**Chương 6: Không có lựa chọn**
Cửa sau của xe việt dã mở ra, Thẩm Tự Bạch cẩn thận đặt người xuống ghế sau.
Bóng dáng người đàn ông tuy không quá khổng lồ như Tiêu Lẫm, nhưng cũng được coi là cao ráo, lúc này đang chắn giữa cửa xe và ghế, Hạ Nhất cũng không nhìn thấy cô gái ấy trông thế nào, chỉ thấy một đoạn bắp chân trắng nõn khẽ lóe lên dưới ánh nắng.
Hắn bỗng nhiên cảm thấy một trận hồi hộp, vội dời mắt đi.
“Bọn họ là…”
“Đội viên của tôi, đáng tin cậy,” Thẩm Tự Bạch cũng lên xe ngồi xuống bên cạnh cô, rồi nói với hai người ngoài cửa, “Đi thôi.”
Ghế lái và phụ lái phía trước có hai người to lớn mặc quân phục rằn ri ngồi vào, Ngu Kiều có chút căng thẳng, từ khi ở bên Tiêu Lẫm cô chưa từng gặp người ngoài, cuộc sống khép kín khiến cô có phần hoảng sợ với mọi thứ bên ngoài, không dám ngẩng đầu, cứ cúi mắt nhìn những ngón tay đang run rẩy đặt trên đầu gối.
Cho đến khi, một bàn tay lớn với các khớp xương rõ ràng phủ lên đôi tay cô.
Ngu Kiều sững sờ, nghiêng đầu nhìn, người đàn ông cũng đang nhìn cô, rõ ràng là ngoại hình lạnh lùng, nhưng giờ phút này lại nở nụ cười tựa như nụ cười trong tuyết, ánh mắt sau lớp kính dịu dàng thâm thúy, cứ như đang nhìn người hắn yêu thương nhất vậy.
“Yên tâm, tôi đảm bảo cô sẽ an toàn.”
Rõ ràng mới gặp chưa lâu, nhưng trên người hắn lại toát ra một khí tràng mạnh mẽ khiến người ta an tâm.
Thẩm Tự Bạch còn khác với Tiêu Lẫm, sự mạnh mẽ của Tiêu Lẫm là bên ngoài, uy hiếp từ trước, còn hắn lại từ trong ra ngoài, từ từ ăn mòn lòng người.
“Cảm ơn, cái đó…” Ngu Kiều thử mở miệng, thì thầm hỏi hắn, “Anh tên gì ạ?”
Hạ Nhất ở hàng ghế trước lén nhìn qua gương chiếu hậu, nhưng bị một ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Tự Bạch dọa liền ngay lập tức ngồi nghiêm chỉnh, xe chạy qua đoạn đường gồ ghề, thiếu nữ vô thức tựa sát vào người Thẩm Tự Bạch hơn.
Hơi ấm mềm mại quen thuộc lại gần, hắn suýt không kiềm chế nổi xúc động muốn ôm cô vào lòng lần nữa.
“Thẩm Tự Bạch.”
Ngu Kiều thì thầm lặp lại, giọng rất nhỏ, từng chữ nối tiếp từng chữ, thẳng tắp quét vào tâm hồn hắn.
“Thẩm tiên sinh, thực sự cảm ơn anh,” Sau khi biết tên, cô lại chân thành cảm ơn, “Cảm ơn anh đã cứu tôi.”
Cô gái vô cùng chân thành nhìn hắn, đôi mắt trong veo như nước mùa thu kia tràn đầy sự tin tưởng và ỷ lại dành cho Thẩm Tự Bạch, hắn rối loạn nhịp thở, trả lời: “Không có gì, Tiêu Lẫm là bạn tôi, giúp cậu ấy là điều nên làm.”
Nhưng hắn vẫn chưa mất lý trí.
Nếu giờ phút này nhận hết công lao về mình, thì động cơ sẽ lộ rõ quá, mắt thấy Ngu Kiều đang dần mở lòng với hắn, làm sao có thể bỏ dở giữa chừng được.
Dù sao cô cũng ở bên Tiêu Lẫm suốt vài tháng, trong lòng chắc chắn ỷ lại vào hắn nhiều hơn, điều Thẩm Tự Bạch cần làm bây giờ là thể hiện quan hệ của mình với hắn không hề tệ, từ đó khiến cô từ từ bỏ đi phòng bị.
Nhưng nghe thấy câu này, tâm trạng của Hạ Nhất và Hạ Nhị hơi vi diệu.
Họ nhớ là đội trưởng Thẩm mấy hôm trước còn đang tính kế làm thế nào để giết chết Tiêu Lẫm một cách thần không biết quỷ không hay mà…
Quan hệ hai người này bảo là tốt thì thực sự không giống, bảo là không tốt thì đôi bên lại chưa từng cắt đứt liên lạc, hơn nữa còn mạo hiểm đi cứu vợ người ta trong đợt thây triều… thực sự là… không hiểu nổi.
Xe chạy theo đường cũ quay về, trong khoảng thời gian đó Thẩm Tự Bạch và Ngu Kiều cứ chốc chốc lại trò chuyện, cuối cùng hắn đã như ý ôm cô vào lòng, nhìn gương mặt cô đang nhắm mắt ngủ say.
Hắn lấy cây thánh giá trên dây đeo kính xuống, kẹp giữa những ngón tay, chỉ trong chớp mắt nó đã biến thành một thứ ám khí vô cùng sắc bén, nhưng giây tiếp theo đã bị Thẩm Tự Bạch ném ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn biến mất trong gió chiều.
…
Ngu Kiều lại mơ.
Cô lại mơ về đêm Tiêu Lẫm rời đi, dưới lầu vang lên những tiếng nổ và tiếng gầm rú khiến người ta sợ hãi, người đàn ông cầm trường đao ra, trước khi đi siết chặt ôm cô một cái, dặn dò vài điều an toàn rồi nói bên tai cô: “Chờ tôi về.”
Cô đã xem rất nhiều phim truyền hình và phim ảnh.
Những lời hứa hẹn này sớm đã trở thành “cờ hiệu” biểu thị cho kết cục trái ngược, và nhân vật nói câu đó thường sẽ không bao giờ quay lại.
Nhẹ thì trọng thương, nặng thì mất mạng.
Nhưng sự mạnh mẽ của Tiêu Lẫm khiến Ngu Kiều nuôi hi vọng may mắn, cô chẳng nói một lời ngăn cản, đứng nhìn hắn bước ra khỏi cửa.
Sau đó cô cuối cùng đã nhận ra, việc hoàn toàn ỷ lại vào một người là đáng sợ biết bao.
Dưới tán cây to thì mát, nhưng một khi cây đổ, thứ chờ đợi cô chỉ là ánh mặt trời thiêu đốt, không đường lui.
Nhưng cô biết làm sao bây giờ?
Ngu Kiều co rúc trong tủ quần áo, nhìn thiên phú mang tên “Duy nhất” trên giao diện trò chơi của mình, đôi mắt ngấn lệ.
—— Cô không có lựa chọn.
Màn đêm buông xuống, một tiếng kêu khiến Ngu Kiều bừng mở mắt, trán lấm tấm mồ hôi li ti, cô phát hiện mình đang tựa vào vai Thẩm Tự Bạch, những ngón tay thon dài của người đàn ông nhẹ nhàng lướt qua tóc cô, động tác dịu dàng đến mức không thể tả.
“Ác mộng à?”
Ngu Kiều gật đầu, Thẩm Tự Bạch nhận ra sự bất an của cô, không một tiếng động kéo cô vào lòng: “Đừng sợ, sắp tới căn cứ rồi.”
Cô ngước mặt lên, ánh trăng xuyên qua cửa kính xe rọi lên làn da trắng sứ của cô, nốt ruồi lệ ở khóe mắt phải đặc biệt nổi bật: “Thẩm tiên sinh, Tiêu Lẫm thực sự không sao chứ?”
Thẩm Tự Bạch khẽ mỉm cười, trước mắt bỗng hiện lên vài hình ảnh.
Người đàn ông thoi thóp nằm trên một bộ khung giường tồi tàn, vai phủ đầy những mảng tím bầm, trông như sắp không ổn rồi.
Nhưng hắn vẫn nói: “Có lẽ vậy, chắc không có vấn đề gì lớn.”
Thấy vẻ mặt cô vẫn chưa giãn ra, Thẩm Tự Bạch lại nói: “Người chơi đứng nhất bảng tân binh, chắc sẽ không dễ dàng chết trong bản sao này thế đâu.”
Vậy nên bây giờ Tiêu Lẫm vẫn đang gắng gượng.
Nhưng có vượt qua được hay không thì không biết.
Thẩm Tự Bạch hoàn hảo thể hiện thế nào là nghệ thuật nói chuyện, vừa khiến Ngu Kiều yên lòng lại không để lại sơ hở, xe dừng trước cửa sân, Hạ Nhị ở ghế phụ lái xuống mở cổng, cô liếc qua cửa kính nhìn ra ngoài, trước mặt là một cái sân rộng như tứ hợp viện.
Xe từ từ dừng trong sân, đồng thời đèn xung quanh cũng bật lên, tầm nhìn sáng rõ hẳn, Thẩm Tự Bạch nắm tay Ngu Kiều dìu cô xuống xe, và Hạ Nhất Hạ Nhị cuối cùng cũng thấy được diện mạo thực sự của cô.
Kinh diễm tuyệt trần.
Cảm nhận được hai ánh mắt nóng bỏng, Ngu Kiều ngước đầu, do dự chào họ: “Chào các anh…”
“…”
Cô mím môi, trốn ra sau lưng Thẩm Tự Bạch.
Hạ Nhị phản ứng nhanh nhất, hắn nhìn ánh mắt đáng sợ của đội trưởng Thẩm sau lớp kính, sợ toát mồ hôi lạnh, vội đẩy người anh trai vẫn còn đang ngây người bên cạnh.
Hạ Nhất ngơ ngác nhìn Ngu Kiều, vẫn chưa phản ứng.
Thấy bầu không khí ngày càng không ổn, Hạ Nhị cắn răng, trực tiếp đá một cước vào ống chân hắn.
“A!”
Một tiếng kêu thảm thiết sau đó, cuối cùng cũng trở lại bình thường.
