Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Xuyên Nhanh: Từ Kẻ Cướp Đoạt Đến Chúa Tể Tận Thế > Chương 35

Chương 35

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 35: Đô Thị Tuyệt Vọng (3)

 

“Ở ngay đó thôi.”

 

Alice đi đến bên bàn trà đối diện bàn làm việc, lấy một chiếc chìa khóa từ tủ gỗ.

 

“Đây là chìa khóa dự phòng ba em để ở chỗ hiệu trưởng.”

 

Kim Ngọc gật đầu, không hỏi sâu tại sao Tiến sĩ An lại để chìa khóa trong văn phòng hiệu trưởng, cầm chìa khóa dẫn Alice chạy xuống hầm gửi xe.

 

Khi họ ra ngoài, số người chạy trốn và xác sống bên ngoài rõ ràng nhiều hơn trước.

 

May mà dù xác sống mạnh hơn nhiều so với phó bản đầu tiên, Kim Ngọc vẫn giải quyết dễ dàng.

 

Bây giờ cô không phải là người không có kinh nghiệm khi lần đầu vào thế giới phó bản, cộng với sức mạnh và sự nhanh nhẹn cao hơn trước, Kim Ngọc cảm thấy mình đối phó với mấy con xác sống này khá thuận tay.

 

Khi hai người chạy xuống hầm gửi xe, Alice nhìn thân thủ nhanh nhẹn của Kim Ngọc, nói: “Khi nào chúng ta thoát khỏi thành phố Hải Quỳ, em sẽ bảo ba em tăng lương cho chị!”

 

Không trách ba cô bé lại mướn Kim Ngọc làm gia sư kèm cặp, hóa ra không chỉ dạy kèm mà còn có thể bảo vệ cô.

 

Bây giờ nhìn lại, Kim Ngọc đáng tin và giỏi hơn nhiều so với mấy vệ sĩ trước đây ba cô sắp xếp.

 

Kim Ngọc không để ý đến những lời lẩm bẩm của Alice, Alice cũng không nghĩ rằng Kim Ngọc nhất định phải đáp lại.

 

Sau khi xác sống bùng phát, Janey vốn dĩ hướng nội và trầm lặng dường như thay đổi khá nhiều, nhưng Alice đổ hết nguyên nhân cho sự biến dị của xác sống.

 

Ở hầm gửi xe không chỉ có họ, còn có một số giáo viên chạy thoát thân.

 

Khi Alice dẫn Kim Ngọc chạy đến chỗ chiếc xe, cô bé vỗ cửa xe chuẩn bị vui vẻ nói với Kim Ngọc ở phía bên kia xe xong, thì cửa xe bên cạnh đột nhiên mở ra, một người đàn ông tóc nâu mặc đồ thể thao một tay ôm eo Alice, một tay bịt miệng cô lôi vào xe của mình.

 

Kim Ngọc nhìn ánh mắt hoảng sợ của Alice và cánh cửa xe đóng chặt, khi người ngồi ghế lái chuẩn bị lái xe lao đi, chiếc dao chặt xương bất ngờ xuất hiện trong tay Kim Ngọc đã chém vào lốp xe của chúng.

 

Từ lúc Alice bị bắt đến khi dao chặt xương trong tay Kim Ngọc bay ra chỉ cách nhau chưa đầy hai giây.

 

Ngay khi xe lao đi, vì một lốp xì hơi, tài xế không kiểm soát được, đâm thẳng vào cột bên cạnh.

 

Cánh cửa xe bị lật được một bàn tay mở ra, một bàn tay khác cầm súng vừa thò ra thì trúng đạn vào cổ tay, súng rơi xuống đất.

 

Khẩu súng trong tay Kim Ngọc lấy từ văn phòng hiệu trưởng, còn về cách bắn, lúc lên xe cô thấy vệ sĩ của Alice dùng qua.

 

Kim Ngọc ngắm khá chuẩn, sau khi bắn trúng tay người đàn ông, cô không chút do dự đạp một cước vào chiếc xe bị lật, nhân lúc xe nghiêng sang phía khác, cô chui ra từ bên cạnh cột đá, nhắm vào tài xế định nhảy ra khỏi xe mà nổ súng.

 

Liền hai tiếng súng, trong xe chỉ còn lại tiếng khóc thảm thiết của Alice.

 

“Im đi!”

 

Kim Ngọc kéo Alice ra rồi nhét thẳng vào chiếc xe mà ban đầu họ định lái.

 

Lần này thời gian làm nhiệm vụ quá gấp, trừ khi cần thiết, Kim Ngọc không muốn lãng phí thời gian.

 

Sau khi lên xe, việc đầu tiên Kim Ngọc làm là thắt dây an toàn, Alice nhìn động tác của Kim Ngọc, nhớ đến chiếc dây an toàn đã cứu mạng mình lần trước, lần này không cần Kim Ngọc nhấn mạnh, cô bé vừa khóc vừa ngoan ngoãn thắt dây.

 

Không có gì quan trọng hơn mạng sống của mình.

 

Khi Kim Ngọc lái xe lao ra khỏi hầm gửi xe thì đúng lúc gặp mấy con xác sống đang lang thang, cô đạp ga, mắt không hề chớp, đâm thẳng bay chúng.

 

Cũng ngay lúc đó, trong đầu vang lên một giọng nói điện tử.

 

“Chúc mừng người chơi ‘Tao Lật Sáu’ giành được Kim chỉ nam của người chơi ‘Fox’.”

 

Ngón tay Kim Ngọc gõ nhẹ lên vô lăng, hóa ra không chỉ mỗi mình cô được thả vào trường học của Alice.

 

Nhìn dáng vẻ của người đàn ông lúc nãy, giống như giáo viên ở trường Alice.

 

Khi Kim Ngọc lái về hướng công viên thành phố, cô bảo Alice mở tấm bản đồ thành phố mà cô đã xé từ văn phòng hiệu trưởng.

 

Có tấm bản đồ này, hai người không đến nỗi mò mẫm vô định.

 

Alice cầm bản đồ, nhìn con đường phía trước nói: “Rẽ phải ở ngã tư phía trước.”

 

Kim Ngọc liếc nhìn bản đồ, nghe theo lời Alice rẽ phải, tuy có hơi vòng nhưng hướng tổng thể cô chỉ vẫn đúng.

 

“Đi thẳng hai đèn giao thông rẽ trái, đến một cửa hàng búp bê thì dừng.”

 

Có lẽ cuối cùng cũng an toàn, bây giờ Alice rất thoải mái.

 

Cô vừa ngân nga một giai điệu không quen thuộc với Kim Ngọc, vừa nhìn tấm bản đồ trong tay.

 

Còn Kim Ngọc khi nghe đến cửa hàng búp bê, ánh mắt cô trầm xuống. Đợi đến khi Alice phát hiện sau hai đèn giao thông Kim Ngọc vẫn đi thẳng, cô bé tức giận nói: “Em bảo chị rẽ trái, tai chị điếc à!”

 

Alice kiêu ngạo như vậy vì cô biết muốn rời khỏi thành phố Hải Quỳ, Kim Ngọc phải bảo vệ cô, vì thế thấy Kim Ngọc không nghe lời, cô bé ỷ thế quát vào mặt.

 

“Chúng ta phải đến trạm xăng ở đường Diêm Hoa, không phải cửa hàng búp bê nào đó.”

 

Alice giận dữ: “Ở đây xác sống không nhiều, chị lại giỏi thế, chúng ta đến cửa hàng búp bê lấy vài con búp bê thì làm sao!”

 

“Bây giờ búp bê chắc chắn không phải trả tiền, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, em muốn đến cửa hàng búp bê!”

 

“Chị là ba em thuê đến bảo vệ em, chị phải nghe lời em!”

 

Trước đây mấy vệ sĩ ba cô thuê đến bảo vệ, không ai dám trái ý cô, cô bé này cũng thế!

 

Alice giãy giụa trên ghế phụ lái chưa được bao lâu thì bị ánh mắt lạnh lùng của Kim Ngọc doạ cho sợ, liền bĩu môi dựa vào lưng ghế.

 

Cô bé tức giận thầm nghĩ: chờ cô tìm được người ba cô phái đến đón, cô nhất định sẽ bảo bọn họ ném Janey vào đám xác sống, để cho xác sống ăn thịt mới thôi!

 

Kim Ngọc nhìn Alice giận dỗi không nói lời nào, tiếp tục lái xe, không biết cô bé thiên thần mặt mũi, ác quỷ tâm hồn này đã nghĩ ra vô số cách để cô phải chết.

 

Trong mắt Kim Ngọc, dù đều là đối tượng nhiệm vụ, nhưng vị trí của Hoan Hoan, Lạc Lạc và Alice trong lòng cô khác nhau một trời một vực.

 

Alice chỉ là đối tượng nhiệm vụ của cô.

 

Khi xe lái đến đường Diêm Hoa, Alice nhìn thấy trung tâm thương mại đối diện công viên thành phố, liền thò tay nắm lấy cánh tay Kim Ngọc đang lái xe, nũng nịu nói: “Em muốn vào trung tâm thương mại, nhất định phải đi!”

 

“Buông tay!” Kim Ngọc nhìn chiếc xe suýt đâm vào cây, trong lòng thực sự nổi giận.

 

“Em muốn đi vệ sinh, em nhất định phải vào trung tâm thương mại!”

 

Kim Ngọc đạp phanh, xe vừa dừng, Alice liền ném bản đồ, tháo dây an toàn, mở cửa xe chạy ra ngoài.

 

“Mẹ kiếp!” Kim Ngọc chửi thầm.

 

Đối tượng nhiệm vụ kiểu này ngoài việc làm tăng độ khó cho nhiệm vụ, thì còn tác dụng gì chứ.

 

Kim Ngọc nhìn trung tâm thương mại to lớn trước mắt, còn không biết bên trong có bao nhiêu xác sống, không còn cách nào, dù bây giờ có bực tức cô vẫn phải rút chìa khóa xe đuổi theo Alice.

 

Nhưng Alice chạy quá nhanh, trung tâm thương mại lại mất điện, gần cửa sổ còn đỡ, càng vào trong ánh sáng càng tối, Kim Ngọc đành phải chậm bước, lắng nghe tiếng bước chân của Alice.

 

Nơi này thật kỳ lạ, trong trung tâm thương mại rộng lớn chỉ vọng ra tiếng gầm của lác đác vài con xác sống.

 

Theo lý mà nói, thời gian xác sống bùng phát không dài, trung tâm thương mại lại là nơi đông người, không nên như bây giờ, không thấy mấy người cũng đành, mà xác sống cũng chỉ có vài con.

 

Chẳng lẽ hôm nay nơi này vốn không có nhiều người hay sao.

 

Tầng một của trung tâm thương mại là các thương hiệu mỹ phẩm lớn và cửa hàng trang sức xa xỉ.

 

Kim Ngọc tạm thời không hứng thú với mỹ phẩm, nhưng khi đi ngang qua các tiệm vàng bạc, trang sức, cô không chút do dự nhặt hết vàng bạc, trang sức trong tiệm vào chiếc ba lô tạm thời kiếm được, tiện thể chuyển vào không gian.

 

Đây đều là tiền, không lấy thì phí.

 

Kim Ngọc vừa lục soát vừa tiến đến nhà vệ sinh, khi nghe thấy có tiếng hai người nói chuyện trong nhà vệ sinh, cô theo bản năng núp xuống dưới quầy bên cạnh.

 

Không biết là địch hay bạn, tốt nhất đừng gặp mặt.

 

“Anh nói chúng ta giúp con gái của ông tiến sĩ nào đó đến sân bay, ông tiến sĩ đó thực sự sẽ cho chúng ta cùng đi à?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn