Chương 17: Biến Dị Mạt Thế Nhiệt Độ Cao (9)
Kim Ngọc đặt đồ trong tay xuống và nhìn ra ngoài cửa sổ. Khu chung cư vốn tối đen như mực bỗng sáng bừng lên một mảng đèn.
Từ tòa nhà số 3 đằng xa vọng lại tiếng phụ nữ hét chói tai.
Kim Ngọc dựa vào cửa sổ, lấy điện thoại ra.
Quả nhiên, group chủ hộ đã ồn ào như cái chợ.
Nhân vật chính vẫn là hai nhà lần trước vì ồn ào từ tầng trên ảnh hưởng đến việc học của một học sinh cấp 3 ở tầng dưới.
Hai người cãi nhau trong group chưa đã, sau đó gặp nhau ở siêu thị, đánh nhau ngay bên ngoài. Chuyện này Kim Ngọc tận mắt chứng kiến và cũng thấy họ bị cảnh sát đưa đi.
Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó. Bề ngoài cả hai gia đình có vẻ đã hòa giải sau khi được khuyên nhủ ở đồn, nhưng khi về nhà, nhà trên lầu vẫn không chừa, tiếp tục nhảy nhót ầm ĩ.
Thế là học sinh cấp 3 dưới lầu xách dao lao lên, đạp cửa xông vào nhà tầng trên, đập phá đồ đạc.
Khi bảo vệ khu chung cư chạy đến, vợ chồng nhà đó đang co ro trong góc tường run lẩy bẩy, con dao trên tay cậu học sinh đã biến mất.
Nghe nói thấy bảo vệ đến, vợ chồng kia đột nhiên có gan, liền lao ra chửi rủa cậu nhóc. Cậu ta nổi khùng, nhấc ghế đập vào đầu người chồng.
Sự việc lập tức vỡ lở.
Chuyện náo động đến tận 2 giờ sáng. Sáng hôm sau Kim Ngọc mở group, tin nhắn 99+ kéo mãi không hết.
Và mạt thế nhiệt độ cao chính thức ập đến.
Ban đầu Kim Ngọc chưa có cảm nhận rõ rệt, cho đến khi từ 5h30, group chủ hộ bắt đầu bắn phá bảo vệ không ngừng.
Có người cho biết đêm qua nhiệt độ khoảng 34-35 độ, mấy nhà tiết kiệm nghĩ rằng cơ thể chịu nổi nên không bật điều hòa, chỉ dùng quạt. Kết quả chỉ một đêm, trong khu chung cư có thêm 6 xác chết.
Sáu thi thể được chở ra khỏi khu ngay sáng hôm đó, một trong số đó ở cùng tòa với Kim Ngọc.
Sau khi tập thể dục buổi sáng, Kim Ngọc tắm cho mình và hai đứa nhỏ vừa thức dậy. Bữa sáng có bánh mặn kẹp thịt và tào phớ.
Khoảng 9 giờ sáng, nhiệt độ bên ngoài đã vọt lên 42 độ.
Kim Ngọc đã xin nghỉ hôm qua cho Hoan Hoan và Lạc Lạc, nên sau bữa sáng, cô bảo hai đứa phụ mẹ làm việc lặt vặt.
Mấy đứa sắp 4 tuổi đã làm được nhiều việc, như nhặt rau, bóc tỏi.
Lúc đầu Hoan Hoan và Lạc Lạc rất vui vẻ vì có thể giúp mẹ. Đến khi làm mệt, chúng bắt đầu cáu kỉnh, thì Kim Ngọc liền lấy kem ra thưởng.
Thế là bọn trẻ lại vui vẻ làm tiếp.
Không ít người trong khu chung cư rảnh rỗi như Kim Ngọc, ở trong phòng điều hòa. Nhưng nhiều người hơn vẫn phải ra đường dưới cái nắng như đổ lửa để đi làm.
Thậm chí có người ngất xỉu giữa đường.
Group chủ hộ Bắc Uyển:
2-1-101 – Anh Vương: Mọi người chú ý chống nóng nhé, tôi trên đường đi làm thấy hai người ngất giữa đường. Cái thời tiết này mà không ai cứu, chắc chết luôn.
15-2-1702 – Anh Cốc: Tôi đi làm thấy một xe bốc cháy phát nổ. Nhiệt độ bên ngoài quá cao, đừng để bật lửa, nước ngọt có gas, kính mát, xịt chống nắng, sạc dự phòng trong xe, dễ nổ lắm.
2-1-101 – Anh Vương: Like cho tầng trên, rất hữu ích, cảm ơn.
7-4-302 – Anh Lý: Công ty chúng tôi hạn chế điện, mai bắt đầu làm việc tại nhà.
11-3-1701 – Chị Ngô: Trùng hợp thế, chúng tôi cũng vậy.
11-3-1701 – Chị Ngô: Thời tiết quái quỷ này chỉ có thể ở trong nhà, ra ngoài chắc chết vì nóng.
8-2-101 – Chị Lâm: Nhà ai có xe không? Ông nhà tôi bị cao huyết áp tái phát, xe con đi rồi. Ai giúp với!
5-2-202 – Anh Văn: Nhà em có xe, bác ơi bác dìu chú ra cổng khu chờ, tụi em đến ngay!
8-2-101 – Chị Lâm: Giúp người cho trót, ông nhà tôi yếu quá không đi nổi đến cổng. Anh trẻ khỏe thì vào tận nhà rước tụi tôi với.
Group im lặng một lúc.
Bảo vệ – Anh Lương: Bảo vệ bận không đi được, mong mọi người giúp đỡ lẫn nhau.
9-2-1101 – Chị Trương: @5-2-202 – Anh Văn, làm ơn cho trót, anh ra trước cửa tòa nhà đón đi, dù sao họ cũng ở tầng một mà.
Anh Văn có vẻ hối hận, nhưng nhiều người tag anh ta, đành phải lên tiếng.
5-2-202 – Anh Văn: 8-2-101 – Chị Lâm, cháu thu xếp một chút, mười phút nữa có mặt. Bác và chú chuẩn bị đi.
8-2-101 – Chị Lâm: Không cần chuẩn bị, nhanh lên, ông nhà tôi sắp chịu không nổi rồi.
Group lại im lặng một lúc.
Từ chữ “Được” của anh Văn, Kim Ngọc đọc được vài phần hối hận.
Cô mở danh sách thành viên, 500 người đầy.
Khu yêu cầu mỗi nhà ít nhất một người trong group, nickname bắt buộc là mã nhà: tòa – khu – số phòng.
Nhưng Kim Ngọc nghĩ đến những chuyện sắp xảy ra, lặng lẽ đổi nickname từ “9-3-1101 – Chị Kim” thành “Ánh trăng sáng trước giường”.
Không có ý gì khác, chỉ là hai đứa nhỏ gần đây đang đọc bài thơ đó, thấy hợp nên Kim Ngọc đặt làm biệt danh.
Không chỉ cô, trong 500 thành viên, có đến vài chục cái nickname lộn xộn không theo quy tắc.
Không chỉ group chủ hộ, ngay cả group phụ huynh trường mẫu giáo của Hoan Hoan và Lạc Lạc cũng xảy ra chuyện.
Hình như có bốn đứa trẻ lén ra ngoài chơi trốn tìm lúc cô giáo không để ý. Khi cô giáo tìm thấy, một đứa đã tắt thở, hai đứa sốt cao co giật hôn mê, đứa còn lại thở hổn hển.
Trường học hoảng sợ, lập tức báo phụ huynh và đưa bốn cháu đi bệnh viện.
Bệnh viện cũng căng thẳng. Nếu không vì bốn đứa quá nhỏ, tình trạng quá nguy cấp, thì cũng không xoay ra nổi người để cấp cứu.
Nhưng dù cô giáo đưa các cháu đến viện nhanh nhất, và bác sĩ đến ngay lập tức, cuối cùng vẫn có ba đứa chết, chỉ một đứa bị say nắng được đưa vào phòng bệnh.
Nhìn group phụ huynh ồn ào đòi đón con về ngay lập tức, Kim Ngọc thầm may mắn vì đã không cho Hoan Hoan và Lạc Lạc đi học.
Sức đề kháng và khả năng tự kiểm soát của trẻ con không thể so với người lớn. Nếu Hoan Hoan và Lạc Lạc gặp chuyện gì, Kim Ngọc không dám nghĩ tiếp.
Kim Ngọc thừa nhận mình không thích trẻ con lắm, nhưng mấy ngày qua ở với hai đứa, cô đã quý hai nhóc miệng ngọt và ngoan ngoãn này.
Kim Ngọc phân vân có nên kể chuyện này cho hai đứa hay không. Sau mười phút suy nghĩ, cô quyết định nói với chúng.
Những ngày tới sẽ rất khó khăn. Dù Hoan Hoan và Lạc Lạc còn nhỏ, Kim Ngọc không muốn chúng sống trong tháp ngà mà mù mờ trước thực tế.
