Chương 3: Thế Giới Phế Thổ
Gío đêm ùa vào lạnh buốt, Giang Chức rùng mình một cái.
Giang Cẩn nhắm mắt, cố gắng lờ đi những âm thanh nhỏ nhặt.
Nhưng cái lều của chúng nằm ở ngoài cùng, xung quanh lại vắng vẻ, dù cô có cố gắng bịt tai, tiếng thở hổn hển của đứa em gái vẫn không ngừng chui vào tai.
Trong lòng Giang Cẩn giằng co một hồi, cuối cùng mở mắt, mặt lạnh tanh đốt chỗ củi cô nhặt được.
Loại củi này là chất phóng xạ cấp bốn, tuy không ăn được, nhưng dùng làm đồ sinh hoạt thì lại là hàng thượng hạng.
Giang Chức cảm nhận được ánh lửa le lói, cả người sững lại, rón rén dịch lại gần đống lửa.
Giang Cẩn thở dài, nhắm mắt nhìn bảng điều khiển trong đầu, trên đó có một đồng hồ đếm ngược, còn một tiếng nữa.
Thật mong có thể quay được thứ gì đó hữu dụng, nhưng số nguyên tệ đã về không rồi.
Nghĩ đến hai lựa chọn khác chưa mở, Giang Cẩn thoát ra, theo thứ tự bấm vào Vòng quay may mắn tuần.
Trên đó có mười ô nhỏ, tùy theo độ hiếm khác nhau, mỗi ô chiếm tỉ lệ khác nhau, càng hiếm càng nhỏ.
Nhưng đồ trên đó đều rất tốt, Giang Cẩn nheo mắt nhìn: bánh trứng×2, bánh mousse sô-cô-la, một cân gạo, ba cân cải thảo, dinh dưỡng dịch...
Càng nhìn càng thèm, cô đưa mắt xuống dưới, trên đó ngoài đồng hồ đếm ngược còn có một điều kiện: 10 nguyên tệ.
Giang Cẩn: ...
Cô hít một hơi thật sâu, tuy tạm thời không biết mười nguyên tệ này kiếm đâu ra, nhưng mười quả thực hơi nhiều.
Thoát khỏi Vòng quay may mắn tuần, Giang Cẩn bấm vào lựa chọn cuối cùng – Cửa hàng.
Trang hiện ra một cái, suýt chút nữa làm mù mắt cô.
Trên đó hàng hóa đầy đủ muôn màu, nhưng cơ bản đều không phải thứ có ở thế giới cũ.
Đủ loại dược tế nhanh nhẹn, dược tế đại lực... đao đường, ngay cả súng la-ze hạt cũng có.
Nhưng giá cả trên đó cũng rất cảm động: tám mươi vạn, bảy mươi vạn, bốn năm mươi vạn.
Giang Cẩn lặng lẽ dời tầm mắt, trên đó chia làm ba nút: Mua, Bán, Giao dịch phế liệu.
Mua thì khỏi nói, nhìn qua, hàng hóa đắt đến khủng khiếp, ngay cả bánh trứng mà có thể quay được với 10 nguyên tệ ở vòng quay, ở đây bán tới 20 một cái.
Giao diện bán chỉ có một nút, đó là quét, Giang Cẩn nghĩ ngợi lấy viên đá quay được hôm nay, bấm vào quét.
Một luồng ánh sáng xanh lướt qua viên đá.
Giang Cẩn hơi nhíu mày, nghiêng đầu nhìn Giang Chức, đứa em gái không phản ứng gì, chẳng phát hiện điều khác thường.
Cô thở phào, quay lại, bảng điều khiển hiển thị đã giám định thành công.
Một viên đá nhỏ vô dụng: 0.00001 nguyên tệ, hỏi có muốn bán không.
Nói cách khác, cô dùng một nguyên tệ đổi lấy thứ có giá trị chưa tới một phần vạn?
Khóe miệng Giang Cẩn giật giật, cuối cùng vẫn bấm không.
Thôi kệ, biết đâu ngày mai lại bắt được vài con dế.
Cuối cùng là giao dịch phế liệu, Giang Cẩn bấm vào, trên đó tổng cộng có năm ô.
Hiện tại đã trống rỗng.
Cô đến muộn rồi.
Lại xem xét kỹ một lần, xác nhận không có chỗ nhìn nhầm, Giang Cẩn mới không cam lòng thoát ra.
Còn một lúc nữa mới đến mười hai giờ, cô thở dài, sắp xếp lại ký ức hỗn loạn trong đầu.
Chủ cũ tên là Tiểu Tam, đứa con thứ ba trong nhà, hai đứa trước đều là chị gái, vì cơ duyên xảo hợp được đại nhân vật coi trọng mang đi.
Cha mẹ cầm tiền người đó cho tiêu xài một thời gian, cuối cùng bị người ghen ghét, giết chết cướp hết tiền tài, vứt ra ngoài cho rết phóng xạ ăn.
Để lại cô và Tiểu Tứ.
Nơi chúng ở là khu lều ổ chuột của dân nghèo ở ngoại vi 'Bãi rác' - Khu bảo hộ số bảy, mỗi tháng thu phí năm tích phân.
Nhưng từ khi cha mẹ qua đời, không ít người nhòm ngó căn lều của chúng, có một nhà thậm chí đánh hai đứa một trận rồi ném ra ngoài.
Điều này khiến chúng không có lương thực dự trữ, bị chết đói, còn bị chuyển đến căn lều ngoài cùng.
Giang Cẩn thở dài, tuy không biết tại sao mình xuyên đến đây, nhưng ít ra cũng biết một chút bối cảnh của thế giới này.
Thế giới trong ký ức của Tiểu Tam rất nhỏ, nhiều nhất chỉ biết khu bảo hộ này tên là Bãi rác, nhưng tại sao lại gọi như vậy thì cô không biết, thậm chí rác là gì cô cũng không biết.
Nhưng Giang Cẩn biết, đây là thế giới phế thổ trăm năm sau ngày tận thế thiên tai, vì nơi ở của con người bị phá hủy, dẫn đến ô nhiễm hạt nhân ban đầu gia tăng, tầng ô-zôn mỏng đi, phóng xạ tăng cường, không ít động vật bắt đầu biến dị.
Nhưng con người rốt cuộc vẫn là sinh vật tồn tại vài thế kỷ, không dễ chết chóc, dưới sự phát triển khoa học kỹ thuật cực hạn, toàn bộ nhân loại tập hợp lại với nhau.
Cùng nhau xây dựng bảy khu bảo hộ, ban đầu bảy khu không có phân chia chính phụ, nhưng sự phân chia đẳng cấp khắc sâu trong xương cốt con người không thể xóa bỏ, cuối cùng thành ra như bây giờ.
Giang Cẩn đọc tiểu thuyết không nhớ được bao nhiêu, đại khái chỉ biết Khu bảo hộ số một 'Eden' là trung tâm quyền lực cũng là nơi an toàn nhất, cũng là trung tâm của hàng loạt câu chuyện vả mặt sau này của nữ chính.
Tiếp theo là Khu bảo hộ số hai 'Aeolus' nơi nam chính ở, cũng là nguồn sản xuất chiến lực chính của thế giới này, rất nhiều nguyên soái và đội khai hoang đều xuất thân từ đây.
Cô cũng đã lược qua tình tiết nguyên tác, đại khái kể rằng, nữ chính Hạ Thanh U là con gái riêng của Nguyên soái Hạ, một tồn tại không thể thấy ánh sáng.
Nhưng dù sao cũng là con gái của một nguyên soái, cô ta vẫn vào học ở 'Học viện Adia' thuộc Khu bảo hộ số ba, nhưng vì tự ti và dung mạo xấu xí, Hạ Thanh U luôn ở trong trạng thái như một nhân vật bên lề.
Nhưng bước ngoặt chính là năm mười bốn tuổi, người cậu tặng cô ta một viên tinh thạch, lại có thể tinh lọc phóng xạ, còn cường hóa thể chất của cô ta.
Thậm chí đại não cũng được khai phá gấp đôi, dung mạo càng thêm xuất trần, khi khai giảng trở thành tiêu điểm của trường.
Cuối cùng vả mặt đủ loại hề, trở thành nữ thần nổi tiếng nhất Adia.
Được Hạ gia đón về, đấu trí đấu dũng với đại tiểu thư Hạ gia, thuận đường đoạt được chân tâm của Thượng tướng lạnh lùng 'Cố Diên'.
Đương nhiên những thứ này đều không liên quan gì đến Giang Cẩn hiện tại, Khu bảo hộ số bảy chỉ là nơi được nhắc qua trong sách.
Nơi này tiếp nhận rác thải từ các khu bảo hộ khác, người trong khu đều sống bằng nghề nhặt rác.
Đối với những người như chúng, ngay cả khu bảo hộ cũng không vào nổi, chỉ có thể ra khu khai hoang bên ngoài nhặt đồ.
Bởi vậy chúng còn được gọi là người nhặt rác, dân ổ chuột liều mạng muốn vào khu bảo hộ, người trong khu bảo hộ nghĩ đủ cách để đến các khu khác, dù có trở thành người nhặt rác ở khu khác cũng không tiếc.
Giang Cẩn trở mình, hé mắt, Tiểu Tứ đã ngủ, mặt tái nhợt, trông ngủ rất không yên ổn.
Sụp đổ gen thực ra không phải bệnh khó chữa, nhưng đó là đối với người tầng lớp cao, chỉ cần có kháng phóng xạ tề, uống vài lần là khỏi, nhưng đối với 'rác thải' như chúng ở Khu bảo hộ số bảy, ngay cả no ấm còn khó đảm bảo, thuốc càng chưa từng thấy qua.
Tuy không xác định người trong cơ thể này là ai, nhưng e là cũng sống không quá một năm.
