Chương 74: Đòi hôn
7 giờ tối, trời đã tối.
Phùng Tiêu dừng xe trước cửa một căn cứ nhỏ gần đó, nhìn về phía những người trong xe: "Mọi người có thể xuống rồi."
Nhìn thấy căn cứ an toàn, tốp hơn chục người vội vã xuống xe.
Tiểu Vân sắp xuống thì ngoảnh lại nhìn Phùng Tiêu: "Anh không vào cùng chúng tôi à?"
"Ừ, tôi không vào đâu, cô mau đi đi, tôi còn phải theo chiếc xe phía trước nữa!"
Phùng Tiêu giục cô, trong lòng hơi sốt ruột, lát nữa chị em Tiểu Bạch đi mất.
"Tôi có thể đi theo anh đến căn cứ khác không?" Tiểu Vân nhìn anh với ánh mắt kiên định, hỏi.
"Cũng được, nhưng tôi không bảo đảm an toàn cho cô đâu." Phùng Tiêu chẳng muốn làm người tốt gì.
Tiểu Vân cúi đầu nói nhỏ: "Tôi biết rồi, tôi sẽ cố gắng không kéo chân mọi người."
Chị Lan và chồng chị cũng không định xuống, chị nhìn Phùng Tiêu: "Chúng tôi cũng muốn đi theo anh đến căn cứ khác."
"Được rồi, vậy ngồi yên nhé."
Phùng Tiêu không từ chối, dẫn đội 4 người của mình cùng 3 người họ, lại tiếp tục lên đường.
Một giờ sau.
Diêm Thiếu Thần bảo người lái xe vào một xưởng gỗ bỏ hoang, định nghỉ lại trong đó tối nay.
Đây là nơi họ đã từng nghỉ khi đến, nên không định vào căn cứ khác, tránh phiền phức làm chậm chuyến đi.
"Chị ơi, chúng ta xuống xe thôi."
Dư Tiểu Bân gọi Bạch Tử Tịch, người vẫn đang ngủ say trong lòng ai đó.
Diêm Thiếu Thần lạnh lùng liếc cậu một cái, giọng trầm xuống: "Hai người xuống trước đi."
Mười Tám và Mười Chín vội vàng xuống xe, tiện thể dẫn theo nhóc Dư Tiểu Bân. Đại thiếu gia đúng là khó đoán.
Lơ mơ nghe tiếng gọi, Bạch Tử Tịch mở đôi mắt mơ màng, nhìn quanh một lượt, rồi ngước lên.
"Diêm Thiếu Thần, mọi người đâu rồi?"
"Sao không hỏi thăm tôi trước?" Gương mặt tuấn tú của anh hơi trầm xuống, ánh mắt nóng bỏng đầy tình cảm nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ gần ngay trước mắt.
Nhờ ánh sáng yếu ớt trong xe, Bạch Tử Tịch có thể cảm nhận được cảm xúc của anh, điều đó khiến cô bất giác trở nên căng thẳng, giọng nhỏ dần: "Anh sao thế?"
"Tôi đang rất không vui, em phải dỗ tôi." Diêm Thiếu Thần nghiêng người giơ tay, nhốt cô vào lòng.
Bị ép phải đối diện với anh, Bạch Tử Tịch căng thẳng mở miệng: "Dỗ, dỗ thế nào."
Cô cứ thấy anh bây giờ như con sói đói lâu ngày, muốn ăn thịt cô vậy.
"Hôn tôi." Anh kề sát gương mặt tuấn tú vào cô hơn, có thể ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng trên người cô, khiến hơi thở anh trở nên gấp gáp.
Nhìn gương mặt tuấn tú gần ngay trước mắt, Bạch Tử Tịch tim đập nhanh, mặt đỏ bừng. Phải làm thế nào đây, cô không rành lắm.
Diêm Thiếu Thần kiên nhẫn chờ cô chủ động.
Trước đó cũng từng nghĩ sẽ thưởng cho anh thật tốt, vậy thì hôn một cái đi. Nghĩ vậy, cô hít một hơi thật sâu.
Rồi cô đặt môi mình lên môi anh, khẽ chạm một cái, rồi nhanh chóng rời ra: "Được chưa?"
"Em nghĩ sao?" Diêm Thiếu Thần không hài lòng, giơ tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, cúi xuống hôn sâu vào đôi môi thơm của cô.
Nụ hôn nóng bỏng và bá đạo, phủ kín đôi môi nhỏ nhắn của cô.
"Ưm." Bạch Tử Tịch bị anh hôn đến mức đầu óc trống rỗng, hai tay bất an nắm chặt áo trước ngực anh.
Cảm giác mềm mại ấy khiến anh đắm chìm sâu, lưỡi nhanh chóng tấn công vào khoang miệng, chiếm lấy vị ngọt của cô.
Mãnh liệt quá, cô hơi chịu không nổi, bị động đáp lại anh, trong trạng thái mơ màng.
Dần dần, Diêm Thiếu Thần muốn nhiều hơn, hận không thể hòa tan cô vào cơ thể mình.
Bàn tay lớn lướt trên eo cô, nhanh chóng luồn vào trong áo, chạm vào làn da non mịn của cô.
Chạm vào đó, Bạch Tử Tịch như bị điện giật, chợt tỉnh táo, giơ tay ngăn bàn tay không an phận của anh.
"Đừng."
Cô dùng sức đẩy anh ra: "Anh đừng như vậy."
Bị đẩy ra, Diêm Thiếu Thần mới ý thức được lúc nãy mình hơi quá đà, giọng trở nên khàn khàn: "Xin lỗi, chúng ta xuống xe trước đi."
Anh cẩn thận chỉnh lại quần áo cho cô, rồi mở cửa xe bước ra trước.
Một làn gió mát thổi tan cơn nóng bức trong người anh, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Bạch Tử Tịch thở phào nhẹ nhõm, chỉnh lại quần áo và tóc tai, rồi mới xuống xe.
