Chương 94: Mẹ Thổ Tử là một con thú thật thà
Không biết đã khóc bao lâu, cuối cùng cô cũng mệt lả và ôm cả người lẫn thú mà ngủ thiếp đi.
Giang Cẩn lôi Tiểu Thổ Tử ra, nghe nó kêu la một hồi mới miễn cưỡng phân tích được chuyện gì.
Hóa ra một năm trước, mẹ nó ấp ra hai con thằn lằn.
Tiểu Thổ Tử nở sớm hơn một tháng, thân hình nhỏ bất thường, mẹ nó cứ tưởng không nuôi nổi, nên từ khi em gái nó nở ra, thứ gì tốt cũng dành cho nó trước.
Lúc đầu em gái cũng không vui, nhưng Tiểu Thổ Tử lần nào cũng lén chia hơn nửa phần thức ăn của mình cho em.
Chẳng mấy chốc em gái ngày càng lớn, có thể tự đi săn, nhưng Tiểu Thổ Tử vẫn nhỏ xíu, ngay cả tiếng kêu cũng khác thường.
Em gái không nhịn được chế nhạo nó vài câu, Tiểu Thổ Tử tức quá ngậm một miếng thịt định bỏ nhà ra đi, ai ngờ vừa ra khỏi cửa đã bị một con chim tha đi mất.
Trước khi đi, nó còn nghe thấy tiếng gào thét xé lòng của em gái, trong lòng thầm nghĩ nhất định phải làm nên chuyện gì đó.
Kết quả suýt bị con chim ăn thịt, buộc phải thức tỉnh năng lực tấn công, rồi bắt đầu cuộc sống đói một bữa no một bữa, cho đến khi gặp Giang Cẩn mới khá hơn.
Ánh mắt Giang Cẩn phức tạp: Cái thứ bé tẹo tèo teo này mà cũng đòi bỏ nhà đi, ở nhà cô chắc bị đánh chết rồi.
“Thổ Tử, có cái background lớn thế này mà không nói, tôi cứ tưởng cậu là trẻ bị bỏ rơi ở đâu đến.” Cô tìm một tư thế thoải mái nằm xuống trong lòng em gái nó, giây tiếp theo đã bị Tiểu Thổ Tử dùng đuôi bịt mũi.
Giang Cẩn: …
“Xèo xèo——”
Mẹ Tiểu Thổ Tử nhanh chóng tha cả người lẫn thú ra, nhìn Tiểu Thổ Tử với ánh mắt đầy bất lực.
Hai con thú, một con xèo xèo, một con chít chít nói chuyện với nhau vài câu.
Mẹ Thổ Tử nhìn cô, ánh mắt cũng dịu dàng hơn, còn dùng lưỡi liếm kỹ càng cô một lượt.
Giang Cẩn hơi yên tâm, đó là dấu hiệu chấp nhận sự tồn tại của cô.
Chỉ không biết mẹ Thổ Tử nghĩ gì về người bạn đồng hành này của mình.
Trời tối dần, mẹ Thổ Tử là một con thú thật thà, thấy con trai về liền giết thẳng mười con dị thú cấp C, quăng xuống trước mặt Tiểu Thổ Tử bé bằng bàn tay, xèo xèo hai tiếng như giục nó ăn nhanh.
Nhưng Tiểu Thổ Tử lại do dự. Nó nhanh chóng trèo lên đầu Giang Cẩn, dùng đuôi vỗ nhẹ lên trán cô.
Giang Cẩn hiểu ý nó, liền mua ngay một đống lửa có sẵn đặt trên khoảng đất trống.
Khiến mẹ nó và em gái nó giật mình, nhưng rồi nhanh chóng yên tĩnh lại.
Giang Cẩn xắt mấy miếng thịt to tướng xiên vào que rồi đặt lên nướng, thỉnh thoảng rắc thêm gia vị, lại khứa vài đường, mùi thơm lập tức lan tỏa khắp nơi.
Em gái Thổ Tử khẽ động mũi, đôi mắt mở to, có vẻ rất tò mò về món ăn trước mặt.
Nướng xong một miếng, Giang Cẩn đưa cho mẹ Thổ Tử và em gái nó trước.
Hai con thú liếm lưỡi một cái, mắt liền sáng lên.
Tiểu Thổ Tử không tranh giành, cái đầu nhỏ ngẩng cao, vẻ mặt rất kiêu hãnh.
Tuy nó săn mồi không giỏi lắm, nhưng đàn em của nó lại có võ lực và tài nấu nướng siêu phàm, không có nó, chắc mấy lần đều không sống nổi.
Nó cũng rất giỏi mà.
Mẹ Thổ Tử hình như đang cười, kéo Tiểu Thổ Tử vào lòng rồi dùng đầu cọ cọ thật lâu.
Mấy miếng nướng tiếp theo, đều bị Tiểu Thổ Tử và em gái nó ăn hết.
Giang Cẩn định đưa cho mẹ nó, nhưng bà lại đẩy về phía cô, ra hiệu cô cũng ăn đi.
Ba con dị thú, cứ thế ăn gần hết chỗ thịt.
Mẹ Thổ Tử định tha xác đi vứt, nhưng bị Tiểu Thổ Tử gọi lại.
Sau đó nó ném ba viên nguyên thạch cho Giang Cẩn.
Vẻ mặt Giang Cẩn vốn đang tiếc nuối bỗng nhiên vui vẻ hẳn lên.
Cô hớn hở nhận lấy nguyên thạch.
Mẹ Thổ Tử trầm ngâm nhìn Giang Cẩn một cái, rồi nằm xuống từ từ ở cửa hang.
Em gái Thổ Tử đè lên một người một thú, cũng từ từ nhắm mắt.
Giang Cẩn tuy đã bỏ bớt phòng bị, nhưng vẫn không dám ngủ say, cả đêm mơ màng, hễ có động tĩnh nhỏ là giật mình tỉnh giấc.
Sáng hôm sau, cô bị đánh thức bởi tiếng động lộp bộp, quay đầu thấy bóng dáng hai con thú chậm rãi đi ra ngoài.
Giang Cẩn nhìn Tiểu Thổ Tử đang ngủ say chân giơ lên trời, cũng đứng dậy chỉnh trang lại quần áo.
Cô định ở lại vài ngày rồi đi, nếu Tiểu Thổ Tử muốn thì mang nó về, không muốn cô cũng không ép.
Tám rưỡi, hai cái bóng to lớn dần xuất hiện.
Giang Cẩn mỉm cười với chúng, trong nồi đang nấu tổ yến sữa bò.
Một nồi rất to, tính đến kích thước của hai con thú, cô nấu luôn cả hộp.
Em gái Thổ Tử đặt đống nguyên thạch trong miệng xuống, nguyên thạch cấp C chất đầy cả một ngọn núi, nhìn mà cô nuốt nước bọt, vội vàng dời mắt.
Cô để nguội một chút rồi đặt vào chậu đẩy ra trước mặt chúng.
Còn hơi lo liệu chúng có nghĩ cô không có ý tốt không.
Không ngờ hai con thú uống luôn.
Uống xong, em gái Thổ Tử tăng hảo cảm với đàn em của anh trai mình lên vùn vụt.
Thứ này uống vào, nó có thể cảm nhận được có lợi rất lớn cho cơ thể.
Mẹ Thổ Tử cũng hơi bất ngờ, vốn định uống một ngụm rồi thôi, ai ngờ lại có công hiệu này, thế là ừng ực liếm sạch.
Giang Cẩn thở phào nhẹ nhõm, dù sao cũng là người thân của bạn thân mình, lại đối xử tốt với mình, chút này coi như báo đáp.
“Xèo——”
Mẹ Thổ Tử đẩy hai đống nguyên thạch cấp C bên cạnh mình về phía cô, ra hiệu Giang Cẩn mau nhận lấy.
Giang Cẩn nhìn đống nguyên thạch cao tới vai mình, lưỡi đều líu lại: “Cái cái cái này, là cho tôi á?!”
“Xèo——!”
