Chương 31: Lục soát
Cái tên “Kế hoạch Lam Tinh Phiêu Lưu” lúc này lọt vào tai Kim Ngọc vô cùng nhạy cảm, đặc biệt là sau khi toàn bộ nhân viên liên quan đều biến mất không dấu vết, còn phía chính thức thì đăng tuyển dụng rầm rộ trên diễn đàn game.
Cô khó mà không nghi ngờ bạn cùng bàn Lý Vy Vy có biết gì đó từ đâu rồi cố tình đến thăm dò mình.
“Ừ, sao thế?” Giọng Kim Ngọc mang theo sự nghi hoặc, như thể không hiểu sao Lý Vy Vy lại hỏi thế.
“Không có gì, chỉ là anh họ tớ gọi điện hỏi tớ đấy.”
“Hỏi cậu?”
Kim Ngọc và Lý Vy Vy không chỉ là bạn cùng lớp cấp ba, họ còn học chung lớp cấp hai, nên Lý Vy Vy biết bố của Kim Ngọc là một trong những người phụ trách ‘Kế hoạch Lam Tinh Phiêu Lưu’.
“Ừ, hồi trước cậu ấy tải game ‘Kế hoạch Lam Tinh Phiêu Lưu’ tớ có nhắc qua, thế là hôm nay cậu ấy gọi điện hỏi tớ, kỳ cục lắm.” Lý Vy Vy nói.
“Hỏi cậu gì?”
“Thì hỏi bố cậu lúc đó có vị trí quan trọng trong ‘Kế hoạch Lam Tinh Phiêu Lưu’ không, còn hỏi tớ có chơi ‘Kế hoạch Lam Tinh Phiêu Lưu’ không nữa.”
Sắc mặt Kim Ngọc đã trầm xuống.
Cô vốn tưởng rằng ở thế giới thực, người chơi muốn tìm thấy nhau sẽ rất khó, ai ngờ dễ dàng nhận được một tin tức.
Đương nhiên, người ta cũng dễ dàng có được tin tức của cô.
“Chuyện về bố cậu tớ không rõ lắm, nên tớ nói không biết, với lại bố cậu mất mấy năm rồi mà.”
Lý Vy Vy nói đến đây thì hơi áy náy: “Tớ không cố ý nhắc đến chuyện này đâu.”
Kim Ngọc nói: “Không sao, cậu nói tiếp đi.”
“Tớ bảo với cậu ấy là cậu chả chơi game gì cả, ngày nào cũng ngoài học ra chỉ có học, đến thời gian lên mạng cũng không có, huống hồ là game. Chả hiểu sao tự dưng cậu ấy lại hỏi nhiều thế.”
Lý Vy Vy lẩm bẩm một câu rồi đột nhiên hỏi: “Kim Kim, cậu chơi không?”
“Không chơi, tớ có rảnh đâu mà chơi game. Bây giờ tớ còn đang cân nhắc kiếm một việc làm thêm dịp hè để kiếm tiền sinh hoạt và học phí thời đại học đây.” Kim Ngọc nói.
Lý Vy Vy nghe thế liền hứng thú: “Cậu định làm thêm ở đâu? Tớ đi cùng!”
“Nghe nói tiệm trà sữa và tiệm đồ ăn nhanh tuyển người, mỗi giờ được 13 tệ cơ…”
Kim Ngọc và Lý Vy Vy nói chuyện gần hai mươi phút mới cúp máy.
Cô đặt điện thoại xuống, ngồi xếp bằng trên ghế sofa nhìn con xác sống trên TV đối diện đang cắn vào cổ một người, im lặng.
Anh họ của Lý Vy Vy còn có thể nhớ bố cô là người lập kế hoạch của “Kế hoạch Lam Tinh Phiêu Lưu”, vậy chắc chẳng bao lâu nữa người chính thức cũng sẽ biết.
Vừa nghĩ tới đó, chuông cửa nhà Kim Ngọc reo.
Kim Ngọc ngước mắt lên, cầm điều khiển chuyển kênh rồi mới đi ra cửa.
“Ai đấy?”
Kim Ngọc không mở cửa ngay, mà đứng ở chỗ cửa gọi với ra.
“Chào cháu, chúng tôi là công an, muốn hỏi cháu vài chuyện.”
Kim Ngọc nhìn ba người mặc cảnh phục trong camera, mở cửa chống trộm.
Sau khi mở, cô thấy người đứng phía sau liếc nhìn xung quanh thì trong lòng sinh nghi, nhưng mặt vẫn bình tĩnh hỏi: “Chú công an ơi, các chú tìm cháu có việc gì ạ?”
Một người đàn ông có vẻ mặt hiền lành nói: “À cháu à, bọn chú đến để điều tra về cái chết của bố cháu ba năm trước, có vài chuyện muốn hỏi cháu.”
Kim Ngọc cau mày: “Nhưng lúc đó không phải kết luận là tai nạn sao ạ?”
“Bây giờ chúng tôi lại phát hiện thêm manh mối, muốn cháu phối hợp điều tra, chúng tôi hỏi gì cháu phải trả lời ngay.”
Kim Ngọc thấy họ nói thế đành nói: “Vâng ạ, các chú muốn hỏi cháu gì ạ?”
Ba người ngồi trên ghế sofa đối diện Kim Ngọc, người cầm đầu hỏi: “Cháu có biết công việc của bố cháu là gì không?”
Kim Ngọc gật đầu: “Bố cháu là giám đốc bộ phận phát triển game của tập đoàn Lam Tinh.”
“Cháu biết bao nhiêu về công việc của bố cháu?”
“Hình như là nghiên cứu phát triển game.”
“Có biết game đang nghiên cứu phát triển là gì không?”
“Kế hoạch Lam Tinh Phiêu Lưu.”
“Cháu có chơi không?”
Hai người hỏi đáp rất nhanh.
“Không chơi.” Nói xong Kim Ngọc ngơ ngác nhìn họ: “Game này ngừng nghiên cứu từ lâu rồi mà.”
Một người trẻ hơn ngồi bên cạnh nói: “Sao có thể ngừng nghiên cứu được! Tối qua còn là đêm ra mắt của ‘Kế hoạch Lam Tinh Phiêu Lưu’ đấy!”
“Hả?” Kim Ngọc vẻ mặt đầy ngơ ngác.
Người trước đó hỏi tiếp: “‘Kế hoạch Lam Tinh Phiêu Lưu’ thời gian trước quảng cáo khá nhiều, cháu không biết à?”
Kim Ngọc lắc đầu, nghiêm túc nói: “Chú công an ơi, cháu là học sinh lớp 12, hôm qua vừa thi xong đại học, suốt một năm nay cháu hầu như không dùng điện thoại, nói gì đến lên mạng.”
“Hôm qua thi đại học?” Một người trong số họ vô thức ngạc nhiên hỏi.
Kim Ngọc cau mày, nhìn người đó: “Chú công an, thi đại học là chuyện quan trọng thế, chú không biết ạ?”
Người cầm đầu nói: “Bọn chú tất nhiên biết!”
“Vừa thi xong cũng vất vả rồi, bọn chú có thể xem qua nhà cháu được không?”
“Được ạ, nhưng các chú không được lục tung lên đâu.”
“Không vấn đề.”
Khi ba người chuẩn bị mỗi người một ngả thì Kim Ngọc đi đến cửa mở toang cửa chính.
Người cầm đầu thấy vậy hỏi: “Mở cửa làm gì thế?”
“Chú công an ơi, tuy các chú là công an, nhưng cháu là con gái ở một mình, vẫn nên có chút ý thức phòng bị.”
Người đó cười: “Tùy cháu.”
Giờ đã không còn sớm, người hàng xóm đối diện về thấy cửa phòng Kim Ngọc mở toang, còn nhiệt tình sang gọi cô hai tiếng.
Kim Ngọc nhìn ba người chuẩn bị lên lầu, nói với người hàng xóm đối diện ngoài cửa: “Không sao đâu dì Vương, các chú công an đến nhà cháu làm việc thôi.”
Dì Vương đối diện đúng là thấy công an, nhưng nghĩ Kim Ngọc ở một mình nên vẫn hỏi một câu: “Việc gì thế cháu?”
“Chuyện tai nạn xe của bố mẹ cháu.”
Nghe thế, dì Vương không những không rời đi, mà còn kéo chồng mình vào ngồi ở mép ghế sofa.
“Dục Nhi, tối nay cháu ăn gì?”
“Hôm qua cô chú sợ cháu về mệt nên không gọi, hôm nay bọn cô mua đồ ăn rồi, cháu sang nhà cô ăn, mình mừng cháu thi xong đại học.”
“Vâng ạ, đợi các chú công an đi rồi cháu sang ạ.”
Dì Vương gật đầu, nói với chồng mình: “Tôi về nấu cơm trước, anh ở đây đợi Dục Nhi đi.”
Người đàn ông gật đầu, Kim Ngọc thì đi theo cảnh sát lên lầu.
Ba cảnh sát chia nhau kiểm tra rất nhanh, phòng cuối cùng là phòng của Kim Ngọc, phòng cô luôn ngăn nắp, nhìn một cái là thấy hết.
Một cảnh sát nhìn thấy máy tính trên bàn, lông mày hơi động, hỏi: “Chiếc máy tính này là của cháu à?”
“Vâng, máy tính bố cháu dùng trước đó bị công ty thu hồi rồi.”
Nghe Kim Ngọc trả lời, cảnh sát cau mày hỏi: “Công ty thu hồi?”
Kim Ngọc gật đầu: “Họ bảo trong đó có dữ liệu liên quan đến bí mật thương mại của công ty, đến nhà kiểm tra máy tính xong, format lại máy rồi đưa cho nhà cháu ít tiền bồi thường, thế là mang máy tính của bố cháu đi.”
Nói đến đây, máy tính của Kim Ngọc đã được mở.
Thấy màn hình xanh của máy tính, ngoài trình duyệt ra chỉ có phần mềm phát video và nhạc, với một file tên là J.
Người đàn ông click mở ra, thấy bên trong là tài liệu kiến thức cấp ba và các tài liệu chuyên ngành đại học.
Người đàn ông thất vọng đặt máy tính xuống, rồi quay lại nhìn hai người kia, cả hai đều lắc đầu.
