Chương 82: Thành tâm
Trong tiệm Ánh Nắng Sớm.
- Chủ quán, tính tiền. - Bên tai Bạch Tử Tịch vang lên đủ giọng nói khác nhau, có nam có nữ.
Lần lượt từng nhóm người đi ngang qua cô, bỏ tinh hạch rồi cầm đồ đi.
Hệ thống nhắc [Độ hảo cảm +1] [Độ hảo cảm +1] [Độ hảo cảm +1]… Tích phân hiện tại: 239
Cô ngả người ra ghế, tâm trạng lơ đãng.
- Chị ơi, chị sao thế? - Dư Tiểu Bân thấy chị cứ như đang suy nghĩ gì đó.
- Không có gì, chúng ta về trước đi. - Bạch Tử Tịch thấy đồ trong tiệm mới sáng đã bán hết, nhanh thật.
Bán thêm hai ba ngày nữa, gom được hơn năm trăm tích phân, đổi dị năng băng thành vĩnh viễn.
Sau đó cô sẽ dùng độn phù ra ngoài tìm ít vật tư, rảnh thì dẫn Lâm Kiều chúng nó đi làm nhiệm vụ, tạm thời cứ tính thế đã.
Đang định đi thì thấy một người quen đi về phía mình, không phải Phùng Tiêu sao?
- Tiểu Bạch, lâu rồi không gặp, hóa ra là em mở tiệm à? Sao đóng cửa nhanh thế?
Phùng Tiêu mặt dày cười cười tiến lại gần, con nhỏ này còn nói sẽ đến thăm anh, kết quả hai ngày không thấy bóng dáng.
- Ở có quen không? - Bạch Tử Tịch hỏi thăm, hai ngày nay đúng là quên mất chuyện của hắn.
- Nhờ phúc của em, sống tốt hơn trước nhiều, còn quen được nhiều bạn mới.
Bạch Tử Tịch bị hắn chọc cười, thằng cha này có chứng thích giao tiếp xã hội không đấy? Đến đâu cũng kết bạn được, mới vào có mấy ngày.
- Xì, chẳng qua là anh phiền quá nên người ta mới đồng ý làm bạn thôi.
Dư Tiểu Bân lập tức trở thành chuyên gia phá đám, đáng gọi là Tiểu Cãi Cọ.
- Đương nhiên là nhờ thực lực của tao rồi, đội Tiêu Dao của tao đã có 10 người, tính cả Tiểu Vân bọn nó nữa.
Bạch Tử Tịch cũng mừng cho hắn: - Vậy tốt quá.
Phùng Tiêu lắm mồm cứ kể lể mấy chuyện trong căn cứ, gặp ai ra sao, nghe đến nỗi cô buồn ngủ.
Thế nhưng cảnh tượng hài hòa này lại bị Diêm Thiếu Thần ở đằng xa bắt gặp, hắn quay người bỏ đi.
- Thôi đừng nói nữa, tụi tôi về trước, hôm khác nói chuyện sau, có gì thì đến tìm tôi nhé.
Phùng Tiêu thấy cô là yên tâm rồi, dù sao cũng có người quen làm quan ở đây.
Hệ thống nhắc [Độ hảo cảm +2] Tích phân hiện tại: 241
Cô vẫy tay chào hắn, dẫn Dư Tiểu Bân đi, ở lại thêm chắc không xong, hắn nói nhiều quá.
Về đến biệt thự mới 3 giờ chiều.
- Bân Bân, chị về phòng trước, em tự tìm việc gì làm đi, hoặc ra ngoài dạo cũng được.
Bạch Tử Tịch không muốn nó buồn chán, dù sao sau này cô sẽ rất bận, chắc không có thời gian lo cho nó.
Ra ngoài căn cứ làm nhiệm vụ thì dẫn nó qua chỗ chú Diêm, chắc ổng sẽ thích trẻ con.
- Vậy em ra ngoài chơi. - Dư Tiểu Bân cũng muốn đi dạo, đến hai ngày rồi mà chưa tham quan khu vườn này lần nào.
- Ừ, nhớ cẩn thận. - Bạch Tử Tịch khá yên tâm, trị an trong căn cứ rất tốt.
Cô dặn dò vài câu rồi lên lầu.
Khi mở cửa phòng, cô bị kéo vào trong, cửa đóng lại, Diêm Thiếu Thần đã áp cô vào tường.
Bạch Tử Tịch giật mình, trừng mắt nhìn hắn vừa dữ vừa đáng yêu: - Sao anh cứ thế này, chưa được phép đã vào phòng em.
Ánh mắt người đàn ông tối sầm, vốn đang bực bội, bị cô la liếm, hơi tủi thân: - Anh chỉ muốn gặp em.
- Xì, em không tin. - Bạch Tử Tịch quay mặt đi không nhìn đôi mắt đen sâu thẳm của hắn.
Hắn đưa tay kéo cô vào lòng, ôm chặt: - Anh thực sự rất nhớ em, từng giây từng phút.
Bạch Tử Tịch trong lòng hắn nghe tiếng tim đập, nhất thời không biết nói gì, cuối cùng hắn cũng khai sáng rồi.
- Ôm đủ chưa?
- Anh thích em. - Giọng trầm thấp của Diêm Thiếu Thần vang bên tai cô.
Hệ thống nhắc [Độ hảo cảm +10] Tích phân hiện tại: 251
Nghe xong, lòng Bạch Tử Tịch ấm áp, cô cong khóe môi, ngước nhìn hắn: - Ừm, em cũng thích anh.
Giọng máy móc 008: “Ký chủ, độ chân thành đạt 100% rồi, chúc mừng nhận được một chú sói nhỏ.”
- Mày cái đồ phá hoại, đừng có phá cảnh.
Bầu không khí ngọt ngào vốn có suýt bị nó phá hỏng, đúng là không có mắt nhìn.
Tâm trạng bực bội của Diêm Thiếu Thần bay biến, thế này là cô không giận nữa? Có thể làm gì đó không?
Đang định cúi xuống hôn cô.
Cốc cốc cốc!
Có người gõ cửa.
- Tử Tịch, ăn cơm tối thôi. - Giọng Mục Nhã vọng vào.
Bạch Tử Tịch kéo tay hắn: - Đi thôi, cùng tụi em ăn cơm.
Đã đến rồi, đuổi đi sao đành, dù sao cũng là đàn ông của mình.
Diêm Thiếu Thần để mặc cô kéo xuống lầu, tuy mặt không biểu cảm, nhưng trong lòng đã nở hoa.
Á à!
Đám bạn dưới lầu ngây người.
Bạch Tử Tịch và Diêm Thiếu Thần ngồi vào bàn, họ vẫn chưa hoàn hồn, muốn hỏi gì đó nhưng không dám, tức muốn chết.
Đại thiếu gia không giận mà uy, khí chất trên người dù ngồi yên cũng không dám coi thường.
- Mọi người sao thế, ăn đi chứ đừng ngẩn ra. - Bạch Tử Tịch ăn rất tự nhiên, không quên gọi họ.
Diêm Thiếu Thần tao nhã cầm đũa, không hề ngượng ngùng, ngược lại còn thấy thoải mái hơn ăn ở nhà cũ.
Dáng vẻ dịu dàng si tình của hắn, chắc chỉ Bạch Tử Tịch thấy được, trong mắt người khác, hắn vẫn là thiếu soái uy nghiêm ấy.
Thiếu soái là chức vụ quân đội trước kia của hắn, một huyền thoại ở khu Bắc, đồng thời cũng là đại đương gia nhà họ Diêm, nên người trong nhà đều gọi hắn là đại thiếu, bây giờ còn là đại lão trong căn cứ, mỗi thân phận đều nặng ký.
Huống hồ hắn còn nghiên cứu chế tạo không ít vũ khí nóng và nhiều sản phẩm công nghệ cao, nói chung hắn là tồn tại mà người khác không với tới.
Vừa kính vừa sợ.
Lâu ngày, bạn bè hắn cũng ít đi, tính tình trở nên lạnh nhạt, người có thể nói chuyện được chỉ còn mấy người trong viện nghiên cứu.
Diêm Thiếu Thần ăn sạch chén cơm, đặt đũa xuống, quay sang Bạch Tử Tịch: - Anh về trước, em ăn từ từ.
- Ừm. - Bạch Tử Tịch dịu dàng nhìn hắn, hắn mới bước ra khỏi biệt thự.
Hắn vừa đi.
Lâm Kiều bọn họ mới thả lỏng.
Mục Nhã lên tiếng đầu tiên: - Tử Tịch, sao anh ấy lại đi cùng cậu từ trên lầu xuống?
- Phòng anh ấy ở đối diện phòng tớ, sao thế? - Cô không thấy có vấn đề gì.
- Cậu đang công khai đấy à? - Lâm Kiều cũng tò mò, nói vậy Tử Tịch còn nhanh hơn cô ấy.
Bạch Tử Tịch vừa ăn vừa trả lời: - Ừ, tụi tớ đã đăng ký kết hôn rồi.
- Cái gì! - Cả ba cùng giật mình, thế mà cưới chớp nhoáng.
- Đừng hỏi nữa, mọi người còn ăn không?
Bạch Tử Tịch bất lực, đoán trước là họ sẽ ngạc nhiên thế này.
- Thế địa vị trong nhà cậu thế nào? - Mục Nhã lại hỏi thêm, nếu Tử Tịch nắm được đại lão thì vui rồi, sau này trong căn cứ chẳng phải muốn làm gì thì làm sao.
- Đương nhiên là tớ nói gì cũng được. - Bạch Tử Tịch rất tự tin về chuyện này.
Thế là kể hết mọi chuyện, cô mới về phòng.
