, ai nấy đều mệt mỏi rã rời.

 

Đặc biệt là Tiểu Vân và chị Lan đi cuối cùng, hai người phụ nữ thể chất hơi kém, thở hổn hển.

 

Bạch Tử Tịch và Tiểu Bân trải một tấm thảm trên cỏ ngồi xuống, rồi lấy mấy cái bánh mì ra lấp bụng.

 

Phùng Tiêu dẫn mấy anh em trong đội ngồi xuống cạnh họ, đều đang bổ sung thể lực.

 

Hai ông chú từng cướp đồ của Tiểu Vân bắt đầu toan tính. Một ông da đen hơn lên tiếng:

 

“Trong tay chúng ta chỉ còn hai gói bánh quy, hay là xin cô em kia ít đồ? Cô ta không phải có không gian sao? Cả đám cùng đi, chắc chắn sẽ xin được.”

 

“Nhưng mà, cô ta mạnh thế, lỡ giận lên giết chúng ta thì sao?”

 

Một ông lớ gan nhỏ hơn, không muốn đi liều. Trước còn nhờ phúc cô ta mà ăn không ít thịt rắn, chuyện này hắn không làm được.

 

Ông chú da đen, vẻ mặt dâm đãng, mắt đầy tham lam: “Sợ gì, chúng ta đông người, chẳng lẽ xin chút đồ ăn mà đã giết chúng ta?”

 

Vừa nhìn thấy mặt mũi cô em kia là hắn không nhịn được nghĩ bậy, tiếc là không thể động vào.

 

Mấy ông chú nghe vậy đều không dám lên. Họ có ngu đâu, súng bắn chim đầu đàn, chẳng ai muốn làm người đầu tiên.

 

“Nếu các anh không dám đi, thì tôi đi trước.”

 

Ông chú dâm đãng nói xong, không chút sợ hãi bước về phía Bạch Tử Tịch.

 

Phùng Tiêu bên cạnh cau mày, khó chịu nói: “Đại Hắc, anh qua đây làm gì?”

 

Đại Hắc mặc kệ hắn, nhìn Bạch Tử Tịch: “Em gái, mấy người bên tôi đói quá, cho chút đồ ăn được không?”

 

Bạch Tử Tịch ngước mắt liếc hắn một cái, rồi cầm một cái bánh mì đưa cho hắn: “Nè.”

 

Đại Hắc nhận bánh mì, liên tục cảm ơn: “Cảm ơn nhé!”

 

Trong lòng lại bất mãn, coi hắn là ăn mày à? Chỉ cho một cái? Đúng là keo kiệt.

 

Nhưng không thể lộ ra ngoài, hắn cầm bánh mì quay người đi vài bước.

 

“Khoan đã.” Bạch Tử Tịch đột nhiên gọi hắn lại.

 

“Em gái, có phải muốn cho tôi thêm mấy cái không?” Đại Hắc tưởng cô động lòng thương, lại bước tới.

 

Bạch Tử Tịch đứng dậy, trực tiếp giật lại cái bánh mì trong tay hắn, nhẹ nhàng thốt ra một câu: “Không muốn cho anh nữa.”

 

Đại Hắc: “Cái này…” Hắn bị chơi đùa rồi à?

 

Mẹ nó, không có tích phân mà đòi ăn bánh mì của cô, mơ đẹp quá!

 

“Chị tôi thích cho thì cho, không cho thì thôi, anh làm gì được?”

 

Tiểu Bân phồng má mũm mĩm, hổ báo nói.

 

Nhìn bộ dạng oai phong nhưng vẫn còn non nớt của nó, mấy chàng trai chất phác bên cạnh không nhịn được cười.

 

Phùng Tiêu cũng chêm vào: “Anh tưởng chúng tôi là kẻ ngốc à? Không có chút thành ý mà đòi ăn không? Quỳ xuống gọi ông một tiếng, may ra ông rủ lòng thương cho anh chút đồ.”

 

Đại Hắc nghe những lời sỉ nhục, tức đến nỗi mặt xanh mét, nghiến răng quay người bỏ đi.

 

Những người khác thấy hắn không thành công, đều không dám lên xin đồ, họ còn biết xấu hổ chứ!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn