Chương 79: Hòa Hảo
Trong khu rừng.
Lâm Kiều cầm súng lục nhắm vào đóa hoa ăn thịt đang lao tới, bắng bắng bắng.
Đang lúc cô tập trung tấn công đóa hoa phía trước, phía sau bỗng nhiên lại mọc ra một đóa hoa ăn thịt khác, cô vội vàng né tránh.
Trong lúc hoảng loạn, cô bị hòn đá dưới chân vấp ngã, ngã xuống đất. Cô cau mày, sao xui xẻo thế này.
Thấy đóa hoa ăn thịt kia sắp tấn công tới, cô sợ hãi lấy tay che mặt.
Ngay lúc cô nghĩ mình sắp bị ăn thịt, một quả cầu lửa từ phía sau bay vút tới, thiêu rụi đóa hoa ăn thịt đó trong nháy mắt.
Diêm Thiếu Úc nhanh chóng lướt tới trước mặt cô, lại ngưng tụ một quả cầu lửa ném về phía đóa hoa biến dị kinh tởm phía trước.
Lửa khắc chế thực vật, đám thực vật biến dị ở khu vực này nhanh chóng bị anh dọn sạch, trên mặt đất rơi vài viên tinh hạch màu trắng.
“Sao rồi, có bị thương không?” Diêm Thiếu Úc ngồi xổm xuống kiểm tra tình trạng của Lâm Kiều, vẻ mặt lo lắng.
Lâm Kiều run rẩy ôm chặt lấy anh: “Em sợ lắm, suýt chút nữa nghĩ mình sẽ chết ở đây rồi.”
Diêm Thiếu Úc vỗ nhẹ lưng cô, an ủi: “Không sao rồi, chúng ta tìm một chỗ an toàn trước đã.”
Anh bế cô lên, đi về phía trước.
Chẳng mấy chốc tìm được một căn nhà gỗ nhỏ, trông có vẻ đổ nát nhưng vẫn còn ở được.
Lâm Kiều lấy một chiếc ghế sofa từ trong không gian ra, bảo anh đặt cô xuống.
“Lấy nước khử trùng ra.” Diêm Thiếu Úc thấy chân cô đầy vết xước, cần xử lý vết thương.
Cô nhanh chóng lấy hộp y tế đưa cho anh.
“A, đau quá.” Lâm Kiều nhìn xuống bắp chân bị thương, đang được Diêm Thiếu Úc bôi nước khử trùng.
Diêm Thiếu Úc cười: “Giờ biết đau rồi à? Còn dám chạy lung tung không?”
“Còn không phải tại anh hại em, anh còn dám quát em à?” Cô đầy ấm ức, sao anh có thể như vậy chứ.
Cô vì anh mới tức giận bỏ chạy, suýt bị hoa ăn thịt nuốt chửng, vậy mà anh còn cười được.
“Được rồi được rồi, tại anh hại em, lần sau anh sẽ không để bất kỳ người phụ nữ nào lại gần anh nữa, đừng giận nữa.”
Diêm Thiếu Úc bất lực, anh chỉ muốn cho cô thấy bộ mặt thật của người phụ nữ đó, sao tính khí cô lớn vậy chứ.
“Chao ôi, Mười Bảy cũng đã nhắc em, bảo em đừng để bị La Vân Vân đó lừa, tại em ngốc quá.”
Lâm Kiều nhận ra mình quá ngu ngốc, sau này nhất định phải sáng mắt ra, không để kẻ khác lợi dụng.
“Giờ làm sao? Trời tối mất rồi?” Qua một hồi vất vả, bên ngoài đã tối om, còn về căn cứ kiểu gì.
Diêm Thiếu Úc thì khá thích được ở riêng với cô: “Em nghỉ ngơi trước đi, mai hãy về.”
Đi trong rừng núi tối thế này cũng không an toàn, chắc cô cũng mệt rồi.
“Vậy cũng được, em lấy lều ra.” Lâm Kiều lấy chiếc lều trong không gian đặt trong căn nhà nhỏ.
“Anh không ở cùng em à?” Sau khi vào trong, cô thò đầu ra nhìn Diêm Thiếu Úc một cách tinh nghịch.
Diêm Thiếu Úc khẽ nhếch môi: “Em đang mời anh đấy à?”
Cô có biết điều này có nghĩa gì không, đúng là người phụ nữ ngây thơ.
Lâm Kiều không hiểu anh đang nghĩ gì, cùng ngủ một giấc thôi mà, có làm gì đâu, với lại họ cũng là người yêu rồi nhỉ.
“Thôi bỏ đi, anh ở ngoài đi.” Cô không cần mặt mũi à? Mặc kệ anh, có lạnh cóng cũng đừng trách cô.
Đang lúc cô nằm xuống chui vào chăn định ngủ, phía sau bỗng bị Diêm Thiếu Úc lật người lại ôm chặt.
Nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú cương nghị của anh gần đến thế, cô nhất thời sững sờ.
Người đàn ông nhanh chóng hôn lên môi cô, nụ hôn rất dịu dàng, động tác rất nhẹ nhàng.
Trong khoảnh khắc, căn nhà tràn ngập bong bóng hồng.
...
Mọi người nhấn theo dõi, bấm like nhiều nhé!
Mọi người nhấn theo dõi, bấm like nhiều nhé!
